Potal

Chào mừng bạn đến với vnthivandan.net
06-06-2012

 


Lời thì thầm nửa đêm

Có khi nào trái tim em thổn thức,
Theo tiếng thì thầm của gió về đêm?
Thả tâm hồn bềnh bồng theo ký ức,
Mở tình xưa tìm lại nụ hôn êm?

Bóng trăng xưa dẫn lối đợi ngoài thềm,
Trong song cửa em quay đầu lặng lẽ
Nở quên hết chuổi ngày tháng êm đềm
Những thương nhớ mông lung nhưng mạnh mẽ.

Em có nghe tiếng lòng anh khe khẻ,
Nương gió mây về gõ cửa hồn em?
Dù cuộc đời cách chia hai lối rẽ,
Đẩy tình anh chìm lặng vào bóng đêm.

Nỗi buồn đã hiện lên trên mi mắt,
Mộng vỡ vô tình như nhịp thời gian,
Nếu duyên xưa bây giờ đã đổi khác,
Anh mong em mãi mãi được bình an.

Nhân danh tình yêu rồi để dở dang
Cũng bởi Sài Gòn quá xa Bắc Mỹ.
Khoãnh khắc đắm say trôi vào dĩ vãng
Anh ngậm ngùi chuốt rượu tiễn người đi

Ở trên nét, mình là đôi tri kỷ,
Nhưng anh ngờ nghệch như gả tình si,
Bến bờ xa thử thách lòng chung thủy,
Trăng biển yêu nhau rồi cũng phân kỳ.

Chúng mình ở giửa đôi bờ thực ảo,
Hiểu nhau nhưng chưa thể sống hòa nhau,
Bài toán tình yêu vẫn còn khuôn sáo,
Anh lại lầm hiện thực với chiêm bao...

Hmhiennhan

Thu Đã Về ...

Vài chiếc lá vội vả lìa cành
Buổi sáng mây trời cũng rất xanh
Hình như thu đến rồi em nhỉ ?
Chợt thoáng giăng buồn trong mắt anh.

Ba năm tình ấy quá mong manh
Tan vỡ rồi sao giấc mộng lành
Anh đi một sáng sương mờ lối
Con phố đêm về có nhớ anh ?

Chiều nay lành lạnh gió heo may
Nửa mảnh trăng đêm cũng thở dài
Vần thơ tình ái như mật ngọt
Dang dở... nên lời cũng đắng cay !

Có phải thu về trong đêm nay
Anh nghe thương nhớ đã đong đầy
Nụ hôn say đắm ngày hôm ấy
Vẫn mãi theo anh suốt tháng ngày...

Thu đã về rồi em có hay ?...

langtu_qd

Phôi pha

Ta về trong giấc chiêm bao
Nghe môi mặn đắng hư hao phận này!
Thì ra đôi mắt đang cay...!
Đường trần mỏi mệt trắng tay cuộc đời.

Liêu xiêu riêng một góc trời
Kiếp này đã lỡ... hẹn người kiếp sau?!
Nghìn trùng xa cách lòng đau
Tiếc thương rồi cũng xa nhau một đời!

Đường tình hai ngả xa vời
Cách lòng xa mặt đầy vơi muộn phiền
Kể từ mưa tạt gió xiên,
Người đây kẻ đấy ngả nghiêng võng sầu.

Niềm riêng từ đó vùi sâu,
Cuối sông ta nhớ giang đầu người mong!
Người về ôm mộng trăm năm,
Ta về một bóng xa xăm mỏi mòn.

Cung đàn lỗi nhịp không còn
Dở dang giấc mộng sắt son ta người!..

-Ladieubong-

MÙA BÁO HIẾU

Kiếp này bất hạnh vương mang
Công danh sự nghiệp lỡ làng trắng tay
Nhìn mẹ... mà mắt thấy cay
Mùa báo hiếu đến nhân ngày Vu Lan.

Hoa hồng trên áo đang mang
Mẹ vẫn còn đấy…lòng càng xót xa
Bóng hạc giờ đã xế tà
Đôi mắt sâu thẫm mờ lòa vì con.

Lưng còng thể xác héo hon
Một thời lam lủ bào mòn tuổi xanh
Mong sao con lớn trưởng thành
Việc nhà nợ nước tung hoành chí trai.

Nhọc nhằn đè nặng đôi vai
Thức khuya dậy sớm miệt mài lo toan
Nào ngờ phận số trái ngang
Trở về với tấm thân tàn…mẹ đau.

Mái tóc đã bạc trắng phau
Xa trời gần đất… biết sao đáp đền
Ân sâu nghĩa nặng chẳng quên
Vu Lan sám hối… quỳ bên mẹ hiền…

Mặc Nhân Sơn


Đêm mùa Thu

Tháng Tám về...
Anh lại nhớ đến em
Nhớ ngày ấy...
“Nàng thơ” mừng sinh nhật
Bởi cách xa
không thể nào gặp mặt
Để đêm say
trao... dịu ngọt
tình anh...

Đêm mùa thu...
thăm thẳm một màu xanh
Trời trong vắt
mênh mông...
vô cùng tận
Vũ trụ kia
chứa bao điều bí ẩn
Như cõi lòng thầm kín của “Nàng thơ”

Mấy năm rồi
vẫn bất chợt...
ngẩn ngơ
Lạc bước mãi
Chiều Bến Mơ... khát vọng
Vẫn chiêm bao...
Tay đan tay...
cháy bỏng

Vào cõi mơ...
Em... có đợi, có chờ?
Về đi em
Anh nhớ lắm
“Nàng thơ”!..

