Potal

Chào mừng bạn đến với vnthivandan.net
06-06-2012

 


KHÔNG ĐỀ

Quê em nước biếc biển xanh
Lãng du mây trắng vây quanh đỉnh đồi
Êm đềm nước lững lờ trôi
Hàn giang soi bóng lưng trời nắng nghiêng.

Quê tôi nép bến sông Tiền
Triền đông ngấm mặn ưu phiền vụ xuân
Hạt phù sa đỏ bao lần
Trôi về cửa biển bâng khuâng nhớ nguồn.

Cỏ mai cong đậu cánh chuồn
Lá vàng rơi đỏ nỗi buồn không tên
Hoa bèo tím sóng lênh đênh
Cửu long ngã bóng dừa lên ráng chiều

Sông đời vệt nắng liêu xiêu
Tình quê hương lộng cánh diều bay cao
Hồng sen em nhuộm má đào
Vàng mai tôi chớm nụ vào tân xuân.

Duyên An


TỪ KHI...

.Từ khi...khi ấy...buồn sao!
Quai thao em cất, yếm đào bỏ đi
Chỉ còn xuân sắc đương thì...
Không mang đi được, em ghì vào anh.
.
Tình bằng...một cái liếc nhanh
Ới a...vẻ thẹn che vành nón nghiêng
Em trao trọn ánh mắt huyền
Những lần hát ghẹo...tình duyên, hỡi nàng.

Rồi ngày người chẳng thấy sang,
Ai kia dắt lối, quay ngang thân đò.
Làm cho nhau rối tơ vò
Níu tay chẳng kịp, dặn dò cũng không.
.
Để giờ anh đứng buồn trông,
Héo ngơ những ngọn tơ hồng, đài bi.
Để cho cái sắc xuân thì...
Dấu sau vành nón...còn gì anh mong.
.
Lặng người cái liếc...bão dông,
Trong đêm thổn thức ai trông ngóng đò.
Nhà chồng, em có tơ vò?
Lúc ôm vành nón bước dò...ới a!

Phạm Ngọc Vĩnh


KHẾ DẦM

Từng chùm hong nắng au au
Thụ hoa kết trái chuyển màu tươi xanh
Phơi sương ấp ủ đu cành
Chờ ngày dầm sắc vị canh ngạt ngào.

Bát bưng muôi múc tay chao
Lựng hương, lựng cái nao nao khôn cùng.
Hè về tán lá gió rung
Vòm xanh mướt mắt bung xung khoảng trời.

Khế chua sắc quả mới ngời
Gọi nhau xoắn xuýt đồng ngoài cua ra
Lối về xóm bảy xóm ba
Duyên quê bén gốc mặn mà nên hương.

Tình đời đeo nắng treo sương
Mới hay dầm cái vấn vương khế dầm!

Phạm Ngọc Vĩnh


ÂM THẦM

Hoàng hôn phủ bóng trăng mờ
Chân người lạc lối bến bờ cô liêu
Đời từ trăm vạn buổi chiều
Lẻ loi gom nhặt quanh hiu vào lòng

Mưa rơi lặng lẽ bên song
Mình ai đối bóng cùng dòng suy tư
Bản tình ca nặng âm dư
Dường như sâu lắng thật hư não nề

Còn đâu một nẻo đi về ?
Đường tình xin khép đôi bề vấn vương
Giấc mơ đã hóa hoang đường
Ôm đau thương cõi vô thường trong tim

Đêm buồn trăn trở kiếm tìm
Thương thay thực tại nhấn chìm vết xưa
Mỏi mòn ngày tháng đong đưa
Mồ hoang chôn kín duyên thừa trăm năm…

Thuy Du


KHÓI SÓNG TÌNH BUỒN

Bướm Hoa tao ngộ tình cờ
Rồi đem thương nhớ dệt thơ kín hồn
Nắng mưa dâu bể dập dồn
Chắc trời già cũng dỗi hờn vì ghen

Từ ngày người lạ thành quen
Niềm vui chớm nở dần chen núi sầu
Cánh diều mơ ước bay đâu?
Giữ không được thuở ban đầu đắm say

Đôi tim thổn thức lắt lay
Làm sao chặn phút đổi thay của lòng?
Thôi đành gió cứ thong dong
Để trăng thương nhớ mòn trông rã rời

Nợ đời vay trả lại đời
Tình không biên giới đầy vơi hoang đường
Bao nhiêu khói sóng đại dương
Bấy nhiêu nước mắt canh trường ngầm tuôn

Hạnh phúc mỏng tựa cánh chuồn
Tại con mắt biếc khơi nguồn bi thương
Biết rành thế sự vô thường
Sao người khoảnh khắc nặng vương mãn đời?

