THƠ UYÊN ƯƠNG

Các điều hành viên: Võ Nhân Sơn, Ngọc Tuyền, hoanghoon, Hoàng Mi Kha

Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 638
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 3979 lần
Được cảm ơn: 2704 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG




MỘNG UYÊN ƯƠNG
Xin gởi trăng vàng giấc mộng yêu.

giùm cho chăm sóc với nuông chiều
đêm mơ thiếp lạc lầu hoàng hạc
một cánh mây hoang quyến luyến nhiều.


Cuối nẻo đường tình vẫn đắm say.
bên Ta kề mãi bước đi hoài
mối duyên nguyệt lão xe nên nghĩa
một kiếp nợ vay sẽ trả dài.


Đường trần ghềnh thác phải chung vai.
hưa chẳng thay lòng chớ nhớ ai
nắng xuống chiều nay mình trở cội
An tô thêm đậm nét lông mày.


Em hỡi! Bây giờ Em ở đâu?
mây đưa hồi bước ghé giang đầu
nhóm lên bếp lửa cùng hong ấm
chung thiếp giao tình suốt canh thâu.
nguyễnhoànghồng




(Cảm ơn thi hưũ nguyenhoanghong đã chia sẻ trang thơ UYÊN ƯƠNG)
<<<<<<<<<<<<<<>>>>>>>>>>>>>

TÂM BÃO

Thật trớ trêu cho tình không lối thoát
Hứng đau thương tiễn bước ngày tháng đi
Hạnh phúc xưa giờ đã vướng sầu bi
Đã vỡ tan giữa vô vàn ngang trái.

Nhân quả này chỉ riêng ta gặt hái
Tận biển trời mặn chát điềm tai ương
Giữa cơn giông là tâm bão điên cuồng
Tất cả xung quanh hóa thành cạm bẫy.

Niềm tin yêu mất rồi bao lực đẩy
Siết dần mòn vòng thòng lọng nào hay
Thử thách mầm hoa chớm nụ nơi đây
Làm điểm tựa đến bến bờ thiện mỹ.

Dư âm xưa cũng là niềm khắc kỷ
Loạn nhịp tim tàn úa giấc mộng du
Hồn đi hoang buông thả trời thiên thu
Gửi vào hư vô thoát thai hiện thực…

UYÊN ƯƠNG
MỘT LẦN QUÊN..
Buổi rời xa mới đây mà thấm thoát.
như cơn mơ nhớ lại thuở người đi
kẻ quay mặt..giấu lệ đẫm ai bi
tình khắc nghiệt nở cắt chia oan trái.

nỗi buồn riêng rụng rơi chưa kịp hái.
khi tim mình ao ước chuyện uyên ương
vì quá yêu nên trong lúc si cuồng
lời nồng ấm phủ lưới đùa vào bẫy.

vũng đam mê bồng bềnh dìu xô đẩy.
lần cho đó..đã thương rồi..có hay?
đêm huyền diệu dìm hồn chết nơi đây
quên lối trở.. giữa lời ru cảm mỹ.

bởi khao khát khó dằn lòng.. nhìn kỷ?
vội quyện hoà vào mây gió lãng du
bóng tỉnh giấc chạnh biết đã vào thu
buồn hiu hắt thiếp quên nầy cõi thực..



(Một lần quên.. để thêm lần lầm lỡ,
đời thiếu nhau cõi trần gian..vô vị!?)
nguyễnhoànghồng
@.UU



NIỆM TỪ

Trăng vô ưu soi sáng mùa thanh thoát
Gió loãng tan đưa tiễn người ra đi
Mắt thâm khuyết với những nỗi sầu bi
Đất vuông tròn che lấp trời ngang trái.


Nếm trái đắng trong vết hằn đã hái
Nghe ngục tù mở rộng cửa tai ương
Trong nhân gian nghiêng ngã bởi điên cuồng
Từ đêm tối giăng mắc đầy cạm bẫy.


Sang ngày mới thuyền chuyền tay đưa đẩy
Hoa nắng vàng và mây trắng cho hay
Chốn địa đàng bắt nhịp cầu đó đây
Đưa tình yêu đến bến bờ hoàn mỹ.


Vòng luân hồi đan chéo hồn tri kỷ
Cùng giao hòa vỗ nhịp đập viễn du
Chân hạnh phúc bước vào cõi thiên thu
Dòng máu hồng soi sáng tim chân thực.

UYÊN ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 30 Tháng 8 2017, 00:23


Hình đại diện của thành viên
thẩmthyphượng
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 5575
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 14388 lần
Được cảm ơn: 22437 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

UYÊN ƯƠNG đã viết:
thamthyphuong đã viết:.
.
LẮNG NGHE
.
Giấc mơ cong vít chau nhàu
Thi nhân xin nhặt xôn xao ru buồn
Nâng mây đuổi gió hoàng hôn
Khoảng im tỉnh giấc chuông dồn ngân xa

Thơ nguồn chắc lọc tinh hoa
Mang nhiều đặc tính dung hòa chung riêng
Vui đời cầu bắt nhịp duyên
Hồn đi trang trải rộng miền suy tư

Lời thơ truyền cảm chân từ
Tình đời quấn chặt tâm tư miệt mài
Buồn vui kho chứa thơ này
Chìa khóa kí ức ru ngày ngủ yên

Cân bằng nhẹ gánh não phiền
Du dương trải lối thơm miền cỏ hoa
Trở về dỗ giấc thu xa
Ưu trầm chấp cánh bao la phiêu bồng

Tình sương trải thắm đêm hồng
Giọt dư âm vọng hư không cuối nguồn
Mái nhà hứng sợi mưa tuôn
Rơi mùa đẩm lá giấc suông nhạt oà

Trời nghiêng cõng cánh mây sà
Đàn chim về tổ ấp a cung miền
.
Thẩm Thy Phượng
.


DUYÊN THƠ

Hòa tan con nước nhạt nhàu
Tình thơ man mác lao xao nỗi buồn
Hồn nhiên trao phượng nụ hôn
Nắng nghiêng bối rối mây dồn dặm xa.

Xuân về ôm ấp ngàn hoa
Nhạn bay đón gió người hòa tình riêng
Trăng thề bắt nhịp nhân duyên
Thuyền đơn chèo chống xa miền sầu tư.

Bâng khuâng đan quyện câu từ
Gieo vần thơ nhạc ưu tư bút mài
Thùy dương xanh mướt nơi này
Vươn vai trùng điệp ru ngày bình yên.

Chia tay tất cả muộn phiền
Liền thân đôi lứa giáp miền mơ hoa
Uyên ương chắp cánh bay xa
Thiên đường một hướng lênh la bềnh bồng.

Thiên thu đan chéo thuyền hồng
Hòa tan trong cõi sắc không về nguồn
Hạnh phúc theo gió mây tuôn
Tràn sang tắm mát trăng suông vỡ òa.

Với tay bắt sợi tơ sà
Lắng nghe âm hưởng ơi..a…khắp miền…

UYÊN ƯƠNG

.
MÀU THƠ
.
Hồn hoa rất dễ úa nhàu
Câu th
ơ ướt lệ xuyến xao mắt buồn
V
ườn hồng đôi bướm nghiêng hôn
S
ương choàng áo nắng dập dồn ngõ xa.

Về trông cây bưởi ra hoa
Tỏa hương say gió món quà dành riêng
Cho mùa say trái nồng duyên
Phù sa châu thổ đượm miền an tư

Bình yên chuông vọng ngân từ
Vần gieo tâm khảm tương tư thơ mài
Tung tắn bướm ngự vườn này
Say sưa hồ điệp rũ ngày chinh yên


Thả trôi nước cuộn phiến phiền
Uyên nguyên thơ của chân miền tinh hoa
Lưng trời hạc cõng mây xa
Đất cười trổ nhánh thiên la ẳm bồng

Tình đêm thầm thỉ má hồng
Kỳ khu lang bạt nhớ không cội nguồn
Thành sầu nghiêng tuột tuồn tuôn
Hanh heo khoảnh khắc sẻ suông mộng òa

Sợi mong manh để nghiêng sà
Chạm khung huyền diệu ê…a…chấp vần…

Thẩmthyphượng
.

Gửi bàigửi bởi thẩmthyphượng » 30 Tháng 8 2017, 11:17


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 638
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 3979 lần
Được cảm ơn: 2704 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

thamthyphuong đã viết:.
.
KHÚC TRẦM CA
.
Ngoài ngõ dẫm trên xác lá vàng
Màu sương lam nhuộm cả thu sang
Mờ mịt chiều thu chim nhớ tổ
Thả niềm hoài vọng trôi lang thang

Hàng cây trơ trọi nét mơ tàn

Mặc ánh chiều hoang kéo gió sang
Cánh lá thời gian pha ngấn hạ
Cô quạnh buồn ghi vội mấy hàng


Khêu bếp tàn tro tắt lửa hồng
Dài thêm hiu hắt để hoài mong
Lá rơi, rơi mãi buồn ngao ngán
Bảng lảng khoảng trời sầu ngỗn ngang


Những tình lỗi hẹn nuối bâng khuâng
Khơi dòng thơ đọng lệ ai lăn
Đêm trường đơn bóng âm thầm hỏi
Sao gió khuya chìm tiếng trở trăn

.
thamthyphuong
.