Tuấn Phong

Người Dưng..

Chiều hôm qua đợi người ta - anh đứng
Trông ngóng hoài mà chẳng thấy em qua
Có vào yêu mới biết nỗi xót xa
Khi chờ đợi người ta không chịu đến.

Từ người dưng rồi trở thành thương mến
Tự hỏi lòng có vội vã lắm không ?
Gặp đôi lần nói vài tiếng lại mong
Rồi hình bóng in sâu vào nỗi nhớ.

Anh với em là người dưng khác họ
Phố đông người sao gặp gỡ nhau chi
Để chiều hôm qua ôm mối tình si
Anh thẫn thơ giữa dòng người qua lại.

Người dưng ơi !..chớ trách anh khờ dại
Vừa mới quen đã vương vấn bóng hình
Đêm nay ngắm ánh trăng sáng lung linh
Anh thấy có bóng hình em trong đó.

Anh muốn gởi lời thì thầm cho gió
Đừng vội qua cầu . . .để khổ người dưng ...

Langtu_qd 123

CHÚT HƯƠNG

Có đôi khi hồn thơ anh lạc lỏng
Câu chữ buồn nên mộng chẳng tìm qua
Để nàng thơ nép bên ánh trăng ngà
Cơn gió cuốn đưa hồn tìm xa vắng.

Bên bóng tối anh ngồi nghe thầm lặng
Tiếng mưa buồn từng giọt gõ thời gian
Chiều hôm nay lối cũ lá thay vàng
Nghe se lạnh căn phòng thêm trống trài.

Em ra đi bao giờ người trở lại
Anh vẫn chờ đợi thay lá mùa sang
Giọt sương đêm còn đọng đóa cúc vàng
Em sẽ đến mang hương đời nở muộn...

BụiThờiGian


BUÔNG TAY !..

Bàn tay em
Chai sần vì mưa nắng
Mỗi ngón đời
Dài ngắn.. đã bao phen
Nghiêng bên này
Sóng sánh cuộc bon chen
Xoay bên đó.. ướt hoen ..niềm cơ cực
Anh nắm lấy bàn tay lòng rưng rức
Ngón sen hồng , đủ sức nữa hay không?
Để anh dìu qua hết những gai chông
Em sẽ thấy tay mình không đơn lẻ
Nhắm mắt lại.. để nghe hồn rung khẽ
Một chút buồn...
Nhè nhẹ ...
Gởi vào mây
Không thể nào... trao hết nổi đắng cay
Đành cam chịu,
Hãy buông tay
Người nhé...

Xuân Quỳnh

MAY MÀ CÓ EM …

Anh gặp em giữa cuộc đời tất bật
Dù gian lao vẫn giữ nét ngây thơ
Nụ cười tươi đẹp như ánh trăng mơ
Gíup vơi đi bao nỗi niềm cay đắng.

Em biết không ?.. cỏ cây như nín lặng
Mây ngập ngừng gió thổi chẳng buồn trôi
Nắng thu vàng lắng đọng trên mắt môi
Anh cảm thấy tâm hồn như bừng sáng.

Em là khung trời trong xanh quang đãng
Giọt sầu nào cũng rơi vỡ tan nhanh
Chim líu lo cất tiếng hát trên cành
Em mang đến niềm đam mê sống lại.

Nụ hôn nồng say men hương tình ái
Xua tan đi bao nghi ngại hôm nào
Tiếng em cười làm anh mãi khát khao
Vòng tay ấm ru hồn vào giấc ngủ.

Không còn nhớ đám mây đen vần vũ
Cánh thơ xanh thay tình cũ hư hao
Lời nhớ thương đầy say đắm ngọt ngào
Anh quên hết...bước chân dù đã mỏi...

Mặc Nhân Sơn

NHỚ ĐẾN ANH

Em cũng vậy có tình anh quá đủ
Để mỗi ngày em hạnh phúc lâng lâng
Để em đi tìm lại nỗi bâng khuâng
Để em thấy mình vẫn còn tươi trẻ

Và mỗi đêm trong giấc mơ thật nhẹ
Thấy anh cười với ánh mắt thân thương
Dù một mình em lặng lẽ trên đường
Em cũng thấy hình như anh bên cạnh

Xiết tay nhau xua đi cơn giá lạnh
Niềm yêu thương như tia nắng long lanh
Mây trôi xa nắng ấm bầu trời xanh
Cuối chân trời có đôi mình chung bước

Vì có anh trên nẻo đời xuôi ngược
Em vững tin chân bước chẳng ngại ngùng
Chiều dần tàn đêm huyền ảo mông lung
Nhớ đến anh ngọn lửa hồng vụt sáng

hoatigon

Ngập ngừng

Ngập ngừng bước chân qua
Lối dẫn nắng xế tà
Bâng khuâng nhìn hoa lá
Gợi mở lòng thiết tha

Ngập ngừng ngắm bóng em
Hình như gió theo kèm
Chợt hờn vì mái tóc
Quấn từng sợi nhớ thêm

Ngập ngừng trông nắng xa
Ồ đẹp thế cơ mà
Sao lá dưng ngưng đọng...
Hay là lưu luyến qua?

Ngập ngừng bước song song
Hồi hộp dậy trong lòng
Tà áo lay nhè nhẹ
Khiến hồn ta long đong

Ngập ngừng rẻ lối ngang
Bên nớ nẻo hoa vàng
Dường như chiều sang muộn
Nên hồn ta đi hoang

liemkimthanh

Pages