Nguyễn Hiền Nhân

Chủ Nhật Vắng Em

Làm gì đây chủ nhật rồi
Nắng vương trên tóc, nắng rơi hiên nhà.
Muốn thăm em ngại đường xa
Tinh mơ không lẽ lại ra quán nghèo.

Ly cà phê vốn nhạt phèo
Nhâm nhi chỉ để buồn đeo vào mình
Thôi đành mở nhạc trữ tình
Đắm chìm vào cõi mông mênh của đời.

Lúc gần lắm, lúc xa vời
Khi sâu lắng, khi chơi vơi nỗi lòng.
Lúc giông bão, lúc lạnh lùng
Khi xao xuyến chảy dòng sông êm đềm.

Nôn nao thổn thức nhớ thêm
Ngày buồn chủ nhật không em tím chiều.

Trung Dũng


SỢ...

Em sợ lắm!.. Em rất sợ ngày mai
Sợ tình đến rồi đi ai đâu biết !
Vừa ngọt đôi môi đã sầu ly biệt
Sợ đêm về thương tiếc một mình thôi!

Sợ ngày mai lệ tuôn mãi trong đời
Sợ đêm vắng em một nơi gối lẻ!
Trên lối vắng, bơ vơ - em sợ lắm!
Sợ tình phai sắc thắm mộng tan nhanh

Sợ ngày mai tình sụp đổ tan tành
Vui duyên mới lạnh lùng anh quay gót!
Em sợ lắm sợ mang nhiều tiếc xót
Lời yêu thương ngon ngọt sẽ phôi pha

Tình cho nhau sâu đậm cũng nhạt nhòa
Còn lại em cuối đường đà kiệt lực!
Anh! Anh hãy nắm tay em truyền hơi sức
Giữ chút tình còn sót lại trong tim!..

__Ladieubong__

Có muộn không anh ?

Em đem giấu
Muộn phiền vào tim nhỏ
Đón nhận anh
cho đời bớt âu lo.

Tình anh trao
Ta kẻ nhận người cho
Và em biết...
còn nợ anh nhiều lắm.

Món nợ tình
Muôn đời không trả hết
Vật chất nào
trải lối để em qua.

Tri ân anh
Tình ấy chẳng phôi pha
Dây tơ hồng
lại một lần buộc chặt.

Em cho anh
Nụ cười và nước mắt
Chút muộn màng
còn lại của đời em...

Ngày Xưa


Nhớ Hạ Xưa

Ve sầu trỗi khúc biệt ly
Mùa Hạ năm ấy em đi lấy chồng
Giã từ kỷ niệm sang sông
Phượng rơi thay xác pháo hồng tiễn đưa.

Em rời xa mái trường xưa
Người bạn chung lớp ngại chưa ngỏ lời
Theo chồng bỏ lại cuộc chơi*
Để thương để nhớ đầy vơi tình sầu.

Dòng đời vạn nẻo tìm đâu
Gặp nhau giờ chắc mái đầu phai sương
Hạ qua thăm lại ngôi trường
Nhìn hoa phượng đỏ vấn vương u hoài.

Con đường vẫn lá me bay
Vắng em giờ đã đổi thay tên rồi
Âm thầm lẻ bước đơn côi
Nhớ về dĩ vãng xa xôi nhói lòng....

Mặc Nhân Sơn


Trăng quê mười sáu

Làm sao quay ngược thời gian
Trăng quê mười sáu đêm vàng ngày xưa?
Chìm trong ký ức dây dưa
Tóc mây bồ kết gió đưa hương nồng.

Chia nhau mấy nhánh nhản lồng
Chúng mình ảo tưởng tơ hồng trời ban
Gái quê hiền hậu đoan trang
Hẹn anh còn rủ trăng vàng theo sau?

Trăng tròn lấp ló trên cao
Làm sao nghe tiếng thì thào đôi tim?
Em cười lay động bóng im
Để hồn anh cứ đắm chìm mộng mơ.

Ngày ấy giá biết làm thơ
Thì anh đâu phải ngu ngơ lời tình
Chỉ khen em đẹp em xinh
Nhưng không tỏ được sóng tình lao xao.

Tóc mây giờ đã uốn cao
Gái quê giờ đã nhuốm màu kiêu sa
Trăng tìm em nhập phồn hoa
Vương vào cao ốc nguy nga chắc buồn ...

hmhiennhan

Pages