TÀN THU

Chiếc áo thu mang thắm sắc vàng
Rơi rụng đường trăng dáng kiều sang
Mưa giăng mắt lá hắt hiu bóng
Ấp ủ giấc tình dấu chấm thang!


Mây treo đầu núi mộng phai tàn
Nỗi nhớ ngập tràn chừng bước sang
Xuân hạ so le tình lận đận
Long lanh ngấn lệ đọng hai hàng.


Một kiếp đi hoang thiếu bếp hồng
Nửa đời phiêu bạt chẳng chờ mong
Hắt hiu gác trọ cung sầu vọng
Cách trở con đò nước chảy ngang.


Thu vương lá đổ lịm tim khuâng
Mắt ướt hơi sương chầm chậm lăn
Giấc mộng liêu trai vừa khép lại
Tiềm thức trỗi dậy để trối trăn.

UYÊN ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 30 Tháng 8 2017, 14:11


Hình đại diện của thành viên
thẩmthyphượng
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 5575
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 14388 lần
Được cảm ơn: 22437 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

[
.
KHÚC TRẦM CA
.
Ngoài ngõ dẫm trên xác lá vàng
Màu sương lam nhuộm cả thu sang
Mờ mịt chiều thu chim nhớ tổ
Thả niềm hoài vọng trôi lang thang

Hàng cây trơ trọi nét mơ tàn

Mặc ánh chiều hoang kéo gió sang
Cánh lá thời gian pha ngấn hạ
Cô quạnh buồn ghi vội mấy hàng


Khêu bếp tàn tro tắt lửa hồng
Dài thêm hiu hắt để hoài mong
Lá rơi, rơi mãi buồn ngao ngán
Bảng lảng khoảng trời sầu ngỗn ngang


Những tình lỗi hẹn nuối bâng khuâng
Khơi dòng thơ đọng lệ ai lăn
Đêm trường đơn bóng âm thầm hỏi
Sao gió khuya chìm tiếng trở trăn

.
thamthyphuong
.
[

TÀN THU

Chiếc áo thu mang thắm sắc vàng
Rơi rụng đường trăng dáng kiều sang
Mưa giăng mắt lá hắt hiu bóng
Ấp ủ giấc tình dấu chấm thang!


Mây treo đầu núi mộng phai tàn
Nỗi nhớ ngập tràn chừng bước sang
Xuân hạ so le tình lận đận
Long lanh ngấn lệ đọng hai hàng.


Một kiếp đi hoang thiếu bếp hồng
Nửa đời phiêu bạt chẳng chờ mong
Hắt hiu gác trọ cung sầu vọng
Cách trở con đò nước chảy ngang.


Thu vương lá đổ lịm tim khuâng
Mắt ướt hơi sương chầm chậm lăn
Giấc mộng liêu trai vừa khép lại
Tiềm thức trỗi dậy để trối trăn.

UYÊN ƯƠNG

.
THUYỀN THU
.
Mùa lá nhộm thu khoác áo vàng
Gọi thuyền nhung nhớ chở tình sang
Gió đ
ưa dáng liễu lung linh bóng
Nước chảy chân cầu níu bậc thang

Gom hết thu phai đốt lá tàn
Khói lam uốn khúc quện chiều lan
Chim cũng quay về nương cánh hạ
Gi
ữa không gian rộng ngẩn ngơ hàng.


Phía cuối chân mây tắt cụm hồng
C
hiều dâng bng lng cả sầu mong
Âm thanh lặng vắng và cô đọng
Lặng lẽ trường giang mãi miết rong


Phù vân nâng nhẹ cánh tay khuân
Một đĩa trăng non hiện giữa lừng
Cánh c
ửa liêu trai vừa chớm mở
Nghê thường đưa rước mộng vào trăng.
.
ThẩmThyPhượng
.

Gửi bàigửi bởi thẩmthyphượng » 30 Tháng 8 2017, 20:13


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 638
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 3979 lần
Được cảm ơn: 2704 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

.
BẾN XA
.
Bến hẹn chơ vơ kẻ đứng chờ
Lá vàng gieo nhẹ buổi chiều mơ
Lặng lờ con nước xuôi dòng lạ
Sông nước buồn tênh gió lãng lơ


Đồng cỏ hanh vàng phơi sắc úa
Lặng thầm khêu gợi ý thương đau
Buồn đưa con sóng lan mặt nước
Se thắt hồn thơ phút dạt dào


Lờ lững chim chiều xõa cánh rơi
Chao nghiêng một bóng liệng lưng trời
Thơ ơi cánh mỏng tơ trong gió
Hò hẹn gì đâu với cuộc đời ?


Những bông lau trắng cũng trông chờ
Giây phút gió cuồng cuốn xác xơ
Tả tơi muôn nẻo trên đường vắng
Ghé lại dòng xa bến hững hờ


Hồn ta biết sẽ có hôm nào
Chấp cánh bay vào cõi ước ao
Chỉ có hương hoa và gió lộng
Trắng màu nguyệt bạch, sáng ngàn sao...


Cõi lạ hồn đêm chẳng hẹn hò
Đường xa mờ mịt nhạt màu tro
Trăng soi không bến - không gian vắng
Đơn độc mình riêng một chuyến đò...


Thẩm Thy Phượng
.


NGU NGƠ

Không quen không biết có trông chờ?!
Kẻ lạ, người dưng có mộng mơ?
Điên đảo trêu ngươi từ số phận
Nhìn ta, ta thấy: cũng ngu ngơ…

Phó mặc trắng đen vướng giọt sầu
Tình riêng buông thả khởi nguồn đau
Tâm tư đày ải theo mưa gió
Mới thấy thực hư đã nhiệm mầu…

Chơi vơi bắt lấy hạt sương rơi
Tan chảy mơ hoa giữa đất trời
Cay đắng trớ trêu cho khát vọng
Giật mình nhìn kỷ mặt trò đời.

Đến hẹn không đâu! cũng đợi chờ
Nghe con nước chảy vướng chân tơ
Thật ra gặt hái từ nhân quả
Trăn trở đua chen cuộc sống hờ.

Thả cầu gieo vận có ngờ nào…
Đảo ngược tương lai chạm ước ao
Hạnh phúc trao ngay mầm trái cấm
Thiên thai mở cửa rước trăng sao.

Sóng nước hoan ca cất tiếng hò
Chung tay thắp sáng vết tàn tro
Khai nguyên tiên cảnh trong nhân thế
Sóng sánh duyên thơ bắt nhịp đò.

UYÊN ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 31 Tháng 8 2017, 05:11

Sửa lần cuối bởi UYÊN ƯƠNG vào ngày 31 Tháng 8 2017, 18:58 với 1 lần sửa trong tổng số.

Hình đại diện của thành viên
thẩmthyphượng
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 5575
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 14388 lần
Được cảm ơn: 22437 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

.
BẾN XA
.
Bến hẹn chơ vơ kẻ đứng chờ
Lá vàng gieo nhẹ buổi chiều mơ
Lặng lờ con nước xuôi dòng lạ
Sông nước buồn tênh gió lãng lơ


Đồng cỏ hanh vàng phơi sắc úa
Lặng thầm khêu gợi ý thương đau
Buồn đưa con sóng lan mặt nước
Se thắt hồn thơ phút dạt dào


Lờ lững chim chiều xõa cánh rơi
Chao nghiêng một bóng liệng lưng trời
Thơ ơi cánh mỏng tơ trong gió
Hò hẹn gì đâu với cuộc đời ?


Những bông lau trắng cũng trông chờ
Giây phút gió cuồng cuốn xác xơ
Tả tơi muôn nẻo trên đường vắng
Ghé lại dòng xa bến hững hờ


Hồn ta biết sẽ có hôm nào
Chấp cánh bay vào cõi ước ao
Chỉ có hương hoa và gió lộng
Trắng màu nguyệt bạch, sáng ngàn sao...


Cõi lạ hồn đêm chẳng hẹn hò
Đường xa mờ mịt nhạt màu tro
Trăng soi không bến - không gian vắng
Đơn độc mình riêng một chuyến đò...


Thẩm Thy Phượng
.


