Potal

Chào mừng bạn đến với vnthivandan.net
06-06-2012

 


TÌM LẠI VẦN THƠ

Nay về tìm lại vần thơ
Cột bên cái gốc...ngày xưa trốn tìm
Bao lần vồ hụt...thót tim
Vỏ nang sần sụi còn in vết nhòa.

Chỗ nào dụi mắt tay xoa
Đuổi nhau trốn đuổi vẫn là...đuổi nhau
Để giờ lần khắp chỗ đau
Dầu loang phai nhạt sắc màu thời gian.

Gột thơ bao quãng mơ màng
Chỉ là vết bụi tràn lan xóa nhòa
Người đi trốn phía trời xa
Để người đuổi ánh xế tà buồn trông.

Gột thơ gột cái hư không
Còn đâu dáng bóng mà mong kiếm tìm
Nay về giữa chốn lặng im
Găm mây kết tóc mò kim đáy trời.

Thơ nâng chẳng thể cất lời
Vắng tanh thềm dậu lặng vời buồn teo
Lấy không làm có buông treo
Tan trong làn khói mang theo trốn tìm.

Phạm Ngọc Vĩnh


BẤT CHỢT NẮNG MƯA

Anh đến đây khi cơn mưa vừa rớt
Tuy muộn màng mà dịu mát lòng em
Tình len lén bất chợt đến êm đềm
Em cảm nhận nghe con tim rộn rã.

Có phải anh sóng từ lòng biển cả
Trôi vào bờ để hạt cát lăn tăn
Có phải anh là nửa mảnh vầng trăng
Từ phương xa để trăng đầy mười sáu.

Em bất chợt trở mình thành chim Sáo
Hót vang lên về đậu gốc cây đa
Nhánh mù u nở đầy những đoá hoa
Chú Bướm vàng từ xa bay đến đậu.

Nét thẹn thùng vội vàng em muốn giấu
Anh mỉm cười khẽ đưa nhẹ bàn tay
Thu cũng về bất chợt buổi chiều nay
Nắng cùng mưa tạo cầu vồng bảy sắc ...

Hoatigon


TÓC VỜN

Quen nhau tóc chửa để ngôi
Tóc xanh xanh ngắt cái thời...tóc xanh

Có lần ướm hỏi mà đành...
Lạc trôi ánh mắt khất lần chờ trông
Kéo gần vấp chốn không không...
Đẩy xa lại vướng cơn dông bão lòng

Ghét chiều ai giũ ai hong
Ghét trưa ai phủ lưng ong tóc vờn
Lúc quên cho gió bông lơn
Khi mong thêm lặng thả hồn chân mây

Để giờ giăng mái sương bay
Tìm xanh gột bạc những ngày không nhau
Đừng vờn bay nữa mà chau...
Đảo chua khuấy mặn...về đâu xa vời.

Phạm Ngọc Vĩnh


Em ơi, Thu !

Nắng vàng hanh hảnh trên cây
Tình theo xác lá vàng bay mất rồi
Thu về trên mắt trên môi
Trên bao kỷ niệm một thời tôi, em.

Trăng Thu trải lụa bên thềm
Lao xao hồn liễu, lênh đênh phận thuyền
Em chừ biền biệt nỗi riêng
Nhìn trăng lịm ngất giữa thềm phù vân.

Tôi chừ có cũng như không
Cái thân đầu núi, cái hồn cuối sông
Thu về trời đất mênh mông
Hỡi ơi nhân ảnh ngùi trông mù mù.

Thu ơi, sao đọng giọt buồn
Sao trong khóe mắt còn sương cuối trời
Lá vàng bao chiếc rụng rơi
Lá rơi kín hết nẻo đời tôi chăng ?

Phải chi ôm được vầng trăng
Tôi về nâng cốc trăm năm hẹn thề
Bây chừ liễu khuất sương che
Con đường phía trước bốn bề oái ăm.

Trăng Thu xa ngút chỗ nằm
Lòng Thu chừng cũng khuất tầm nhân gian
Câu thơ rồi cũng lỡ làng
Em ơi, Thu biếc về ngang lưng trời !

Tuyền Linh


Chiều qua đi

Ta chia tay vào mùa hoa phượng đỏ
Em quay về lối nhỏ nắng vàng đi
Nghe tình yêu được mất sót lại gì
Chỉ có gió bên ta là khoảng trống.

Cung đàn xưa ngân lên nghe trầm bổng
Nếu chạnh lòng xin gọi cố nhân ơi
Tình đã vơi theo con sóng bên đời
Nên đâu biết cho thời gian trôi mãi.

Cũng đã có một lần anh trở lại
Với con đường phượng đỏ chẳng còn ai
Tiếng ve kêu khàn giọng xót xa ngày
Người không đợi...ta về thêm vô vọng.

