THIỀN THI - THAMTHYPHUONG

Các điều hành viên: Võ Nhân Sơn, Hoàng Mi Kha, hoanghoon

Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3128
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 6545 lần
Được cảm ơn: 12002 lần

Re: THIỀN THI - THAMTHYPHUONG

.
.
45 – GIỮ CỬA

Thuở xưa có ông chủ nhà
Có việc cần đến phương xa một lần
Liền kêu nô bộc dặn dò:
“–Ở nhà cửa nẻo phải lo trông chừng
Và xem xét sợi dây thừng
Buộc con lừa chắc chớ đừng sẩy ra
Con lừa chạy mất đó nha ?!”
Dặn xong ông chủ đi xa mấy ngày
Xóm gần có gánh hát hay
Đàn ca rao xướng vui tai quá chừng
Mọi người nô nức tưng bừng
Người nô bộc biết ngập ngừng không yên
Trong lòng cũng muốn đi liền
Y gở cánh cửa buộc trên lưng lừa
Dắt lừa xem hát buổi trưa
Ở nhà trộm viếng không chừa món chi !
***
Chủ vừa trở lại nhà thì…
Thấy tiền, vàng bạc bay đi đàng nào
Sạch trơn trống trước tới sau
Lấy làm quái lạ liền tra gạn người
Hỏi thằng nô bộc: “–Này ngươi
Giữ nhà sao việc lạ đời thế đây ?”
Trả lời: “–Tôi giử cửa này
Sợi dây tôi buộc, lừa đây cũng còn
Giao ông ba món vẹn toàn !”
Chủ nghe tức giận trợn tròn mắt ra:
“–Hởi kẻ ngu ngốc hại ta
Bảo ngươi giử cửa chính là giử nguyên
Đồ vật trong nhà bạc tiền
Để trộm vét sạch ra hiên mà ngồi
Giử chi cánh cửa công toi !”
***
Chuyện này tỉ dụ: Chúng ta
Đức Như Lai dạy luôn là nhiếp tin
Tâm niệm và phải giử gìn
Sáu căn không để sáu trần nhập xâm
Số người chẳng dụng Phật tâm
Tham cầu danh lợi hôn trầm tai ương
Đến nổi lúc tỉnh tọa thường
Phan duyên danh lợi, mơ màng thức ngon
Mặc đẹp, nhiều của vàng son
Sợi dây tham ái vẫn còn y thinh
Giử chặt con lừa vô minh
Mở rộng cửa lớn sáu căn gió lùa
Kết quả trộm cướp sáu trần
Phiền não xâm nhập xác thân nhọc nhằn
Tài bảo công đức giử hằng
Đạo phẩm đều mất cầm bằng trắng tay

Trôi lăn sinh tử không hay !
.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 20 Tháng 5 2018, 07:52


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3128
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 6545 lần
Được cảm ơn: 12002 lần

Re: THIỀN THI - THAMTHYPHUONG

.
.
46–ĂN TRỘM TRÂU

Thuở xưa ở trong một làng
Có bọn người ấy cùng bàn trộm trâu
Trộm xong giết thịt cùng nhau…
Người mất trâu đó tìm vào đến nơi
Thấy bọn họ, mới mở lời:
“–Trâu ta có ở trong làng ngươi không ?”
Họ nói: “–Chúng ta không làng !”
“–Làng có ao nhỏ chứa tràn nước lên
Giết trâu ta ở bờ bên ?!”
“–Chẳng Làng, chẳng có ao nền bờ chi ”
“–Bên ao có một cây si?”
“–Ao đâu có thấy,cây gì cũng không !”
“–Các ngươi trộm trâu phía đông?”
“–Phía đông nào có phía đông đâu hòng ”
“–Trộm trâu chính ngọ phải không ?”
“ – Không hề có chính ngọ trong ngày này ”
“–Ngươi bảo không làng, nói sai !
Ao làng không có cho mày đúng đi ,
Cây to không mọc, hề chi !
Lẽ đâu vũ trụ không thì phương đông ?
Mặt trời chính ngọ cũng không ?
Do đây biết chắc bây đồng dối gian
Trâu ta nhất định ở làng
Các ngươi bắt trộm chối càn quẩn quanh !”
Bọn dân làng ấy phải đành
Cúi đầu nhận tội còn tranh cải gì ?”
***
Chuyện này tỉ dụ: người ta
Hành theo pháp Phật mà mù tuệ tâm
Trở nên tà kiến sai lầm
Phạm trai, phá giới, sám tâm không màng
Bỏ lành mà bước đi hoang
Thêm viện lý lẽ hoàn toàn xấu xa
Bào chửa lý thuyết cho qua
Kết quả không thể dối ma lừa Thầy
Sau chịu quả khổ đọa đày
Chỉ nên mạnh mẽ nhận sai lỗi mình
Khẩn thiết phát lồ tội tình
Dù trót tạo những oan khiên lỡ lầm
Mới tròn giải thoát đường tâm
Bước theo Chư Phật mà tầm thiện chơn
.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 21 Tháng 5 2018, 09:05


