Potal

Chào mừng bạn đến với vnthivandan.net
06-06-2012

 


ĐỪNG...

Đừng!
Đừng nhìn thế nhé
Em!
.
Để tê đầu lưỡi
Để hoen môi mềm
Để như ...đã!
Để như...quên!
Để cho ai cứ phát phiền...
Khổ trông
.
Nhìn gần
Vấp trận cuồng dông
Nhìn xa
Sa đắm
Sông băng chết chìm
.
Mai về
Khéo vỡ bầu tim
Van em
Em hãy đừng nhìn
Thế như!
.
Cái nhìn
Bao những cuồng si
Lấp tràn đáy mắt
Đổ đi vẫn đầy
.
Đừng!
Đừng nhìn
Để cuồng quay
Anh tan thành gió
Gió...
Bay về trời
.
Thôi đừng
Đừng thế em ơi
Cái nhìn
Nhìn khiến rụng rơi...
Thôi đừng!.

Phạm Ngọc Vĩnh


CÓ MỘT THÁNG BA

Em về cõi đất nâu nằm
Cỏ xanh chợt ấm hương trầm tháng ba
Có người đến gởi cành hoa
Chẳng thân mà cũng không xa thuở nào.

Tháng ba vai trễ yếm đào
Võng đưa giọt nắng gieo vào lá thưa
Xuân hồng mộng mị giấc trưa
Hồn hoa đợi bướm tưới mưa lên tình.

Tháng ba em bỗng một mình
Nằm im khép mắt không nhìn lại anh
Cõi về sao quá mỏng manh
Đìu hiu với đám cỏ xanh ướt mềm.

Hương trầm thoảng chút dịu êm
Cánh hoa đời tiễn đến miền vô ưu
Gió xoay con trốt bụi mù
Tháng ba cùng với thiên thu cõi về.

Duyên An


Hoài Niệm Tình Buồn

Vẫn vầng trăng buổi tương giao,
Khuyết trọn mấy độ hanh hao lắm rồi!
Niềm vui vọng tưởng nhân đôi
Đâu ngờ Loan Phụng lẻ loi vườn hồng.

Em như cánh gió mùa đông,
Thổi anh giá lạnh mưa dông tháng ngày,
Ưu buồn sợi tóc trắng vai,
Rừng thương biển hận chắn hai nẻo đời.

Tình buông theo núi sầu rơi,
Về đâu? bốn hướng mặt trời quạnh hiu
Soi đường,nhặt gói lời yêu,
Tìm trong ký ức những chiều bên em.

Đưa nhau vào cõi ấm êm,
Giữa màn đêm rũ ngọt mềm hương môi
Tiếc là hạnh phúc thế thôi,
Để tình hoài niệm bồi hồi thiên thu

Hmhiennhan


CHIỀU TÍM

Chiều tím Păng –xê
Anh say không lối về
Dù đường đi đã biết tên
Dẫu nẻo về thật là quen...

****
Chiều tím tim anh
Là lúc tình yêu chớm nở
Từng bước đi về không còn bơ vơ
Hai bên đường phơi tím mùa Păng-xê....

****
Anh nhớ vô cùng nhớ...
Hôm ấy Đà Lạt chiều mờ sương
Anh sang nhà em để cùng đến trường
Anh vô tình thấy trên trang giấy học trò
Em xếp hoa Păng-xê hình trái tim nho nhỏ,
có tên hai chúng mình..
Thế là Anh biết Em yêu Anh chân tình...

****
Chiều tím Anh yêu
Là lúc Anh giả biệt mái trường
Quê hương khói lửa Anh đành phải ly hương
Giờ đây nơi chiến khu Đ
Anh biết Em buồn trên lối đi về
Lối buồn mang mác tình yêu hoa Păng-xê...

***
Chiều chiến khu Đ
Tim Anh nhiều nhung nhớ
Anh yêu Em tình muôn thuở
Nơi đây rừng sâu không chiều tím
Để Anh ngở mình bên nhau....

***
Em ơi chiến thắng Anh sẽ về
Cho Em với Anh vẹn ước lời thề
Giờ đây Anh vẫn trên con đường máu đổ
Nhớ Anh, chiều Em đến Đồi thông hai mộ
Dặn lòng mình
thêm một chút đợi chờ,
thêm một thời nhung nhớ...
Cho tình trong chiều tím
thêm tím màu,
tím màu hoa Păng-xê...

Anh Thi Đi


TRỐNG TIM

Ta đâu có tội tình chi
Mà thôi thúc nhịp...nỗi gì vậy tim?

Cố nguôi sao chẳng thể gìm
Bóng sa chân trượt chết chìm đáy ao.

Phải chăng vướng cái nao nao
Dùi khua trống thúc đổ nhào giấc mơ.

Đêm về bóng trộn với thơ
Nửa mê nửa tỉnh vu vơ sóng cồn

Chập chờn dáng nữ đầu thôn
Mắt sa lửa bỏng tim dồn đáy sâu.

Chỉ vì...tha thướt áo nâu!
Để tim gõ cái đâu đâu...giữa trời!