NGU NGƠ

Không quen không biết có trông chờ?!
Kẻ lạ, người dưng có trong mơ?
Điên đảo trêu ngươi từ số phận
Nhìn ta, ta thấy: cũng ngu ngơ…

Phó mặc trắng đen vướng giọt sầu
Tình riêng buông thả khởi nguồn đau
Tâm tư đày ải theo mưa gió
Mới thấy thực hư đã nhiệm mầu…

Chơi vơi bắt lấy hạt sương rơi
Tan chảy mơ hoa giữa đất trời
Cay đắng trớ trêu cho khát vọng
Giật mình nhìn kỷ mặt trò đời.

Đến hẹn không đâu! cũng đợi chờ
Nghe con nước chảy vướng chân tơ
Thật ra gặt hái từ nhân quả
Trăn trở đua chen cuộc sống hờ.

Thả cầu gieo vận có ngờ nào…
Đảo ngược tương lai chạm ước ao
Hạnh phúc trao ngay mầm trái cấm
Thiên thai mở cửa rước trăng sao.

Sóng nước hoan ca cất tiếng hò
Chung tay thắp sáng vết tàn tro
Khai nguyên tiên cảnh trong nhân thế
Sóng sánh duyên thơ bắt nhịp đò.

UYÊN ƯƠNG


NGẨN NGƠ

Chiếc đồng hồ tích tắc đệm mong ch?!
Khởi điểm không giờ lặng lẽ như mơ?
Tiếng gõ thời gian tròn bổn phn
Nào khi chuyên chú hay… làm ngơ…

Ái ố lăn quay đủ nghĩa sầu
Bao nhiêu hỷ nộ giọt thương đau
Vấn vương hư ảo như mây gió
Vũ trụ như nhiên tựa phép mầu…

Hạt sương ngoài cửa sổ còn rơi
Sa mạc chơi vơi đối diện trời
Sát na vụn vỡ lung linh vọng
Nảy mình bở ngở hố sâu đời.

Chia hai khoảnh khắc mông mênh ch
Tiếng gà ban sáng kéo guồng tơ
Hôm qua, hôm nay là kết qu
Có thể phân bua, có thể h

.
Đng chinh gieo qu vn mnh nào?
Đong đếm cho đy nhng ước ao
Gom mưa quảy gió nơi vườn cấm
Tha hồ t
ung ty nhp ngàn sao.

Thúng gánh mi
n quê ngp hát hò
Then bình minh l
a đ hng tro
K
nguyên dao đng ngi trăn tr
Lượn sóng trùng khơi đuổi chuyến đò.
.
THMTHYPHƯỢNG
.

Gửi bàigửi bởi thẩmthyphượng » 31 Tháng 8 2017, 10:48


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 638
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 3979 lần
Được cảm ơn: 2704 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG & Thẩm Thy Phượng

.
GẶP GỠ TÌNH THƠ

Đừng bao giờ nói từ ly
Để cho người ở người đi héo lòng
Lửa tàn khơi lại bếp hồng
Ấm tình thơ lúc mùa đông đang vừa…


Đầu đông gió lạnh song thưa
Nhặt về cái rét sầu chưa thấy nàng

Ôi nàng thơ nghĩa đá vàng
Câu thơ vui bước xênh xang nắng hồng

Gió đùa lạnh hắt vào đông
Đêm gầy thả gió cuộn lòng đầy vơi
Dòng thơ thả xuống dòng đời
Tìm ai lận đận chơi vơi khoang sầu


Có duyên mới kết bạc đầu
Xa ngàn dặm cũng nhớ câu sum vầy
Đôi chim không thể lẽ bầy
Lòng luôn lưu giữ tình này trăm năm


Cuộc đời nào có bao lăm
Thư nhàn thôi chẳng bận tâm lắm điều
Nguồn thơ ta luôn mến yêu
Thi đàn gặp gỡ thêm nhiều vui tươi!


07.12.16
thamthyphuong
-

BỐN MÙA TƠ VƯƠNG

Nghĩa tình với khóm lưu ly
Hong cho hương lửa ai đi đẹp lòng
Thu vương thắm đượm hương hồng
Bước qua cách trở cuối đông chưa vừa.

Trời thu hiu hắt mành thưa
Biết bao nhung nhớ mà chưa gặp nàng
Vườn thu ai nhặt lá vàng
Mong mau thay lá chuyễn sang mưa hồng.

Người về vào tiết cuối đông
Hờ xuân nở nụ chạnh lòng chơi vơi
Kết thơ dâng tặng cuộc đời
Thu đông hòa nhịp cho vơi nỗi sầu.

Xuân xanh mộng ước ban đầu
Duyên thơ tri ngộ chung câu vui vầy
Hữu sắc chim nhạn liền bầy
Muôn hoa đua nở chốn này ngàn năm.

Một trời nắng hạ lăm lăm
Chực chờ bắt nhịp xuyên tâm vạn điều
Cùng xuân soi sáng mầm yêu
Xuân nồng, hạ thắm, mỹ miều thu đông.

UYÊN ƯƠNG

.

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 31 Tháng 8 2017, 12:46


Hình đại diện của thành viên
thẩmthyphượng
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 5575
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 14388 lần
Được cảm ơn: 22437 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG & Thẩm Thy Phượng

[quote="UYÊN ƯƠNG"]
.
GẶP GỠ TÌNH THƠ

Đừng bao giờ nói từ ly
Để cho người ở người đi héo lòng
Lửa tàn khơi lại bếp hồng
Ấm tình thơ lúc mùa đông đang vừa…


Đầu đông gió lạnh song thưa
Nhặt về cái rét sầu chưa thấy nàng

Ôi nàng thơ nghĩa đá vàng
Câu thơ vui bước xênh xang nắng hồng

Gió đùa lạnh hắt vào đông
Đêm gầy thả gió cuộn lòng đầy vơi
Dòng thơ thả xuống dòng đời
Tìm ai lận đận chơi vơi khoang sầu


Có duyên mới kết bạc đầu
Xa ngàn dặm cũng nhớ câu sum vầy
Đôi chim không thể lẽ bầy
Lòng luôn lưu giữ tình này trăm năm


Cuộc đời nào có bao lăm
Thư nhàn thôi chẳng bận tâm lắm điều
Nguồn thơ ta luôn mến yêu
Thi đàn gặp gỡ thêm nhiều vui tươi!


07.12.16
thamthyphuong
-

BỐN MÙA TƠ VƯƠNG

Nghĩa tình với khóm lưu ly
Hong cho hương lửa ai đi đẹp lòng
Thu vương thắm đượm hương hồng
Bước qua cách trở cuối đông chưa vừa.

Trời thu hiu hắt mành thưa
Biết bao nhung nhớ mà chưa gặp nàng
Vườn thu ai nhặt lá vàng
Mong mau thay lá chuyễn sang mưa hồng.

Người về vào tiết cuối đông
Hờ xuân nở nụ chạnh lòng chơi vơi
Kết thơ dâng tặng cuộc đời
Thu đông hòa nhịp cho vơi nỗi sầu.

Xuân xanh mộng ước ban đầu
Duyên thơ tri ngộ chung câu vui vầy
Hữu sắc chim nhạn liền bầy
Muôn hoa đua nở chốn này ngàn năm.

Một trời nắng hạ lăm lăm
Chực chờ bắt nhịp xuyên tâm vạn điều
Cùng xuân soi sáng mầm yêu
Xuân nồng, hạ thắm, mỹ miều thu đông.

UYÊN ƯƠNG

.
BỐN MÙA TƠ VƯƠNG
.
Không lời hoa rụng chia ly
Vội vàng nắng hạ vơi đi lửa lòng
Nhớ quê dan díu mây hồng
Vớt tràn nhung nhớ bờ đông cho vừa.

Vớt thu ở cạnh rào thưa
Mồng tơi chín đỏ lời chưa gởi nàng
Tiếng chim hót bụi tre vàng
Đò lung linh sóng chở sang tình hồng.

Thế là gói nắng vào đông
Xa chiều cháy bỏng thắt lòng nghiêng vơi
Câu thơ trầm ấm khung đời

Chim gù mái lá uống vơi hạt sầu
.
Đêm thu trăng chếch ngang đầu
Vén mây bóng nguyệt thả câu vụng vầy
Chập chờn đom đóm gom bầy
Lùa đêm u tịch chốn này khao năm

Chị trăng hẹn ước mười lăm
Quá giang con nước vẹn tâm trọn điều
Sông đầy bát ngát hồn yêu
Thơ ngân xuân hạ xoay triều lênh lang


ThẩmThyPhượng
.

Gửi bàigửi bởi thẩmthyphượng » 31 Tháng 8 2017, 15:41


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 638
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 3979 lần
Được cảm ơn: 2704 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

.
NỖI NHỚ NGÀY ĐÔNG

Ngắm về xứ tuyết ảnh nên thơ
Thực tế cây cành đứng chết đơ
Xứ lạnh cái đông len chút sợ
Nhớ người chỉ biết gởi vần thơ

Mùa này miền núi đá lạnh lùng
Đốt lửa sáng rừng sưởi ấm chung
Chuẩn bị cùng vui chào đón Tết
Hát ca nhảy múa cả đêm mừng !