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3128
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 6545 lần
Được cảm ơn: 12002 lần

Re: THIỀN THI - THAMTHYPHUONG

.
.
47–GIẢ TIẾNG OAN ƯƠNG

Thuở xưa ở một quốc gia
Đến ngày Khánh Tiết các bà dùng hoa
Hoa đẹp tên Ưu-Bát-La
Giắt trên đầu tóc, món quà điểm trang
Rất là tuyệt diệu phi phàm
Bấy giờ có một người làm thuê chung
Tuy nghèo thương vợ vô cùng
Ngày lễ Khánh Tiết hoa dùng điểm trang
Ai ai dự bị sẳn sàng
Thương cho người vợ của chàng thì không !
Chị vợ than khóc với chồng:
“–Anh nên tìm cách bằng không từ này
Vợ chồng ta sẽ chia tay !”
Chồng nghe hoảng hốt đêm ngày tính toan
Anh tài giả giọng chim Oan
Bấy giờ mới nghĩ: “Cung vàng ao Vua
Hoa Ưu-Bát-La đang mùa
Ta tìm cách trộm của Vua ít nhiều
Rủi người biết, ta giả tiếng kêu
Tiếng Oan-Ương đó ta kêu giống rồi !”
Chàng ta đến vội ao thôi
Khi đưa tay bẻ, sóng dồi nước chao
Lính canh hỏi: “–Ai trong ao ?”
Anh chàng bối rối vội gào to lên:
“–Ta đây là chim Oan-Ương !”
Lính canh biết tiếng người thường bắt ra
Giải đến Vua trị anh ta
Dọc đường anh giả tiếng là Oan-Ương
Kêu như chim hót trong vườn
Người kia cười nhạt nhạo phường ngu si:
“–Hồi nảy không giả kêu đi
Bây giờ kêu giả ích gì nữa đâu !”
***
Chuyện này tỉ dụ: muốn làm
Việc chi thì phải nên làm ngay cho
Kịp thời, kịp vụ, kịp đò
Dần dà chậm trể, hẹn hò mốt mai
Thời cơ thuận tiện qua tay
Hối hả vội vã hỏng rày còn chi !
Số ít người chẳng thức thì
Lại chuyên làm ác, không khi sửa mình
Đến khi sắp chết giật mình
Ăn năn tỉnh ngộ làm lành bù vô
Than ơi! Nghiệp đến đẩy xô
Hồn đi thọ báo, xác vô quan tài !
.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 22 Tháng 5 2018, 08:30


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3128
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 6545 lần
Được cảm ơn: 12002 lần

