Potal

Chào mừng bạn đến với vnthivandan.net
06-06-2012

 

KÍNH CHÚC QUÝ THI HỮU MỘT NĂM MỚI AN KHANG - THỊNH VƯỢNG

TM. BQT VÀ BĐH. VNTHIVANDAN.NET

Admin

CHIỀU LÀNG EM

Chiều tắt chậm trên cánh đồng quê mẹ
Cuối chân trời Cò vỗ cánh bay xa
Gió chướng đầu mùa vừa đến hôm qua
Đám mạ non ngả nghiêng theo chiều gió

Trên trời xanh vài vệt mây ửng đỏ
Hoàng hôn về trên thôn nhỏ miền quê
Suốt mùa mưa việc đồng áng lê thê
Sắp đến ngày được thảnh thơi đôi chút.

Mùi rạ thơm khói nhà ai nghi ngút 
Buổi cơm chiều tuy đơn giản mà vui
Ai đi xa mới biết nỗi ngậm ngùi
Nhớ bóng Mẹ sương chiều bay lãng đãng.

Cô gái quê thẫn thờ trông hình dáng
Một người đi năm tháng vẫn miệt mài
Để nỗi buồn vương đôi mắt thơ ngây
Để chiều quê tím màu mây thương nhớ.

Chiếc xuồng nhỏ neo chờ nơi bến lở
Người đi xa đành dang dở duyên quê
Trăng vẫn tròn vẫn sáng chữ ước thề
Đêm lẻ bóng nghe gió về run rẩy ...

Đêm đã đến ngày vội qua rồi đấy
Bìm Bịp kêu con nước lớn đầy sông
Người nơi xa biết kẻ ở ruộng đồng
Như mạ non sợ những ngày sương muối..!

hoatigon (GM)


LÊN VỚI SA PA

Một ngày lên với Sa Pa
Một ngày mây níu trời xa khó về
Cổng Trời sương thả bùa mê
Lâng lâng lạc bước câu thề bỏ quên.

Dắt tay mình đỡ nhau lên
Lần theo từng bậc mà nghiêng đất trời
Lối nào người gửi câu mời
Lối nào vời vợi đất trời Sa Pa.

Ngựa thồ khánh nhạc reo ca
Còn vương nẻo gió la đà sương rơi
Mai về gom nắng miền xuôi
Tặng mây Thác Bạc cho người mộng mơ.

Giấu lòng buông gió thả thơ
Đợi nhau sương trắng ...mãi chờ đợi nhau.

Phạm Ngọc Vĩnh

Thuyền Nhỏ Khó Đến Bến Xa.

Lòng em chia mấy nhánh sông?
Ta con thuyền nhỏ thả rong mái chèo.
Sóng xô ghềnh đá trăng treo
Thuyền ta mấy lượt thả neo chòng chành.

Trời chưa xác định làn ranh,
Cho ta tổ ấm yên lành bên em.
Mấy khi sóng lặng gió êm
Nên thuyền tình phải lênh đênh sông dài.

Lòng em hết cạn lại đầy
Để hồn ta mãi lưu đày biển mơ
Má hồng mắt biếc vào thơ
Tỉnh say Lan Điệp nối bờ tương thông.

Cầu Vồng từng bắt bến sông,
Nhưng lỡ cơ hội hiệp thông chung nhà
Chỉ vì hội chợ phồn hoa
Cuốn em trôi ngược bến xa vô tình.

Thôi đành mộng mãi phiêu linh
Thuyền hoa thiệp cưới tạm đình sông mơ
Theo con sóng lớn lững lờ,
Biết đâu hai đứa phải chờ thiên thu.

Nguyễn Hiền Nhân


Mưa qua lối cũ

Một buổi nào bước giữa lối đi xưa
Màn mưa kéo vội về gieo trắng xóa
Hàng cây buồn rũ mình ôm kỷ niệm
Vai lạnh gầy mang nặng những cô liêu...

Người không hiểu hay chẳng cần phải hiểu?
Những điều tôi giấu kín tận đáy lòng
Còn nhiều lắm bao điều tôi chưa nói
Nhưng bây giờ nói cũng để mà chi...