Vó ngựa mùa đông từ sơn khê
Mang theo âm hưởng áo sương mê
Rũ đi cát bụi thân hồ hải
Thoi dệt thời gian gọi nắng về

Lồng lộng còi tàu tỏa khói sương
Cuối đông hối hả bước ngàn phương
Phơ phất mưa bay làm mắt ướt
Chuyến tàu dần khuất bóng người thương!

Cuối chiều - đông buồn se sắt lòng
Biết rồi xa vợi hết mùa đông
Ngày xuân gõ cửa mai vàng nở
Lòng lại bâng khuâng chút nhớ mong !

thamthyphuong
.

THU

Sang thu duyên thắm ướt trang thơ
Sợi nắng xuyên cành giăng mắc tơ
Dõi bóng chim bay chao cánh mỏng
Sơn ca cất tiếng hót nên thơ.

Lắng đọng tâm như ý sục lùng
Đong đưa tiềm thức thuận dòng chung
Chơi vơi cung sầu lá rơi rụng
Gió cuốn ngày sang môi mắt mừng!

Mưa ngâu thao thức kéo lê thê
Sâu lắng ngập tràn mộng mải mê
Rũ bóng trăng ngà nghe biển gọi
Lung lay tầng lá đón em về.

Tan loãng ngàn thu đậm nét sương
Không trung vời vợi nắng muôn phương
Chân trời vàng lá gam màu nhạt
Bắt nhịp nồng nàn với nhớ thương.

Chiều lên chầm chậm đủ se lòng
Diệu vợi cung đàn trở giấc đông
Giá lạnh giao mùa thêm quạnh vắng
Ân tình đôi lứa lững lờ mong.

UYÊN ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 31 Tháng 8 2017, 18:37


Hình đại diện của thành viên
thẩmthyphượng
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 5575
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 14388 lần
Được cảm ơn: 22437 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

[quote="UYÊN ƯƠNG"]
.
NỖI NHỚ NGÀY ĐÔNG

Ngắm về xứ tuyết ảnh nên thơ
Thực tế cây cành đứng chết đơ
Xứ lạnh cái đông len chút sợ
Nhớ người chỉ biết gởi vần thơ

Mùa này miền núi đá lạnh lùng
Đốt lửa sáng rừng sưởi ấm chung
Chuẩn bị cùng vui chào đón Tết
Hát ca nhảy múa cả đêm mừng!

Vó ngựa mùa đông từ sơn khê
Mang theo âm hưởng áo sương mê
Rũ đi cát bụi thân hồ hải
Thoi dệt thời gian gọi nắng về

Lồng lộng còi tàu tỏa khói sương
Cuối đông hối hả bước ngàn phương
Phơ phất mưa bay làm mắt ướt
Chuyến tàu dần khuất bóng người thương

Cuối chiều - đông buồn se sắt lòng
Biết rồi xa vợi hết mùa đông
Ngày xuân gõ cửa mai vàng nở
Lòng lại bâng khuâng chút nhớ mong

thamthyphuong
.

THU

Sang thu duyên thắm ướt trang thơ
Sợi nắng xuyên cành giăng mắc tơ
Dõi bóng chim bay chao cánh mỏng
Sơn ca cất tiếng hót nên thơ.

Lắng đọng tâm như ý sục lùng
Đong đưa tiềm thức thuận dòng chung
Chơi vơi cung sầu lá rơi rụng
Gió cuốn ngày sang môi mắt mừng!

Mưa ngâu thao thức kéo lê thê
Sâu lắng ngập tràn mộng mải mê
Rũ bóng trăng ngà nghe biển gọi
Lung lay tầng lá đón em về.

Tan loãng ngàn thu đậm nét sương
Không trung vời vợi nắng muôn phương
Chân trời vàng lá gam màu nhạt
Bắt nhịp nồng nàn với nhớ thương.

Chiều lên chầm chậm đủ se lòng
Diệu vợi cung đàn trở giấc đông
Giá lạnh giao mùa thêm quạnh vắng
Ân tình đôi lứa lững lờ mong.

UYÊN ƯƠNG

.
THU…
.
Cò bay đồng trắng dã... màu thơ
Đáp cánh ven đê chiều đẩn đơ
Từ xa vương nhẹ làn khói mỏng
Hương sen đọng lại với câu thơ.

Trong cái thân quen có lạ lùng
Mơ hồ ẩn giấu những riêng chung
Hoàng hôn nhốt lần tia tắt rụng
Đàn chim về tổ rít ri mừng

Vương trong màu mắt ánh thao thê
Lả tả hoa lau thả giấc mê
Đồng vọng không gian tiếng cuốc gọi
Quạnh đơn hoa khép cánh đi về.


Khách lữ hành lỡ hẹn bến sương
Con đò vò võ ngóng tha phương
Gom góp hương chiều lên mặn nhạt
Cho màu trời đất trổi yêu thương.

Chiều vay chầm chậm tiếng tơ lòng
Gió chạm cung tầng nghễng ngãng đông
Thu cả mênh mông vào khoảng vắng
Bầy đóm khuân đèn xa lối mong.

ThẩmThyPhượng
.

Gửi bàigửi bởi thẩmthyphượng » 01 Tháng 9 2017, 16:42


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 638
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 3979 lần
Được cảm ơn: 2704 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

BUỒN ĐÔNG

Chiều nghe mưa phố ngậm ngùi
Tiếng còi tàu đã đẩy lùi sân ga
Đêm đen bóng đổ nhạt nhòa
Đèn đường hiu hắt từ xa vắng người

Nỗi buồn biết có san vơi
Bước chân lẽ bóng bến đời cô liêu
Xóa đi khoảng trống hắt hiu
Soi bừng ánh sáng những điều lãng quên

Con đường in bước chân lên
Đã qua bao lớp phủ trên bụi mờ
Gót chân em vắng bao giờ
Gót anh tìm lại nơi bờ không trăng

Ngân hà nghiêng xuống sông băng
Chức Ngưu nghiêng lệ đất bằng trổ hoa
Sóng nghiêng bờ cát ngóng xa
Chiều nghiêng biển cả thuyền ta sóng vờn

Mùa đông nửa bóng cô đơn
Biết rằng đông lạnh đâu hờn trách chi
Tránh đông vội vã chim di
Sầu đông buồn một người đi dặm ngàn!

25.11.16
thamthyphuong





Mất nhau rồi !..


Chiều mưa giăng mắc não nề
Tiễn em xa xứ tái tê mắt sầu
Từng hồi còi thúc ...đằng sau..
Làm sao giữ nổi đoàn tầu chở em ?

Mưa rơi càng nặng hạt thêm
Anh chôn chân đứng lặng im...thẫn thờ
Xa em đau đớn ,ngẩn ngơ.
Tầu vừa khuất dạng bơ vơ đường về.

Em đi muôn nẻo sơn khê
Tình anh vẫn giữ...câu thề vẫn ghi.
Cuộc đời là một chuyến đi
Hợp tan, buồn khổ, phân ly...đâu lường.

Gần nhau...sao chẳng nói thương.
Để giờ xa mãi vấn vương làm gì ?


Trung Kiên

TREO TÌNH

Chiều vương hoa nắng bùi ngùi
Đưa tay tạm biệt bước lùi bóng ga
Chao nghiêng nhân ảnh phai nhòa
Quay đầu nhìn lại biết xa hẳn người.

Nỗi buồn quạnh quẽ chơi vơi
Trăng nghiêng chếch lối ngõ về tịch liêu
Đêm tàn giá lạnh đìu hiu
Canh trường gõ nhịp giấc điều bỏ quên.

Bước chân còn dấu in lên
Khắc sâu kỷ niệm ghi trên cát mờ
Qua bao năm tháng ngày giờ
Quanh đi quẩn lại một bờ trông trăng.

Nghiêng vai đỡ lấy giá băng
Mong ngày hội ngộ san bằng cỏ hoa
Sóng cồn trắng xóa xa xa
Thiên thanh ánh ngọc quanh ta chờn vờn.

Đông về nặng trĩu chiếc đơn
Chia đều nỗi nhớ trách hờn mà chi
Nghe đàn hồng hạc thiên di
Treo tình hút bóng bay đi bạt ngàn.