Re: THIỀN THI - THAMTHYPHUONG

.
.
48–CHÓ VÀ CÂY

Thuở xưa ở dưới gốc cây
Có con chó nhỏ ngủ ngày rất say
Gió đâu thổi đến lung lay
Cành cây khô gãy đập ngay lưng đầu
Hoảng kinh chó vội chạy mau
Mắt còn nhắm kín đâu nào thấy ai…
Do đâu đập trúng lưng đây ?
Cũng không trở lại gốc cây đến chiều
Nó còn đứng đó thiu-thiu
Lát sau mở mắt ngó đều bốn bên
Thấy xa xa gió thổi lên
Làm cho nhánh lá rung rinh không ngừng
Chó liền nghĩ: “những cây đang
Gọi mình trở lại tay dang đón chờ ”
Nghĩ về gốc cũ mộng mơ
Bon bon trở lại gốc chờ đợi xưa !
***
Chuyện này tỉ dụ: Người tu
Quyết theo Phật pháp mặc dù đông tây
Cũng kiên tâm tận lực này
Nhưng vì Sư trưởng la rầy bỏ đi
Thời gian lìa bạn cách Thầy
Gặp nhiều nghịch cảnh trật trầy khổ tâm
Rồi ăn năn trước sai lầm
Trở về hối lỗi cận thân với Thầy
Đi đi,lại lại ,đó đây
Thời gian hoang phí phút giây an bình
Trở về đền đáp ân tình
Của Sư, huynh, đệ vẹn gìn trước sau !

.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 23 Tháng 5 2018, 08:13


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3128
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 6545 lần
Được cảm ơn: 12002 lần

Re: THIỀN THI - THAMTHYPHUONG

.
.
49–VỊ TIÊN LẦM LỘN

Thuở xưa ở bên bờ sông
Có hai đứa bé lông nhông chơi ròng
Chúng vớt được một sợi lông
Trên mặt nước nổi rồi đồng luận ra
Đứa cho: “Râu của Tiên sa !”
Đứa kia lại đoán: “Râu già cọp đây !”
Mỗi đứa lý lẽ thế này…
Lý do xác đáng không ai chịu nhường
Bấy giờ có vị Tiên nương
Chúng liền cầu thỉnh tìm phương giải dùm ?
Vị Tiên không trả lời chung
Thò tay móc túi lấy vừng đậu ra
Bỏ vào miệng nhai nhuyễn và…
Nhả vào tay nói là: “–Các em
Vật gì trông giống phân chim ?”
Hai đứa bé cũng đứng im ngẩn người…
Vị Tiên đáp chẳng đúng lời !
***
Chuyện này tỉ dụ: Có người
Thuyết pháp ưa nói những lời lý suông
Viễn vông rất đổi vô nguồn
Còn việc chánh lý thì không thuyết trình
Đối người chẳng có công minh
Đối mình lơ đểnh chẳng tình tiết chi
Tình trạng tổn mình, hại người
Đều là những chuyện đáng cười, đáng chê
Như vị Tiên đáp sai đề…!!!

.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 24 Tháng 5 2018, 18:55


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3128
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 6545 lần
Được cảm ơn: 12002 lần

Re: THIỀN THI - THAMTHYPHUONG

.
.
50–SỬA LƯNG GÙ

Thuở xưa có người gù lưng
Mời lương y đến xin thầy chửa cho
Lương y lấy ít sửa thoa
Trên lưng gù bảo: “–Nằm ra giửa nhà !”
Lấy hai ván ép anh ta
Cố sức đè xuống để mà thẳng ra
Chàng gù đau đớn kêu la
Gồng lên đến nỗi lòi ra hai tròng !
Gù lưng chửa bậy hết mong
Lại thêm mù mắt lạ không hở Thầy ?!
***
Chuyện này tỉ dụ: Người đây
Muốn nhiều phước đức dùng tiền thí cho
Lại dùng thủ đoạn gian ngoa
Tranh đoạt khéo léo đem ra thọ dùng
Tiền tài không chánh lại mong
Cất chùa, xây tháp, cúng Tăng phước gì
Kẻ ấy cũng tợ lương y
Đem hai tấm ván ép ghì ngực lưng
Sửa gù thêm hại tấm thân
Hạng kia cũng tạo trầm luân nghiệp dầy
Tăng gia não khổ nạn tai
Công đức không thể mảy may viên thành !
.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 25 Tháng 5 2018, 13:20


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3128
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 6545 lần
Được cảm ơn: 12002 lần