Phạm Ngọc Vĩnh
 

LỜI RU

Cất lên tiếng khóc chào đời
Cảm nghe tiếng Mẹ ru hời đêm đêm
Mẹ ru cho giấc ngủ êm
Cho chao cánh võng, cho mềm gió đưa.

Lời ru có nắng ban trưa
Có sương buổi sớm, có mưa buổi chiều
Suốt mùa quán chợ liêu xiêu
Cho hương cơm nục, cho riêu cá vàng.

Tiếng ru đi dọc đường làng
Rét run chân bước, nắng chang mái đầu
Ru từ gánh lúa đồng sâu
Ru về đóm mạ dãi dầu nắng mưa.

Ngủ như đã…ngủ như chưa…
Bay theo cánh võng đu đưa nghẹn lời
Tiếng ru gom hết gió trời
Đong đầy cơn mát một đời khó quên.

Tiếng ru gột nỗi ưu phiền
Khơi trong tâm trí hương điền hồn quê
Đi xa vẫn nhớ lối về
Tình làng nghĩa xóm mái kề khó phai.

Lời ru suốt chặng đường dài
Bạc đầu còn ấm những lời…Mẹ ru!

Phạm Ngọc Vĩnh


LUYỆN THƠ

Gò lưng gia cố bài thơ
Tách trà nguội lạnh, thuốc trơ điếu tàn
Vần xuôi, ý ngược khó đan.
Kính nghiêng lệch gọng, tròng loang bụi mờ.

Xoay chỗ méo, kéo chỗ gờ
Gạch ngang gạch dọc, tìm bờ khơi thông.
Hồn như lạc chốn bão giông
Mới hay thơ phú khổ công khó rèn.

Phạm Ngọc Vĩnh


MÃI CÒN NỢ NHAU..

Em còn nợ Anh,
vừng trăng cài trên tóc.
Qua cầu tre soi bóng, rớt xuống dòng.
Nước trôi chảy về ngàn xa khuất nẻo,
Nhưng dáng còn trầm tích đó mãi đợi nhau!

Em còn nợ Anh,
buổi chiều ngồi lặng ngắm.
Một cánh diều lượn theo gió thấp cao.
Mây trôi ngang hững hờ về xa thẳm.
Có lần ước thầm, tình luôn giữ ngọt ngào!

Em còn nợ Anh,
từng ngày dạo qua phố.
Ngõ buồn tênh mà chân thích đi hoài.
Hai hàng cây bên đường dường thắc mắc,
Sao đợi chờ không nghe tiếng thốt trao nhau?

Em còn nợ Anh,
những đêm dài trăn trở.
Buớc vào mơ không gặp...trở ra chờ.
Tiếng gà gáy, mơ chẳng còn lại nữa.
Tiếc nuối đến giờ đánh mất kỷ niệm xưa!

Em còn nợ Anh,
cánh thiệp hồng quên gởi!
Dấu tích nào..xóa tan được cõi lòng?
Cả trời đất lắm vô thường mỗi kiếp,
Chẳng trách gì...chuyện vong bội của con tim.

Em còn nợ Anh,
hứa một lần ngắm biển.
Nhìn hoàng hôn một chấm đỏ chân trời.
Dần bước xuống nhưng mai còn trở lại,
Sao chúng mình...lại chẳng nữa, được gặp nhau?

(Em còn nợ Anh, chưa tròn hẹn kiếp khác.
Một cõi xa nào mộng mị hơn trần gian?!).

chauminhsan


VÕNG RU

Võng đay một thuở bà ru
Cả đời gió mát quai đu chẳng mòn
Ngày buông mắc bóng tre non
Đêm treo mắc ánh trăng tròn canh khuya.

Tay ru gió hát thầm thì
Lòng ru bà dặn những gì ấm êm
Lớn từ cánh võng lớn lên
Khôn từ ấp ủ lời khuyên của bà.

Hôm nay về lại quê nhà
Võng xưa vẫn vọng tiếng bà hát ru...

Phạm Ngọc Vĩnh


CHUYỆN TÌNH MÙA ĐÔNG

Nhặt từng bông tuyết trắng
Kể chuyện tình mùa đông
Em ra đi thầm lặng
Có biết ai buồn không?

Bầu trời hết xanh trong
Sương mù giăng khắp lối
Bước chân đi ngập ngừng
Hoàng hôn như xuống vội.

Nóng lòng ta vẫn đợi
Chỉ khó thốt thành lời
Giọt buồn lăn tràn gối
Nghẹn ngào nước mưa rơi.

Sao lại thế em ơi
Mới ngày nào đôi lứa
Còn chung vui nói cười
Sẻ chia cùng sách vở.

Dù rằng anh lầm lỡ
Hay vấp ngã vụng về
Bao dung lòng rộng mở
Chấp nhất gì tình si.

Gió mang buồn bay đi
Thôi giận hờn em nhé
Cho sầu đừng lâm ly
Tình mùa đông lặng lẽ.

Trung Dũng

Pages