UYÊN ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 01 Tháng 9 2017, 18:33


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 638
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 3979 lần
Được cảm ơn: 2704 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

thamthyphuong đã viết:.
.
EM Ở BÊN ANH
.
Em không kiếm nhưng lẫn vào trong gió
Có đây rồi đầy dẫy những hương thơm
Hương tình yêu ngào ngạt mộng mê hồn
Anh trao gởi từ môi yêu chớm nở


Phút xa nhau là xôn xao nhung nhớ
Tưởng như buồn tư lự đến trăm năm
Gọi mãi tên nhau và nói yêu thầm
Dù nhiều thế vẫn coi là chưa đủ


Loài hoa dại luôn yêu màn sương phủ
Trong muôn đời ấp ủ mộng thương yêu
Cuộc trăm năm thoáng chốc có đâu nhiều
Anh hãy cứ si tình như buổi ấy


Bể yêu thương sẽ triền miên sóng dậy
Máu tim em hồng bởi máu tim anh
Chung quanh ta vũ trụ thật là xanh
Qua muôn kiếp hồn thơ không tóc bạc


Ta ở bên nhau trên đầu sóng giạt
Ta ở bên nhau trong vực sâu đen
Dù ở đâu đêm tối chẳng tia đèn
Em có sẳn ánh tim lòng rực sáng


Hãy yêu em qua hình hài bóng dáng
Nhưng đừng quên tản mạn của hồn em
Anh nhìn đâu trong gió hoặc bên rèm
Em vẫn có hồn em len vũ trụ


Vào hơi thở em cho anh thật đủ
Thoảng trong mơ ấp ủ mộng liêu trai
Dẫu mỗi nơi đừng vắng bặt dấu hài
Trên khắp lối hai ta đồng sánh bước


Xin nâng niu mảnh hồn em trong suốt
Được trọn đời nà nuột giữa tim anh
Bên ly rượu nồng thắm đượm mối tình xanh
Giữa cát bụi được an lành quấn quít


Và thế nhé ta đi vào vô định
Của không gian, khi tan loãng thời gian
Trong kiếp trần ai hay cõi mơ màng
Chỗ đứng bên anh, dành em cố định!

.
thamthyphuong
.


GIAO DUYÊN

Khơi biển rộng sóng nghiêng vào đầu gió
Trong tim anh theo dấu bóng kiều thơm
Nói với em lời yêu trải thảm hồn
Nhuộm chín trời cho hồng hoa đua nở.

Thú đau thương gắn liền bên nỗi nhớ
Bởi chuyện tình xuyên suốt cả ngàn năm
Khúc trầm ca như viên mãn thì thầm
Giữa bao la biết khi nào mới đủ.

Thu lại về trắng xóa trời mây phủ
Dậy muôn trùng vàng thắm gam tình yêu
Trao cho nhau mộng ước chẳng được nhiều
Nếu biết đủ là hạnh phúc rồi ấy.

Xây ước mơ cho niềm tin thức dậy
Khắc vào đời những dấu ấn tinh anh
Khêu lửa lòng vun đắp những mầm xanh
Cho hy vọng ngự trên vùng núi bạc.

Rán chiều lên ôm ấp ngàn mây giạt
Đưa tiễn ngày nhường bước lại đêm đen
Đốt cháy tim côi lấp lánh ánh đèn
Sưởi ấm hồn say trong từng tia sáng.

Chỉ là mộng du khai sinh hình dáng
Chỉ là vọng tưởng thêu dệt bóng em
Chỉ là gió thoảng lay đọng bức rèm
Nhưng chính là anh bên lề tứ trụ.

Nghe lời thơ vương hồn hoang thấm đủ
Ngây ngất sắc hương hằn vết trẻ trai
Sóng sánh bên nhau thanh thoát gót hài
Hướng cánh chim bay muôn trùng chung bước.

Vén bức màn đêm nắng vàng xuyên suốt
Đôi tim đan quyện hòa nhịp em anh
Cánh chim hải âu tìm về biển xanh
Khép nụ hôn đầu thẹn thùng qua quít.

Ngụp lặn hư vô bước vào số định
Thuyền lặng lờ trôi cập bến nhân gian
Tung hứng sắt son thức giấc muộn màng
Ủ mộng trăm năm giao duyên tiền định.

UYÊN ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 02 Tháng 9 2017, 13:18


Hình đại diện của thành viên
thẩmthyphượng
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 5575
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 14388 lần
Được cảm ơn: 22437 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

[quote="UYÊN ƯƠNG"]
BUỒN ĐÔNG

Chiều nghe mưa phố ngậm ngùi
Tiếng còi tàu đã đẩy lùi sân ga
Đêm đen bóng đổ nhạt nhòa
Đèn đường hiu hắt từ xa vắng người

Nỗi buồn biết có san vơi
Bước chân lẽ bóng bến đời cô liêu
Xóa đi khoảng trống hắt hiu
Soi bừng ánh sáng những điều lãng quên

Con đường in bước chân lên
Đã qua bao lớp phủ trên bụi mờ
Gót chân em vắng bao giờ
Gót anh tìm lại nơi bờ không trăng

Ngân hà nghiêng xuống sông băng
Chức Ngưu nghiêng lệ đất bằng trổ hoa
Sóng nghiêng bờ cát ngóng xa
Chiều nghiêng biển cả thuyền ta sóng vờn

Mùa đông nửa bóng cô đơn
Biết rằng đông lạnh đâu hờn trách chi
Tránh đông vội vã chim di
Sầu đông buồn một người đi dặm ngàn!

25.11.16
thamthyphuong

.



TREO TÌNH

Chiều vương hoa nắng bùi ngùi
Đưa tay tạm biệt bước lùi bóng ga
Chao nghiêng nhân ảnh phai nhòa
Quay đầu nhìn lại biết xa hẳn người.

Nỗi buồn quạnh quẽ chơi vơi
Trăng nghiêng chếch lối ngõ về tịch liêu
Đêm tàn giá lạnh đìu hiu
Canh trường gõ nhịp giấc điều bỏ quên.

Bước chân còn dấu in lên
Khắc sâu kỷ niệm ghi trên cát mờ
Qua bao năm tháng ngày giờ
Quanh đi quẩn lại một bờ trông trăng.

Nghiêng vai đỡ lấy giá băng
Mong ngày hội ngộ san bằng cỏ hoa
Sóng cồn trắng xóa xa xa
Thiên thanh ánh ngọc quanh ta chờn vờn.

Đông về nặng trĩu chiếc đơn
Chia đều nỗi nhớ trách hờn mà chi
Nghe đàn hồng hạc thiên di
Treo tình hút bóng bay đi bạt ngàn.

UYÊN ƯƠNG

.
HƯƠNG ĐÔNG
.
Thương đông lên mắt ngùi ngùi
Lạnh lùng những chuyến xe lùi khuất ga
Chia ly lệ sẽ ướt nhòa
Những bàn tay vẫy cách xa mãi người.


Bóng tà theo bánh lăn vơi
Mù sương thấm đẫm ngõ đời hoang liêu
Vùng trời man mác quạnh hiu
Những cô đơn đã tiêu điều nhớ quên.

Con rằm kéo nước gầy lên
Từ xa phủ ánh trăng trên sóng mờ
Lăn tăn nhịp chẳng hẹn giờ
Thiên thu sóng lại hôn bờ dưới trăng.


Trỉu mình biển lúc lạnh băng

Cho thuyền cặp cảng an bằng hào hoa
Thuyền mang cả ánh trăng xa
Chênh chao thơ cũng vì ta lượn vờn.

Mùa đông đâu ghẹo lẽ đơn
Thả gió nỗi nhớ thôi hờn giận chi
Tặng người nỗi nhớ du di
Bồ công anh nhẹ thơ đi phương ngàn.


Thẩmthyphượng
.

Gửi bàigửi bởi thẩmthyphượng » 02 Tháng 9 2017, 18:53


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 638
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 3979 lần
Được cảm ơn: 2704 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

thamthyphuong đã viết:
.
.
ĐÔNG VỀ

Mùa đông rặng liễu ưu tư
Tóc xanh thả xuống hình như đợi chờ
Côn trùng rền rĩ ngâm thơ
Cuốc kêu đơn độc, ánh mờ nguyệt treo


Tiển thu chiếc lá bay vèo
Dáng thu khuất nẻo đèo heo con đường
Đông về trãi mịt mù sương
Hẹn ngày quay lại khu vườn thu mưa


Trở về nơi bến sông xưa
Đâu hình bóng cũ đò đưa sóng chìm
Mịt mờ trông một cánh chim
Chiều dâng tím ngát đồi sim ngỡ ngàng


Buồn mưa sai nhịp tơ đàn
Buồn ngày nắng hạ chan chan lối sầu
Buồn cung cầm nhạt vân lâu
Buồn khi thăng giáng nốt nhầu khô phai


Chuyện xưa thả cánh diều bay
Căng dây lạc gió ban ngày chông chênh
Rơi vào cát bụi lãng quên
Trăm năm bèo bọt tấp tênh sóng dồi!


