Potal

Chào mừng bạn đến với vnthivandan.net
06-06-2012

 

Người Dưng..

Chiều hôm qua đợi người ta - anh đứng
Trông ngóng hoài mà chẳng thấy em qua
Có vào yêu mới biết nỗi xót xa
Khi chờ đợi người ta không chịu đến.

Từ người dưng rồi trở thành thương mến
Tự hỏi lòng có vội vã lắm không ?
Gặp đôi lần nói vài tiếng lại mong
Rồi hình bóng in sâu vào nỗi nhớ.

Anh với em là người dưng khác họ
Phố đông người sao gặp gỡ nhau chi
Để chiều hôm qua ôm mối tình si
Anh thẫn thơ giữa dòng người qua lại.

Người dưng ơi !..chớ trách anh khờ dại
Vừa mới quen đã vương vấn bóng hình
Đêm nay ngắm ánh trăng sáng lung linh
Anh thấy có bóng hình em trong đó.

Anh muốn gởi lời thì thầm cho gió
Đừng vội qua cầu . . .để khổ người dưng ...

Langtu_qd 123

CHÚT HƯƠNG

Có đôi khi hồn thơ anh lạc lỏng
Câu chữ buồn nên mộng chẳng tìm qua
Để nàng thơ nép bên ánh trăng ngà
Cơn gió cuốn đưa hồn tìm xa vắng.

Bên bóng tối anh ngồi nghe thầm lặng
Tiếng mưa buồn từng giọt gõ thời gian
Chiều hôm nay lối cũ lá thay vàng
Nghe se lạnh căn phòng thêm trống trài.

Em ra đi bao giờ người trở lại
Anh vẫn chờ đợi thay lá mùa sang
Giọt sương đêm còn đọng đóa cúc vàng
Em sẽ đến mang hương đời nở muộn...

BụiThờiGian


BUÔNG TAY !..

Bàn tay em
Chai sần vì mưa nắng
Mỗi ngón đời
Dài ngắn.. đã bao phen
Nghiêng bên này
Sóng sánh cuộc bon chen
Xoay bên đó.. ướt hoen ..niềm cơ cực
Anh nắm lấy bàn tay lòng rưng rức
Ngón sen hồng , đủ sức nữa hay không?
Để anh dìu qua hết những gai chông
Em sẽ thấy tay mình không đơn lẻ
Nhắm mắt lại.. để nghe hồn rung khẽ
Một chút buồn...
Nhè nhẹ ...
Gởi vào mây
Không thể nào... trao hết nổi đắng cay
Đành cam chịu,
Hãy buông tay
Người nhé...

Xuân Quỳnh

MAY MÀ CÓ EM …

Anh gặp em giữa cuộc đời tất bật
Dù gian lao vẫn giữ nét ngây thơ
Nụ cười tươi đẹp như ánh trăng mơ
Gíup vơi đi bao nỗi niềm cay đắng.

Em biết không ?.. cỏ cây như nín lặng
Mây ngập ngừng gió thổi chẳng buồn trôi
Nắng thu vàng lắng đọng trên mắt môi
Anh cảm thấy tâm hồn như bừng sáng.

Em là khung trời trong xanh quang đãng
Giọt sầu nào cũng rơi vỡ tan nhanh
Chim líu lo cất tiếng hát trên cành
Em mang đến niềm đam mê sống lại.

Nụ hôn nồng say men hương tình ái
Xua tan đi bao nghi ngại hôm nào
Tiếng em cười làm anh mãi khát khao
Vòng tay ấm ru hồn vào giấc ngủ.

Không còn nhớ đám mây đen vần vũ
Cánh thơ xanh thay tình cũ hư hao
Lời nhớ thương đầy say đắm ngọt ngào
Anh quên hết...bước chân dù đã mỏi...

Mặc Nhân Sơn

NHỚ ĐẾN ANH

Em cũng vậy có tình anh quá đủ
Để mỗi ngày em hạnh phúc lâng lâng
Để em đi tìm lại nỗi bâng khuâng
Để em thấy mình vẫn còn tươi trẻ

Và mỗi đêm trong giấc mơ thật nhẹ
Thấy anh cười với ánh mắt thân thương
Dù một mình em lặng lẽ trên đường
Em cũng thấy hình như anh bên cạnh

Xiết tay nhau xua đi cơn giá lạnh
Niềm yêu thương như tia nắng long lanh
Mây trôi xa nắng ấm bầu trời xanh
Cuối chân trời có đôi mình chung bước

Vì có anh trên nẻo đời xuôi ngược
Em vững tin chân bước chẳng ngại ngùng
Chiều dần tàn đêm huyền ảo mông lung
Nhớ đến anh ngọn lửa hồng vụt sáng

hoatigon

Ngập ngừng

Ngập ngừng bước chân qua
Lối dẫn nắng xế tà
Bâng khuâng nhìn hoa lá
Gợi mở lòng thiết tha

Ngập ngừng ngắm bóng em
Hình như gió theo kèm
Chợt hờn vì mái tóc
Quấn từng sợi nhớ thêm

Ngập ngừng trông nắng xa
Ồ đẹp thế cơ mà
Sao lá dưng ngưng đọng...
Hay là lưu luyến qua?

