Potal

Chào mừng bạn đến với vnthivandan.net
06-06-2012

 


LUYỆN THƠ

Gò lưng gia cố bài thơ
Tách trà nguội lạnh, thuốc trơ điếu tàn
Vần xuôi, ý ngược khó đan.
Kính nghiêng lệch gọng, tròng loang bụi mờ.

Xoay chỗ méo, kéo chỗ gờ
Gạch ngang gạch dọc, tìm bờ khơi thông.
Hồn như lạc chốn bão giông
Mới hay thơ phú khổ công khó rèn.

Phạm Ngọc Vĩnh


MÃI CÒN NỢ NHAU..

Em còn nợ Anh,
vừng trăng cài trên tóc.
Qua cầu tre soi bóng, rớt xuống dòng.
Nước trôi chảy về ngàn xa khuất nẻo,
Nhưng dáng còn trầm tích đó mãi đợi nhau!

Em còn nợ Anh,
buổi chiều ngồi lặng ngắm.
Một cánh diều lượn theo gió thấp cao.
Mây trôi ngang hững hờ về xa thẳm.
Có lần ước thầm, tình luôn giữ ngọt ngào!

Em còn nợ Anh,
từng ngày dạo qua phố.
Ngõ buồn tênh mà chân thích đi hoài.
Hai hàng cây bên đường dường thắc mắc,
Sao đợi chờ không nghe tiếng thốt trao nhau?

Em còn nợ Anh,
những đêm dài trăn trở.
Buớc vào mơ không gặp...trở ra chờ.
Tiếng gà gáy, mơ chẳng còn lại nữa.
Tiếc nuối đến giờ đánh mất kỷ niệm xưa!

Em còn nợ Anh,
cánh thiệp hồng quên gởi!
Dấu tích nào..xóa tan được cõi lòng?
Cả trời đất lắm vô thường mỗi kiếp,
Chẳng trách gì...chuyện vong bội của con tim.

Em còn nợ Anh,
hứa một lần ngắm biển.
Nhìn hoàng hôn một chấm đỏ chân trời.
Dần bước xuống nhưng mai còn trở lại,
Sao chúng mình...lại chẳng nữa, được gặp nhau?

(Em còn nợ Anh, chưa tròn hẹn kiếp khác.
Một cõi xa nào mộng mị hơn trần gian?!).

chauminhsan


VÕNG RU

Võng đay một thuở bà ru
Cả đời gió mát quai đu chẳng mòn
Ngày buông mắc bóng tre non
Đêm treo mắc ánh trăng tròn canh khuya.

Tay ru gió hát thầm thì
Lòng ru bà dặn những gì ấm êm
Lớn từ cánh võng lớn lên
Khôn từ ấp ủ lời khuyên của bà.

Hôm nay về lại quê nhà
Võng xưa vẫn vọng tiếng bà hát ru...

Phạm Ngọc Vĩnh


CHUYỆN TÌNH MÙA ĐÔNG

Nhặt từng bông tuyết trắng
Kể chuyện tình mùa đông
Em ra đi thầm lặng
Có biết ai buồn không?

Bầu trời hết xanh trong
Sương mù giăng khắp lối
Bước chân đi ngập ngừng
Hoàng hôn như xuống vội.

Nóng lòng ta vẫn đợi
Chỉ khó thốt thành lời
Giọt buồn lăn tràn gối
Nghẹn ngào nước mưa rơi.

Sao lại thế em ơi
Mới ngày nào đôi lứa
Còn chung vui nói cười
Sẻ chia cùng sách vở.

Dù rằng anh lầm lỡ
Hay vấp ngã vụng về
Bao dung lòng rộng mở
Chấp nhất gì tình si.

Gió mang buồn bay đi
Thôi giận hờn em nhé
Cho sầu đừng lâm ly
Tình mùa đông lặng lẽ.

Trung Dũng


Hội Lim Kinh Bắc

Tóc xanh nay đã bạc màu,
Tơ tình chắp vá đời nhau có thành?
Hội Lim liền chị liền anh
Ngại gì tình cảm xoay quanh đèn lồng.

Hội xuân người đến thật đông,
Lời ca vương vấn nỗi lòng Bắc Ninh
Rượu đầy chia sẻ ân tình
Điệu múa gắn bó bóng hình người thương.

Hoa xuân đậm sắc thơm hương,
Men tình nở giữa thiên đường khát khao
Say nhìn trời thấp đất cao
Mở lòng hai đứa đi vào suối mơ.