25.11.16
thamthyphuong
.


LUÂN HỒI

Má hồng se lạnh trầm tư
Mi cong gợn sóng tâm như mong chờ
Thả hồn tan giữa vần thơ
Tiếng chim cút gọi tờ mờ đêm treo.

Canh khuya vọng chiếc lá vèo
Còn vương thoáng gió hút heo dặm đường
Ngậm ngùi thấm đẫm thu sương
Cuộn mình ôm lấy góc vườn ướt mưa.

Bao giờ về lại bến xưa?
Để neo mây trắng đong đưa nổi chìm
Bao giờ theo vết chân chim?
Hòa vào sắc tím đồi sim bạt ngàn.

Ai ngờ! lỡ nhịp cung đàn
Thời gian trôi mãi chứa chan nẻo sầu
Tuổi hồng chẳng được bao lâu
Chớp mắt đối mặt nét nhầu khuôn phai.

Từ lần gió cuốn tóc bay
Đến lúc anh yến giáp ngày chếch chênh
Ngã nghiêng tứ đại nào quên
Xuôi chiều lục giác lênh đênh giữa đời.

UYÊN ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 02 Tháng 9 2017, 21:15


Hình đại diện của thành viên
thẩmthyphượng
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 5575
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 14388 lần
Được cảm ơn: 22437 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

.
.
ĐÔNG VỀ

Mùa đông rặng liễu ưu tư
Tóc xanh thả xuống hình như đợi chờ
Côn trùng rền rĩ ngâm thơ
Cuốc kêu đơn độc, ánh mờ nguyệt treo


Tiển thu chiếc lá bay vèo
Dáng thu khuất nẻo đèo heo con đường
Đông về trãi mịt mù sương
Hẹn ngày quay lại khu vườn thu mưa


Trở về nơi bến sông xưa
Đâu hình bóng cũ đò đưa sóng chìm
Mịt mờ trông một cánh chim
Chiều dâng tím ngát đồi sim ngỡ ngàng


Buồn mưa sai nhịp tơ đàn
Buồn ngày nắng hạ chan chan lối sầu
Buồn cung cầm nhạt vân lâu
Buồn khi thăng giáng nốt nhầu khô phai


Chuyện xưa thả cánh diều bay
Căng dây lạc gió ban ngày chông chênh
Rơi vào cát bụi lãng quên
Trăm năm bèo bọt tấp tênh sóng dồi!


25.11.16
thamthyphuong
.


LUÂN HỒI

Má hồng se lạnh trầm tư
Mi cong gợn sóng tâm như mong chờ
Thả hồn tan giữa vần thơ
Tiếng chim cút gọi tờ mờ đêm treo.

Canh khuya vọng chiếc lá vèo
Còn vương thoáng gió hút heo dặm đường
Ngậm ngùi thấm đẫm thu sương
Cuộn mình ôm lấy góc vườn ướt mưa.

Bao giờ về lại bến xưa?
Để neo mây trắng đong đưa nổi chìm
Bao giờ theo vết chân chim?
Hòa vào sắc tím đồi sim bạt ngàn.

Ai ngờ! lỡ nhịp cung đàn
Thời gian trôi mãi chứa chan nẻo sầu
Tuổi hồng chẳng được bao lâu
Chớp mắt đối mặt nét nhầu khuôn phai.

Từ lần gió cuốn tóc bay
Đến lúc anh yến giáp ngày chếch chênh
Ngã nghiêng tứ đại nào quên
Xuôi chiều lục giác lênh đênh giữa đời.

UYÊN ƯƠNG
.
VẪN HỒI LUÂN
.
Nắng nồng cong nhẹ suy tư
Vườn say hương bưởi dường như đọng chờ
Con chuồn kim lượn thẩn thơ
Giăng mùng cần mẫn mập mờ nhện treo.

Sợi mưa cột cửa vi vèo
Choàng thu cái lạnh rải heo may đường
Gió nồm riết róng hơi sương
Co ro chim cụm, lá vườn trông mưa.

Lặng tờ nghe ngóng sau xưa
Chảy qua kẻ nắng đòng đưa ngân chìm
Đồng qua vụ gặt mùa chiêm

Phù vân thay đổi áo xiêm đỉnh ngàn.

Không trung ha hửng sáo đàn
Diều quê cởi gió lang thang rót sầu
Ân tình sẽ mãi dài lâu
Nâng niu dàn trải không nhầu không phai.


Ta về gom cánh thu bay
Giỏ mây đựng lá thương ngày cong chênh
Ôn từng câu nhớ, từ quên
Bồi hồi chiếc lá không tên thêu thùa…

.
Thẩm Thy Phượng
.

Gửi bàigửi bởi thẩmthyphượng » 03 Tháng 9 2017, 16:36


nguyenhoanghong
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1154
Ngày tham gia: 07 Tháng 10 2012, 03:44
Đã cảm ơn: 2800 lần
Được cảm ơn: 5561 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

thamthyphuong đã viết:
UYÊN ƯƠNG đã viết:
.
NỖI NHỚ NGÀY ĐÔNG

Ngắm về xứ tuyết ảnh nên thơ
Thực tế cây cành đứng chết đơ
Xứ lạnh cái đông len chút sợ
Nhớ người chỉ biết gởi vần thơ

Mùa này miền núi đá lạnh lùng
Đốt lửa sáng rừng sưởi ấm chung
Chuẩn bị cùng vui chào đón Tết
Hát ca nhảy múa cả đêm mừng!

Vó ngựa mùa đông từ sơn khê
Mang theo âm hưởng áo sương mê
Rũ đi cát bụi thân hồ hải
Thoi dệt thời gian gọi nắng về

Lồng lộng còi tàu tỏa khói sương
Cuối đông hối hả bước ngàn phương
Phơ phất mưa bay làm mắt ướt
Chuyến tàu dần khuất bóng người thương

Cuối chiều - đông buồn se sắt lòng
Biết rồi xa vợi hết mùa đông
Ngày xuân gõ cửa mai vàng nở
Lòng lại bâng khuâng chút nhớ mong

thamthyphuong
.

THU

Sang thu duyên thắm ướt trang thơ
Sợi nắng xuyên cành giăng mắc tơ
Dõi bóng chim bay chao cánh mỏng
Sơn ca cất tiếng hót nên thơ.

Lắng đọng tâm như ý sục lùng
Đong đưa tiềm thức thuận dòng chung
Chơi vơi cung sầu lá rơi rụng
Gió cuốn ngày sang môi mắt mừng!

Mưa ngâu thao thức kéo lê thê
Sâu lắng ngập tràn mộng mải mê
Rũ bóng trăng ngà nghe biển gọi
Lung lay tầng lá đón em về.

Tan loãng ngàn thu đậm nét sương
Không trung vời vợi nắng muôn phương
Chân trời vàng lá gam màu nhạt
Bắt nhịp nồng nàn với nhớ thương.

Chiều lên chầm chậm đủ se lòng
Diệu vợi cung đàn trở giấc đông
Giá lạnh giao mùa thêm quạnh vắng
Ân tình đôi lứa lững lờ mong.

UYÊN ƯƠNG

.
THU…
.
Cò bay đồng trắng dã... màu thơ
Đáp cánh ven đê chiều đẩn đơ
Từ xa vương nhẹ làn khói mỏng
Hương sen đọng lại với câu thơ.

Trong cái thân quen có lạ lùng
Mơ hồ ẩn giấu những riêng chung
Hoàng hôn nhốt lần tia tắt rụng
Đàn chim về tổ rít ri mừng

Vương trong màu mắt ánh thao thê
Lả tả hoa lau thả giấc mê
Đồng vọng không gian tiếng cuốc gọi
Quạnh đơn hoa khép cánh đi về.


Khách lữ hành lỡ hẹn bến sương
Con đò vò võ ngóng tha phương
Gom góp hương chiều lên mặn nhạt
Cho màu trời đất trổi yêu thương.

Chiều vay chầm chậm tiếng tơ lòng
Gió chạm cung tầng nghễng ngãng đông
Thu cả mênh mông vào khoảng vắng
Bầy đóm khuân đèn xa lối mong.

ThẩmThyPhượng


ĐI TÌM..
Thân tằm nhốt mãi kén tình thơ
.
sống đã nhờ dâu phải trả tơ
do bởi thương ai?đành víu vướng
!
giờ đây chấp nhận nhớ Nàng thơ.


Đi tìm khắp chốn hỏi truy lùng.
cảm nghĩ người luôn giữ thuỷ chung
dù có chờ khô vàng lá rụng
thầm mong gặp lại rất vui mừng.

Vì chung gối mộng nghĩa phu thê.
một thuở kề nhau nhiều đắm mê
giữa giấc mơ nồng nghe tiếng gọi..
cũng buông mộng thắm vội quay về.