Tiếng mưa rơi mòn mỏi, gió thầm thì
Lời ly biệt hay xót thương an ủi?
Chuyện tình đời ít may sao nhiều rủi
Nên chạnh buồn se sắc những niềm riêng...

Bao nhiêu lâu nuôi nấng những ưu phiền
Nay lạc bước trở về con đường nhỏ
Vẫn còn đó màu hoa chiều chớm đỏ
Nhưng ướt rồi, lẻ cánh bởi cơn mưa...

Cỏ Biếc

TRẢ...

Hôm nay gói ghém yêu thương
Nhờ mơ mang đến Mộng Thường dùm ta
Hôm nay gom những lá hoa
Nhờ mây gió chở đi xa muôn trùng.

Từ nay hai chữ thuỷ chung
Tặng Người giữ hộ tương phùng cùng ai
Từ nay hình bóng trang đài
Xum xuê áo cưới bên Ngài hợp hôn.

Xin trao từng những bồn chồn
Trả cho ta hết tâm hồn trắng trong
Trả bao yêu nhớ mặn nồng
Trả ngàn thao thức nỗi lòng cho ta.

Pháo hoa đỏ rực khoảnh nhà
Tiếng cười tiếng nói tiếng ca rộn ràng
Còn riêng ta vẫn bẽ bàng
Nhìn Người hạnh phúc thênh thang mộng vàng,

Cuộc đời ta lại lang thang....

Mùa Đông


TÌM LẠI VẦN THƠ

Nay về tìm lại vần thơ
Cột bên cái gốc...ngày xưa trốn tìm
Bao lần vồ hụt...thót tim
Vỏ nang sần sụi còn in vết nhòa.

Chỗ nào dụi mắt tay xoa
Đuổi nhau trốn đuổi vẫn là...đuổi nhau
Để giờ lần khắp chỗ đau
Dầu loang phai nhạt sắc màu thời gian.

Gột thơ bao quãng mơ màng
Chỉ là vết bụi tràn lan xóa nhòa
Người đi trốn phía trời xa
Để người đuổi ánh xế tà buồn trông.

Gột thơ gột cái hư không
Còn đâu dáng bóng mà mong kiếm tìm
Nay về giữa chốn lặng im
Găm mây kết tóc mò kim đáy trời.

Thơ nâng chẳng thể cất lời
Vắng tanh thềm dậu lặng vời buồn teo
Lấy không làm có buông treo
Tan trong làn khói mang theo trốn tìm.

Phạm Ngọc Vĩnh


BẤT CHỢT NẮNG MƯA

Anh đến đây khi cơn mưa vừa rớt
Tuy muộn màng mà dịu mát lòng em
Tình len lén bất chợt đến êm đềm
Em cảm nhận nghe con tim rộn rã.

Có phải anh sóng từ lòng biển cả
Trôi vào bờ để hạt cát lăn tăn
Có phải anh là nửa mảnh vầng trăng
Từ phương xa để trăng đầy mười sáu.

Em bất chợt trở mình thành chim Sáo
Hót vang lên về đậu gốc cây đa
Nhánh mù u nở đầy những đoá hoa
Chú Bướm vàng từ xa bay đến đậu.

Nét thẹn thùng vội vàng em muốn giấu
Anh mỉm cười khẽ đưa nhẹ bàn tay
Thu cũng về bất chợt buổi chiều nay
Nắng cùng mưa tạo cầu vồng bảy sắc ...

Hoatigon


TÓC VỜN

Quen nhau tóc chửa để ngôi
Tóc xanh xanh ngắt cái thời...tóc xanh

Có lần ướm hỏi mà đành...
Lạc trôi ánh mắt khất lần chờ trông
Kéo gần vấp chốn không không...
Đẩy xa lại vướng cơn dông bão lòng

Ghét chiều ai giũ ai hong
Ghét trưa ai phủ lưng ong tóc vờn
Lúc quên cho gió bông lơn
Khi mong thêm lặng thả hồn chân mây

Để giờ giăng mái sương bay
Tìm xanh gột bạc những ngày không nhau
Đừng vờn bay nữa mà chau...
Đảo chua khuấy mặn...về đâu xa vời.

Phạm Ngọc Vĩnh

Pages