Bụi Thời Gian


BỤI PHẤN

Ngày em đi bỏ quên làn bụi trắng
Rơi nhạt nhòa trên mái tóc xanh êm
Bỏ sau lưng cánh phượng đỏ bên thềm
Mang đi hết vui buồn trong kỷ niệm

Gian lớp nhỏ lặng im chiều nắng đổ
Tàng cây buồn xao xác gió cô liêu
Sân trường vắng bước chân thời cắp sách
Lối xưa về nghe xao xuyến bâng khuâng

Trang lưu bút xếp rồi em không mở
Bụi phấn bay theo ngày tháng xa mờ
Biết không em trường cũ vẫn đợi chờ
Trong nỗi nhớ chợt quên màu phấn trắng.

Cỏ Biếc


Tiếng xưa

Tôi về lật bóng hoàng hôn
Tìm em như thể tìm hồn tuổi hoa
Qua sông nhớ tiếng gọi đò
Mấy mươi năm vẫn dày vò vật đau.

Tôi về tìm lại Trân Châu
Bới trong tiềm thức tình đầu đời trôi
Cổ Viện Chàm(*) đã ngã màu
Về đâu em hỡi bể dâu đổi đời !

Tôi về ôm lấy khoảng trời
Hỏi mây hỏi gió, hắn lời cố nhân
Gốc già phượng vĩ trên sân
Vẫn còn nhỏ giọt lệ thầm đơn phương.

Tôi về đứng giữa sân trường
Nghe con ve nhỏ thân thương gọi hè
Níu thời gian để lắng nghe
Guốc ai gõ nhịp mà se sắt lòng.

Tôi về cõng phận long đong
Hóa thân cỏ dại nằm hong sân trường
Im nghe từng bước yêu thương
Tiếng thời gian gọi nghe chừng xa xăm.

Tôi về tìm cuộc trăm năm
Cây đa bến cũ khuất tầm nhân gian
Câu thơ chừ đã lỡ làng
Nghe trong tiền kiếp vỏ vàng tiếng xưa.

Tuyền Linh

(*) Viện lưu trữ tượng cổ Chiêm Thành Đà Nẵng.


LÚM ĐỒNG TIỀN

Trời sinh cái lúm đồng tiền
Bán mua chẳng phải cứ phiền lụy nhau.
Cách xa những nửa địa cầu
Mà như má áp môi nhau mất rồi.

Mẹ ban em nét hồng tươi
Em ban anh hết nét ngời thanh tân.
Tiếng lòng thức một trời xuân
Để vương đuôi mắt để lần cặp môi.

Nơi đâu đó một xa xôi
Lúm tiền em đã đánh rơi giữa trời
Nhặt trong vạnh vạnh ánh ngời
Hình như em đã trao lời rồi ư!

Ngày mai nào biết bao giờ
ĐỒNG TIÊN nhuộm đỏ hồn thơ....LÚM đầy.
Má hồng lúm bóng tiền xoay
Đưa nhau về với chiều say...má hồng.

Phạm Ngọc Vĩnh


Thương quá mùa hạ cũ

Tháng năm buồn tràn ngập tiếng ve kêu
Trời trong vắt nắng hồng nung nghiệt ngã
Ta tìm kiếm màu xanh vòm cây lá
Trên những cung đường tình sử phiêu diêu.

Trong tầm nhìn định mệnh góc quạnh hiu
Chuỗi cười giòn dư âm vang quán vắng
Em đem mùa hạ ta hong trong nắng
Để đôi lòng tỏa nhiệt
kết tình yêu.

Áo trắng phất phơ sáng đẹp phố chiều
Bên nhánh phượng hồng đong đưa tỏa sắc
Nguồn cảm xúc em gởi từ đuôi mắt
Chưa thành câu nhưng ta đọc hiểu nhiều.

Đêm oi bức vòng tay nhung quấn quýu
Mùa hạ êm trôi xuân thắm lại về
Tuổi dậy thì bao khát khao ngất nghểu
Ngọn lửa tình thôi thúc rực đam mê.

Sóng triều dâng mưa lòng tuôn thành bể
Người xưa ơi! nhớ quá thuở cận kề
Tiếng thạch sùng chắt lưỡi cùng tiếng dế
Tiếc làm sao mùa hạ cũ qua lề.

Hmhiennhan


NGƯỜI DƯNG

Với người... em cũ từ lâu
Với anh là mối tình đầu em ơi!
Em là tất cả tinh khôi
Vốn thơ anh hết cả lời ngợi ca.

Thế mà trong mắt người ta
Tôi chỉ là ánh sao sa giữa trời
Vuông tròn chẳng được nữa rồi
Làm sao tôi vẫn nhớ hoài người dưng.

Người dưng ơi hỡi!.. Người dưng
Không cho tôi ít vui mừng người ơi!
Muốn mời người dưng sang chơi
Chắc người có chốn gửi nơi má hồng.

Giá như chim chửa vào lồng
Thì tôi hy vọng chờ mong tháng ngày
Góc trời mặt nước chân mây
Nếu người không đến thì đây buồn lòng ...

4 - 7 - 2015
Ngọc Phước

Pages