Giang hồ lắm nẻo thấm phong sương.
đến tận chân trời ngắm tứ phương
chẳng thoả nguyện lòng khi nắng nhạt
hoàng hôn lịm thấp khiến càng thương.

Thời gian gậm nhấm dần phai lòng.
chiếc bóng cô đơn lịm giữa đông
kỷ niệm ngày nào qua ngõ vắng
ai còn biết có kẻ chờ mong?!
nguyễnhoànghồng



.

Gửi bàigửi bởi nguyenhoanghong » 04 Tháng 9 2017, 22:37


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 638
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 3979 lần
Được cảm ơn: 2704 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

nguyễnhoànghồng đã viết:
thamthyphuong đã viết:
UYÊN ƯƠNG đã viết:
.
NỖI NHỚ NGÀY ĐÔNG

Ngắm về xứ tuyết ảnh nên thơ
Thực tế cây cành đứng chết đơ
Xứ lạnh cái đông len chút sợ
Nhớ người chỉ biết gởi vần thơ

Mùa này miền núi đá lạnh lùng
Đốt lửa sáng rừng sưởi ấm chung
Chuẩn bị cùng vui chào đón Tết
Hát ca nhảy múa cả đêm mừng!

Vó ngựa mùa đông từ sơn khê
Mang theo âm hưởng áo sương mê
Rũ đi cát bụi thân hồ hải
Thoi dệt thời gian gọi nắng về

Lồng lộng còi tàu tỏa khói sương
Cuối đông hối hả bước ngàn phương
Phơ phất mưa bay làm mắt ướt
Chuyến tàu dần khuất bóng người thương

Cuối chiều - đông buồn se sắt lòng
Biết rồi xa vợi hết mùa đông
Ngày xuân gõ cửa mai vàng nở
Lòng lại bâng khuâng chút nhớ mong

thamthyphuong
.

THU

Sang thu duyên thắm ướt trang thơ
Sợi nắng xuyên cành giăng mắc tơ
Dõi bóng chim bay chao cánh mỏng
Sơn ca cất tiếng hót nên thơ.

Lắng đọng tâm như ý sục lùng
Đong đưa tiềm thức thuận dòng chung
Chơi vơi cung sầu lá rơi rụng
Gió cuốn ngày sang môi mắt mừng!

Mưa ngâu thao thức kéo lê thê
Sâu lắng ngập tràn mộng mải mê
Rũ bóng trăng ngà nghe biển gọi
Lung lay tầng lá đón em về.

Tan loãng ngàn thu đậm nét sương
Không trung vời vợi nắng muôn phương
Chân trời vàng lá gam màu nhạt
Bắt nhịp nồng nàn với nhớ thương.

Chiều lên chầm chậm đủ se lòng
Diệu vợi cung đàn trở giấc đông
Giá lạnh giao mùa thêm quạnh vắng
Ân tình đôi lứa lững lờ mong.

UYÊN ƯƠNG

.
THU…
.
Cò bay đồng trắng dã... màu thơ
Đáp cánh ven đê chiều đẩn đơ
Từ xa vương nhẹ làn khói mỏng
Hương sen đọng lại với câu thơ.

Trong cái thân quen có lạ lùng
Mơ hồ ẩn giấu những riêng chung
Hoàng hôn nhốt lần tia tắt rụng
Đàn chim về tổ rít ri mừng

Vương trong màu mắt ánh thao thê
Lả tả hoa lau thả giấc mê
Đồng vọng không gian tiếng cuốc gọi
Quạnh đơn hoa khép cánh đi về.


Khách lữ hành lỡ hẹn bến sương
Con đò vò võ ngóng tha phương
Gom góp hương chiều lên mặn nhạt
Cho màu trời đất trổi yêu thương.

Chiều vay chầm chậm tiếng tơ lòng
Gió chạm cung tầng nghễng ngãng đông
Thu cả mênh mông vào khoảng vắng
Bầy đóm khuân đèn xa lối mong.

ThẩmThyPhượng


ĐI TÌM..
Thân tằm nhốt mãi kén tình thơ
.
sống đã nhờ dâu phải trả tơ
do bởi thương ai?đành víu vướng
!
giờ đây chấp nhận nhớ Nàng thơ.


Đi tìm khắp chốn hỏi truy lùng.
cảm nghĩ người luôn giữ thuỷ chung
dù có chờ khô vàng lá rụng
thầm mong gặp lại rất vui mừng.

Vì chung gối mộng nghĩa phu thê.
một thuở kề nhau nhiều đắm mê
giữa giấc mơ nồng nghe tiếng gọi..
cũng buông mộng thắm vội quay về.

Giang hồ lắm nẻo thấm phong sương.
đến tận chân trời ngắm tứ phương
chẳng thoả nguyện lòng khi nắng nhạt
hoàng hôn lịm thấp khiến càng thương.

Thời gian gậm nhấm dần phai lòng.
chiếc bóng cô đơn lịm giữa đông
kỷ niệm ngày nào qua ngõ vắng
ai còn biết có kẻ chờ mong?!
nguyễnhoànghồng



.

THEO DÒNG TRÔI


Vọng cung lòng đốt cháy hồn thơ
Cuộc sống hờ đan chéo bóng tơ
Ý loãng tan ven trời khắc nghiệt
Biết bao giờ giáp mặt duyên thơ?

Nhìn lại thân tàn lụi lạnh lùng
Phơi bày bao khổ ải riêng chung
Khi niềm đau chạm khắc gom lại
Vũ điệu phôi phai gường gượng mừng.

Đắm chìm trong khắc khoải lê thê
Trả lại người từng bước dại mê
Hằn vết chém thời gian để lại
Ngược dòng trôi quá khứ tìm về.

Chẳng còn gì giữa cõi mù sương
Vòng đảo điên vô định viễn phương
Đâu mất rồi con đường ước vọng?
Bên khung trời thác loạn đau thương.

Lời trối trăn chìm lắng đáy lòng
Đem tàn tro sưởi ấm mùa đông
Dư hương nào vấn vương ngày mới?
Trang trải dòng lưu bút đợi mong.

UYÊN ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 05 Tháng 9 2017, 12:52


Hình đại diện của thành viên
thẩmthyphượng
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 5575
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 14388 lần
Được cảm ơn: 22437 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

.
.
NỖI NHỚ NGÀY ĐÔNG

Ngắm về xứ tuyết ảnh nên thơ
Thực tế cây cành đứng chết đơ
Xứ lạnh cái đông len chút sợ
Nhớ người chỉ biết gởi vần thơ

Mùa này miền núi đá lạnh lùng
Đốt lửa sáng rừng sưởi ấm chung
Chuẩn bị cùng vui chào đón Tết
Hát ca nhảy múa cả đêm mừng!

Vó ngựa mùa đông từ sơn khê
Mang theo âm hưởng áo sương mê
Rũ đi cát bụi thân hồ hải
Thoi dệt thời gian gọi nắng về

Lồng lộng còi tàu tỏa khói sương
Cuối đông hối hả bước ngàn phương
Phơ phất mưa bay làm mắt ướt
Chuyến tàu dần khuất bóng người thương

Cuối chiều - đông buồn se sắt lòng
Biết rồi xa vợi hết mùa đông
Ngày xuân gõ cửa mai vàng nở
Lòng lại bâng khuâng chút nhớ mong

thamthyphuong
.

THU

Sang thu duyên thắm ướt trang thơ
Sợi nắng xuyên cành giăng mắc tơ
Dõi bóng chim bay chao cánh mỏng
Sơn ca cất tiếng hót nên thơ.

Lắng đọng tâm như ý sục lùng
Đong đưa tiềm thức thuận dòng chung
Chơi vơi cung sầu lá rơi rụng
Gió cuốn ngày sang môi mắt mừng!

Mưa ngâu thao thức kéo lê thê
Sâu lắng ngập tràn mộng mải mê
Rũ bóng trăng ngà nghe biển gọi
Lung lay tầng lá đón em về.

Tan loãng ngàn thu đậm nét sương
Không trung vời vợi nắng muôn phương
Chân trời vàng lá gam màu nhạt
Bắt nhịp nồng nàn với nhớ thương.

Chiều lên chầm chậm đủ se lòng
Diệu vợi cung đàn trở giấc đông
Giá lạnh giao mùa thêm quạnh vắng
Ân tình đôi lứa lững lờ mong.

UYÊN ƯƠNG

.
THU…
.
Cò bay đồng trắng dã... màu thơ
Đáp cánh ven đê chiều đẩn đơ
Từ xa vương nhẹ làn khói mỏng
Hương sen đọng lại với câu thơ.