Nguyên tiêu thêm đẹp ý thơ
Trăng vàng mây tím nối bờ hiệp thông
Từng đôi thành vợ thành chồng
Hoặc thành tri kỷ Phụng Rồng tháng giêng

Đơn thuần lễ hội trao duyên
Còn là văn hiến thiêng liêng truyền đời
Đến rồi ở lại đây thôi!
Kết câu quan họ "Người ơi đừng về "

Hmhiennhan

Mười năm đi qua.

Mười năm giấc mộng xa vời
Buồn vui thoáng chốc đã rời qua tay
Bèo trôi một kiếp từng ngày
Bao nhiêu nuối tiếc nghe cay đắng lòng

Mười năm bước mỏi đường không
Nhìn về chỉ thấy mênh mông một mình
Ngày buồn tháng cũng lặng thinh
Bàn tay nắm mỏi chuyện tình nào xa

Mười năm cũng đã nhạt nhòa
Như dòng sông muộn nước ra biển đời
Sóng nào níu kéo ngoài khơi
Đời người có được mấy mười năm qua ?..

Bụi Thời Gian


VỀ BÊN GIẤC MƠ.

Em có về bên giấc mơ Anh?
Cùng nghe ước vọng tỏ lòng thành.
Yêu nhau trọn kiếp không xa cách,
Giữ mãi nồng nàn trong mắt xanh.

Còn đó không nào ngõ phố xưa?
Người qua đông đúc ngắm nhau cười.
Trên môi cô gái hồng son đỏ,
Hiện rõ niềm tin mãi thắm tươi.

Lâu nay không về thăm lại đó.
Ngồi đây nhìn sóng cuốn vỗ về.
Trần mây xuống thấp biển mơn dỗ.
Vệt nắng chiều buông tiếc nuối rời!

Gió đêm nhẹ bước vào len lén.
Chạm cội hoa tàn rụng rớt sương.
Còn chút mộng hờ ôm bám víu,
Khát khao được nhận đón yêu thương.

Tiếng hát trên dòng sông quyện lượn.
Mang thân yêu đến ấp ủ đời.
Cho trăm năm trọn nồng an hưởng,
Thắm thiết phiêu bồng mãi chẳng vơi!

chauminhsan


Đón chào Xuân mới (năm Ất Mùi) 2015

TM. BĐH vnthivandan.net. Chúng tôi xin trân trọng gửi đến các anh, chị, em thành viên 
và gia đình lời chúc mừng năm mới tốt đẹp nhất :

AN VU I- MAY MẮN - HẠNH PHÚC - SỨC KHỎE.


Xuân đẹp quá !

Tôi lại viết bài thơ xuân mới
Viết say sưa chọn lựa từng lời
Đón Xuân sang trong vạn tiếng cười vui
Cùng đất nước reo mừng Xuân thức dậy

Kìa tất cả trên cành cây đã thấy
Đẹp vô cùng yêu biết mấy mầu xanh
Muôn mầm non căng nhựa sống vươn mình
Chờ Xuân đến như con chờ sữa mẹ

Ôi ! Xuân đến . Gió Xuân bay nhè nhẹ
Hoa trăm mầu he hé nở chào Xuân
Xuân gọi bạn thơ yêu Xuân đến quây quần
Nâng chén rượu vui thơ mừng Xuân mới

Hoa đào nở báo mùa Xuân đã tới
Bao niềm vui , hy vọng đợi chờ ta
Đón mừng Xuân , thơ lại nở như hoa
Xuân đẹp quá ! hồn ta ...Xuân trở lại !

Tuấn Phong


KHÔNG ĐỀ

Quê em nước biếc biển xanh
Lãng du mây trắng vây quanh đỉnh đồi
Êm đềm nước lững lờ trôi
Hàn giang soi bóng lưng trời nắng nghiêng.

Quê tôi nép bến sông Tiền
Triền đông ngấm mặn ưu phiền vụ xuân
Hạt phù sa đỏ bao lần
Trôi về cửa biển bâng khuâng nhớ nguồn.

Cỏ mai cong đậu cánh chuồn
Lá vàng rơi đỏ nỗi buồn không tên
Hoa bèo tím sóng lênh đênh
Cửu long ngã bóng dừa lên ráng chiều

Sông đời vệt nắng liêu xiêu
Tình quê hương lộng cánh diều bay cao
Hồng sen em nhuộm má đào
Vàng mai tôi chớm nụ vào tân xuân.

Duyên An

Pages