Re: THIỀN THI - THAMTHYPHUONG

.
.
51–NGƯỜI TỚ GÁI

Thuở xưa năm kẻ hùn vô
Chung tiền lại mướn một cô người làm
Có một chủ trong số năm
Bảo: “–Con hãy giặt áo quần chủ ta !”
Bốn chủ kia cũng bảo là:
“–Mau giặt quần áo chủ nhà trước tiên !”
Khiến cô tớ gái lo phiền
Định giặt từ một rồi liền hai, ba …
Mới đem quần áo mang ra
Người hai thấy thế giận la om sòm:
“–Tiền này tất cả chung gom
Sao mi chỉ giặt có gồm người thôi ?”
Nói xong đánh cô mười roi
Ba chủ còn lại cũng bồi đánh cô
Khổ cho tớ gái giặt đồ…
Trước của từng chủ mà cô phải đòn
Thật vô lý chuyện cỏn con
Vào làm tớ chịu roi đòn bất công !
***
Chuyện này tỉ dụ: Y theo
Kinh Phật nói rõ có vòng vèo đâu
Nhân duyên phiền não đứng đầu
Họp thành vì thế nên đâu tránh điều
Sanh, già, bệnh, tử bấy nhiêu
Sự này ép bức đó điều lệ thôi
Không thể tự thoát ly rồi...
Cũng như cô tớ năm người chủ sai !
.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 26 Tháng 5 2018, 09:39


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3128
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 6545 lần
Được cảm ơn: 12002 lần

Re: THIỀN THI - THAMTHYPHUONG

.
.
52–TRÒ VUI GIẢ DỐI

Thuở xưa có người trứ danh
Là nhà âm nhạc tấu thanh đại tài
Vua kêu lính thỉnh vào ngay
Vào cung diễn tấu trình bày Vua xem
Tấu xong Vua hứa sẽ đem
Trả cho nghệ sĩ một ngàn tiền công
Khi nhạc sĩ đã tấu xong
Vua không chịu trả tiền công như lời
Nên chàng cứ phải theo đòi
Vua quyết không trả nói lời như sau :
“– Nhà ngươi tấu nhạc dạt dào
Cho ta thưởng thức đưa vào “luống vui”
Chẳng qua “luống dối” người cười
Nay ta hứa trả cho ngươi tiền vàng
Cũng muốn ngươi “luống rộn ràng !”
***
Chuyện này tỉ dụ: Một điều
Thế gian thấy đẹp vui nhiều thật ra
Nhận điều giả dối đó là…
Vô thường huyễn hóa khó mà tồn lâu
Biến thiên sanh diệt muôn màu
Không có một phút giây nào nghĩ ngưng
Tựa trăng đáy nước, bóng trong gương
Làm sao tìm được chân thường an vui
Vĩnh miên xáo trộn cuộc đời
Đạo lý không hiểu rõ thời trôi lăn
Vô minh phiền não gia tăng !

.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 27 Tháng 5 2018, 10:11


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3128
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 6545 lần
Được cảm ơn: 12002 lần

Re: THIỀN THI - THAMTHYPHUONG

.
.
53 –LÃO SƯ BỊ HÀNH HẠ

Thuở xưa có một lão sư
Có hai đệ tử rất ư thương thầy
Lão Sư chống gậy yếu gầy
Chân ông bị bệnh thường hay đau nhiều
Ông nhờ hai đệ tử yêu
Mỗi người đấm bóp chia đều một chân
Thường hai đệ tử ở gần
Nếu không xích mích cũng sân si lời:
“– Không phải ta chán ghét ngươi
Mà chính ngươi mới là người ghét ta !”
Cả hai nói lại đổ qua
Ghét nhau như kẻ oan gia lâu đời...
***
Một hôm đệ tử xa rời
Có việc đi vắng nhà thời ít lâu
Giao lại đệ tử kia hầu
Thay mình săn sóc trước sau cho thầy
Nào hay đệ tử chùa đây
Bèn dùng đá đập gãy ngay chân thầy
Chân mà đệ tử kia hay
Ở nhà đấm bóp lúc thầy mỏi mê
Ngày kia đệ tử trở về
Thấy vậy phẩn nộ, chẳng nề hà chi
Định tâm báo thù liền khi
Chạy ra lấy đá đập đi chân còn
Khổ thầy gãy cả hai chân ! …
***
Chuyện này tỉ dụ: Mọi người
Tu học Phật pháp chớ cười chế nhau
Thường có tình trạng núng nao
Tiểu thừa bài xích cao rao Đại thừa
Hoặc Đại thừa chê Tiểu thừa
Hay tông phái nọ cải bừa tông kia
Vô cớ phản đối phân chia
Phật tử tranh chấp xa lìa lẫn nhau
Chính tự tay mình bới đào
Đem kinh giáo Phật khác nào hũy đi !
.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 28 Tháng 5 2018, 09:15