Trong cái thân quen có lạ lùng
Mơ hồ ẩn giấu những riêng chung
Hoàng hôn nhốt lần tia tắt rụng
Đàn chim về tổ rít ri mừng

Vương trong màu mắt ánh thao thê
Lả tả hoa lau thả giấc mê
Đồng vọng không gian tiếng cuốc gọi
Quạnh đơn hoa khép cánh đi về.


Khách lữ hành lỡ hẹn bến sương
Con đò vò võ ngóng tha phương
Gom góp hương chiều lên mặn nhạt
Cho màu trời đất trổi yêu thương.

Chiều vay chầm chậm tiếng tơ lòng
Gió chạm cung tầng nghễng ngãng đông
Thu cả mênh mông vào khoảng vắng
Bầy đóm khuân đèn xa lối mong.

ThẩmThyPhượng


ĐI TÌM..
Thân tằm nhốt mãi kén tình thơ
.
sống đã nhờ dâu phải trả tơ
do bởi thương ai?đành víu vướng
!
giờ đây chấp nhận nhớ Nàng thơ.


Đi tìm khắp chốn hỏi truy lùng.
cảm nghĩ người luôn giữ thuỷ chung
dù có chờ khô vàng lá rụng
thầm mong gặp lại rất vui mừng.

Vì chung gối mộng nghĩa phu thê.
một thuở kề nhau nhiều đắm mê
giữa giấc mơ nồng nghe tiếng gọi..
cũng buông mộng thắm vội quay về.

Giang hồ lắm nẻo thấm phong sương.
đến tận chân trời ngắm tứ phương
chẳng thoả nguyện lòng khi nắng nhạt
hoàng hôn lịm thấp khiến càng thương.

Thời gian gậm nhấm dần phai lòng.
chiếc bóng cô đơn lịm giữa đông
kỷ niệm ngày nào qua ngõ vắng
ai còn biết có kẻ chờ mong?!
nguyễnhoànghồng



.

THEO DÒNG TRÔI


Vọng cung lòng đốt cháy hồn thơ
Cuộc sống hờ đan chéo bóng tơ
Ý loãng tan ven trời khắc nghiệt
Biết bao giờ giáp mặt duyên thơ?

Nhìn lại thân tàn lụi lạnh lùng
Phơi bày bao khổ ải riêng chung
Khi niềm đau chạm khắc gom lại
Vũ điệu phôi phai gường gượng mừng.

Đắm chìm trong khắc khoải lê thê
Trả lại người từng bước dại mê
Hằn vết chém thời gian để lại
Ngược dòng trôi quá khứ tìm về.

Chẳng còn gì giữa cõi mù sương
Vòng đảo điên vô định viễn phương
Đâu mất rồi con đường ước vọng?
Bên khung trời thác loạn đau thương.

Lời trối trăn chìm lắng đáy lòng
Đem tàn tro sưởi ấm mùa đông
Dư hương nào vấn vương ngày mới?
Trang trải dòng lưu bút đợi mong.

UYÊN ƯƠNG
.
QUAY TÌM..
.
Nỗi niềm san sẻ đặt vào thơ
Nâng s
ợi tằm quay óng ả
Ngây phút h
ương đời tim mộng vướng
Trong chiều tím ngát cụm mây thơ.


Triền thu đáp cánh mắt say lùng

Tâm cảm tương đồng mơ nẻo chung
Như tỉ hạt trời vung vải rụng
Cho hành tinh thắm đất ôm mừng

Sẽ chẳng tàn phai ánh thiết thê
Vì trong hơi thở trót si


Thành đá âm thầm vang dội gọi

Từng mùa quay đi vội vã về

Muôn hồn cây cỏ đẫm hơi sương
Dìu sắc xanh hồng đó tận phương
Ai bảo trăng ngà phai sẽ nhạt
Không, từng sợi nắng ngập yêu thương

Và khi hoa n
ở tỏ muôn lòng.
H
ương ngự trong lành ướp giá đông
V
ượt ngưỡng ng hàn mai chẳng vắng
Không phụ tấm tình xuân mỏi mong

.
ThẩmThyPhượng
.

Gửi bàigửi bởi thẩmthyphượng » 05 Tháng 9 2017, 20:10


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 638
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 3979 lần
Được cảm ơn: 2704 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

thamthyphuong đã viết:.
.
DUYÊN HỢP
.
Thuyền quyên suối tóc huyền song cửa
Bao lần trăng chan chứa ngắm nhìn
Đơi chàng lãng tử linh đinh
Đuổi theo trăng gió hành trình dỡ dang


Lạnh đầy ánh, dẩy lan rèm buốt
Hơi gió ngàn não nuột mi cay
Sương thu từ trở gót hài
Áo phong lữ thứ mây say cuối ngàn


Tơ chùng thả tiếng vang mưa rớt
Giọt bên hiên rời rợt sầu tư
Cô miên gối mộng ảo hư
Quan san rặng liễu ngất ngư sông hồ


Qua đi cả thiển thô sâu lắng
Ta kề nhau đằng đẳng buồn thương
Trăm năm hội ngộ vô thường
Vẫn không tủi thẹn tấm gương chung đồng

thamthyphuong
.


KỲ DUYÊN

Bước vào mơ cõi huyền mở cửa
Trao yêu thương chất chứa cái nhìn
Mặn nồng như tử hương đinh
Thuyền quyên phận gái đăng trình rộng dang.


Tuổi xuân xanh như lan giá buốt
Khóe mắt sâu nà nuột giọt cay
Sầu mang vương lấy dấu hài
Hương thơm sơn cước làm say mây ngàn.

Chim líu lo ngân vang dòn rớt
Gió xoay chiều bớt rợt riêng tư
Se lòng với nỗi thực hư
Còn ai chia sẻ tiều ngư hải hồ?

Gái chân quê mộc thô chìm lắng
Gặp trai thanh bình đẳng nhớ thương
Yên phần thủ phận đời thường
Đan tay sánh bước soi gương tiên đồng.
UYÊN ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 05 Tháng 9 2017, 23:20


nguyenhoanghong
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1154
Ngày tham gia: 07 Tháng 10 2012, 03:44
Đã cảm ơn: 2800 lần
Được cảm ơn: 5561 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

UYÊN ƯƠNG đã viết:
thamthyphuong đã viết:.
.
DUYÊN HỢP
.
Thuyền quyên suối tóc huyền song cửa
Bao lần trăng chan chứa ngắm nhìn
Đơi chàng lãng tử linh đinh
Đuổi theo trăng gió hành trình dỡ dang


Lạnh đầy ánh, dẩy lan rèm buốt
Hơi gió ngàn não nuột mi cay
Sương thu từ trở gót hài
Áo phong lữ thứ mây say cuối ngàn


Tơ chùng thả tiếng vang mưa rớt
Giọt bên hiên rời rợt sầu tư
Cô miên gối mộng ảo hư
Quan san rặng liễu ngất ngư sông hồ


Qua đi cả thiển thô sâu lắng
Ta kề nhau đằng đẳng buồn thương
Trăm năm hội ngộ vô thường
Vẫn không tủi thẹn tấm gương chung đồng

thamthyphuong
.


KỲ DUYÊN

Bước vào mơ cõi huyền mở cửa
Trao yêu thương chất chứa cái nhìn
Mặn nồng như tử hương đinh
Thuyền quyên phận gái đăng trình rộng dang.


Tuổi xuân xanh như lan giá buốt
Khóe mắt sâu nà nuột giọt cay
Sầu mang vương lấy dấu hài
Hương thơm sơn cước làm say mây ngàn.

Chim líu lo ngân vang dòn rớt
Gió xoay chiều bớt rợt riêng tư
Se lòng với nỗi thực hư
Còn ai chia sẻ tiều ngư hải hồ?

Gái chân quê mộc thô chìm lắng
Gặp trai thanh bình đẳng nhớ thương
Yên phần thủ phận đời thường
Đan tay sánh bước soi gương tiên đồng.
UYÊN ƯƠNG




NGỘ LÒNG
đông phong lạnh giá bám song cửa.
lay động rèm thưa ngỡ ai nhìn,
khiến lòng chợt nghĩ đinh ninh..
lẽ nào người định xin vòng tay dang?

mở lòng ghé bước cần hong buốt.
xoá những điều phiền muộn đắng cay,
qua thời ra hán vào hài,
chân còn bước mãi gian truân ngút ngàn.

Mưa vẫn rơi mây mang bão rớt.
phố buồn hiu hời hợt suy tư,
phù sinh nầy cõi ảo hư,
chốn trần cảm thấy hình như mơ hồ.

Có lúc ngồi ngẩn ngơ sâu lắng.
con người chịu số phận bi thương,
trả vay xong kiếp vô thường,
có khi cùng khổ tác tương chữ đồng.

nguyễnhoànghồng

Gửi bàigửi bởi nguyenhoanghong » 06 Tháng 9 2017, 07:05


Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về Thơ Sáng Tác

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến3 khách