Ngập ngừng bước song song
Hồi hộp dậy trong lòng
Tà áo lay nhè nhẹ
Khiến hồn ta long đong

Ngập ngừng rẻ lối ngang
Bên nớ nẻo hoa vàng
Dường như chiều sang muộn
Nên hồn ta đi hoang

liemkimthanh

CÕI XA.

Gió về nằm ngủ bên thềm.
Đợi người bước dạo, gót mềm qua tim.
Trăng sa, lặng bóng im lìm.
Thầm nghe tiếng thở, nhịp chìm hoang mê!

Lần say vào mộng nguyện thề.
Hương thơm trần thế, phiếm phù lung linh.
Tóc bay rối cả thiên đình,
Nhân gian cung thỉnh, đỉnh hồng băng sơn.

Hoá thân cánh bướm chập chờn.
Đi tìm huyền thoại, dỗi hờn thu phong.
Mười năm cá chậu chim lồng!
Cỏ sương giá úa, phiêu bồng thụy du.

Mây mang sắc ấm đền bù.
Cõi xa hoằng pháp thiên trù tơ duyên.
Cho ai lời đó ước nguyền.
Lăng di đồng bộ qua miền viễn khơi!

Bình an cuối bãi cuộc đời.
Cạnh đường nắng ấm gọi mời, hong khô.

nguyễnhoànghồng


MÙA HẠ VẮNG

Em thả nhẹ phượng hồng trôi bên suối
Nước vô tình mang cánh phượng rời xa
Bóng em đi hạ ấy nắng chiều tà
Nên anh biết mất em từ dạo đó

Chuyện tình thơ yêu rồi không dám tỏ
Chỉ đợi chờ bóng nhỏ áo trắng sang
buồn mênh mang nên lẻ bóng ngỡ ngàng
Sắc mực tím không hòa trang giấy trắng

Hương tình cũ đã bay cùng với nắng
Bỏ mây chiều theo gió nhẹ vào mưa
Nghe tiếng ve khàn giọng gọi bao mùa
Để tình chết bên anh mùa hạ vắng

BụiThờiGian
(Ngũ A Ca)

NGHE NHỮNG TÀN PHAI

Trăm năm xưa đã nhạt nhòa
Trắng tinh lòng giấy, xót xa bút buồn
Ừ thôi, ta trở về nguồn
Dòng đời phiêu bạt, trăng buông nỗi sầu

Trách người ? Ta trách gì đâu ?
Chỉ là nước chảy qua cầu mà thôi
Gió mây hờ hững dần trôi
Qua đầu con sóng mặc tôi chạnh lòng

Tàn phai mất một nụ hồng
Và mai... ngày tháng chất chồng nỗi đau
Biệt tình, lạnh mắt chia nhau
Rã rời huyền sử để sau lắng chìm

Máu ơi, hãy trở về tim ...
Người ơi, xin chớ quay tìm lại chi ...
Đã là ngậm tiếng từ ly
Chữ yêu... giờ cũng sầu bi mất rồi...

Thụy Du


Tình dại khờ

Em tự biết tình em trao anh đó
Như nụ hồng thắm đỏ máu trong tim
Như giòng sông nước ngọt chảy êm đềm
Như ánh trăng soi màn đêm không ngủ

Em vẫn biết tình em trao đã đủ
Tình dại khờ….em tự nhủ ….thế thôi
Kể từ hôm ta trao gởi những lời
Lời anh viết những lời… ôi tha thiết!.

Từ ngày ấy tình trao không cần biết
Đã yêu anh chẳng suy tính thiệt hơn
Chỉ đôi khi em ghen tức dỗi hờn
Đòi anh yêu chỉ mình em là thế..

Đường vào yêu nụ xuân tình vừa hé
Chưa kịp tròn đã lặng lẽ khô đi
Tình trao anh em đâu tiếc điều chi
Khi đã yêu thì cần gì do dự

Tình em trao mà sao anh chẳng giữ
Để giờ buông lời trách cứ tái tê
Tình em trao dẫu chẳng được trả về
Tình là thế…. tình dại khờ anh nhỉ?

- Ladieubong -

DÁNG BIỂN

Sóng dâng cao cuộn trào nỗi nhớ
Trời xanh lơ biển thở vội vàng
Trong tiếng triều biển gọi ầm vang
Buồm lộng gió căng ngàn cánh bướm.

Gió mùa lặng chiều tàn nắng đượm
Đỏ đục dầy mặt biển xa xăm
Thuyền bềnh bồng hóa đám lạc ngâm
Gieo hạt nảy mầm lên bóng biển

Có những ngày mưa đùa sóng quyện
Óng ánh đủ màu phớt tím, lam, xanh
Ướt cánh buồm bé nhỏ mong manh
Cầu vồng biển vươn cành ước vọng

Mờ đảo xa phủ làn sương mỏng
Mép nước mềm vai cõng cát đen
Nhấp nhô vùng trời đất đan xen
Trang điểm những cánh buồm duyên dáng

Nghiêng dáng biển mênh mông hùng tráng
Đẹp diệu kì rực sáng kiêu sa
Hương triều loang ướp đẫm trời xa
Dòng nước ấm duyên hòa muối mặn

DA

Pages