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3128
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 6545 lần
Được cảm ơn: 12002 lần

Re: THIỀN THI - THAMTHYPHUONG

,
.
54 – ĐẦU RẮN và ĐUÔI RẮN TRANH CẢI

Hôm nọ đuôi rắn bất bình
Nói cùng đầu rắn rằng mình hôm nay:
“–Dẫn đầu đi trước một ngày !”
Đầu rắn nói lại: “–Trước nay ta thường
Dẫn đầu đi khắp mọi đường
Sao ngươi dành trước bò trườn ngược thay ?!”
Đầu đuôi tranh chấp nhau hoài…
Mặc kệ, đầu rắn bò ngay lối này
Đuôi rắn vội quấn chặt cây
Khiến cho mình rắn không tày tới lui
Đầu đành nhượng bộ cái đuôi
Cái đuôi không mắt lủi, trùi tứ tung
Lọt hầm lửa đang cháy bùng
Làm đầu duôi rắn cuối cùng tiêu tan !
***
Chuyện này tỉ dụ: Thế gian
Thầy trò kính mến nể nang dịu dàng
Có số đệ tử ngang tàng
Chê thầy già yếu, lẫn làn không hay
Giành quyền lãnh đạo của thầy
Không tôn sư trưởng lỗi này khó tha
Đệ tử ít tuổi ba hoa
Thiếu nhiều kinh nghiệm lại là tự kiêu
Không trọng kỹ luật quy điều
Nên thường thất bại mắc nhiều lầm sai !

.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 29 Tháng 5 2018, 09:14


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3128
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 6545 lần
Được cảm ơn: 12002 lần

Re: THIỀN THI - THAMTHYPHUONG

.
.
55–CẠO RÂU VUA

Thuở xưa Vua có người hầu
Rất ư thân tín đứng đầu trung can
Nên lòng vua tín nhiệm chàng
Có lần quân địch kinh hoàng phủ vây
Thấy vua giao chiến hiểm nguy
Người hầu cận cũng không hoài mạng thân
Giải vây cứu thoát an dân
Bảo vệ vua được an toàn vẽ vang
Nhà vua cảm kích vô vàn:
“–Nào, gì khanh muốn trẩm ban cho liền !”
Người hầu cận chẳng xin tiền
Vàng bạc hoặc giả những miền đất đai
Chỉ xin được cạo râu Ngài
Vua nói: “–Được, hiền khanh nay thỏa lòng !”
Sau khi mọi người nghe xong
Cười gã hầu cận sao lòng ngu si
Vua ban như ý, phải chi…
Giang sơn gấm vóc xin thì chia ra
Hoặc xin được học cao xa
Tiến thân cơ hội vua đà thuận ngay
Cạo râu vua, vô ích thay !
***
Chuyện này tỉ dụ: thế gian
Sanh được thân người vô vàn khó khăn
Nghe được Phật pháp khó hơn
Người nghe Phật pháp quí trân vô cùng
Hai nhân duyên khó được phần
Đủ đầy tùy tiện đâu nên cứ dùng
Tâm trí nhỏ hẹp mông lung
Chỉ chút ít giới luật cùng tự cho
Hoàn toàn đầy đủ không lo
Không cầu tấn tới, bo bo tiền vàng
Bất cầu diệu pháp Niết-Bàn
Trôi lăn sinh tử, tưởng hàng lớn lao
Đến đổi đời đời đi vào
Si mê lầm lạc như hầu cận kia
Cạo râu vua đó làm bia !
.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 30 Tháng 5 2018, 07:56


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3128
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 6545 lần
Được cảm ơn: 12002 lần

Re: THIỀN THI - THAMTHYPHUONG

.
.
56–CÁI KHÔNG CÓ

Thuở xưa hai người đang đi
Thấy một người đẩy xe đầy những cây
Xe cây vừng sống sa lầy
Bùn ngập lút bánh, nhờ hai người dùm…
Kéo hộ chiếc xe khỏi bùn
Hai người đồng hỏi: “– Đền ơn thứ gì ?”
Chủ xe bảo: “– Không vật chi !”
Hai người nghe vậy cố ghì xe lên
Xong xuôi đi tới một bên:
“– Hãy đưa “không có” mà đền ơn tôi !”
“– Không biết “không có” thế nào ?”
“– Nhưng phải có cái “không có” mà trao tôi cùng !”
Người đẩy xe rất túng cùng
Ngẩn ngơ nan giải biết sao dùng “cái không” !?
Bạn kia hiểu lẽ thật trong
Không có “cái không” khó hòng kiếm đâu ?
Nên mới khuyên bạn một câu:
“ –Chấp chi “không có” mà thâu nhập gì ?
Người ấy nói “không có chi”
Là đã ban tặng “không gì” cho ta !”
Bạn nghe ra lẽ cười xòa !
***
Chuyện này tỉ dụ :“Không vô”
Nói là cảnh giới không hề có chi !
“Không có” cứ chấp làm gì ?
Tỉ người thể hội lý thì “không vô”
Nếu trở chấp tướng mơ hồ
Cho “không vô” hiển hiện, lạc vô gọi là…
“Vô sở hữu xứ thiên” mà
Một người nhận biết “không” và chơn không
Ấy khế nhập lý tương đồng
“Vô tướng” “Vô nguyện” lẽ trong lý này!
.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 31 Tháng 5 2018, 10:29


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3128
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 6545 lần
Được cảm ơn: 12002 lần

Re: THIỀN THI - THAMTHYPHUONG

.
.
57– BỊ ĐẠP RỤNG RĂNG

Thuở xưa có một Phú Ông
Nhiều người hầu hạ với lòng kính cung
Ngợi khen ca ngợi đến cùng
Phú Ông có bệnh thường phun dãi đờm
Mọi người kia chẳng ghê gờm
Tranh nhau để đạp lên đờm dãi mau
Có người thường đến trễ sau
Nên không dẫm được lúc nào nhổ ra
Buồn rầu tính chuyện gần xa:
“Nếu đợi ông nhổ thì là muộn thôi
Chi bằng ông định khạc thời
Ta nhanh chóng đạp tới nơi trước người”
Quyết tâm đã tính vậy rồi
Anh ta đứng đó chẳng rời đi đâu
Lúc ông tằng hắng bắt đầu…
Khạc là anh nọ xô nhầu nhảy vô
Co chân hết sức đạp, ồ !
Miệng ông Phú hộ ô hô! thảm rồi...
Gảy răng, méo miệng, sứt môi
Buồn rầu đau đớn một hồi.. Phú ông,
Hỏi: “– Sao ngươi nở lòng
Đạp môi ta sứt, ta không hiểu gì?”
Người kia liền nói: “– Tại vì,
Tôi mến ông lắm nhưng khi đạp đờm
Người ta tranh đạp hết trơn
Nên tôi đạp mặt khi đờm sắp rơi !”
Phú ông giận lại buồn cười !
***
Chuyện này tỉ dụ: Mọi nơi
Vô luận làm việc tùy thời mà nên
Thời cơ không đúng dù hên
Làm ngay miễn cưỡng có bền lâu không
Làm việc quán sát kỹ càng
Nếu không suy nghĩ tai nàn đến cho
Muốn thành công việc lớn to
Hợp thời, hợp lý kỹ lo phải cần !

.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 01 Tháng 6 2018, 10:28


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3128
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 6545 lần
Được cảm ơn: 12002 lần

Re: THIỀN THI - THAMTHYPHUONG

.
.
58 – CHIA CỦA

Thuở xưa trong nước Ma-La
Dòng Sát Đế Lợi có cha và hai con
Người cha bệnh lâu mỏi mòn
Biết mình sắp chết kêu con dặn rằng:
“– Đây lời của cha trối trăn
Gia tài để lại chia bằng hai con
Đều này cha đã lo toan
Y lời di chúc hai con chia phần !”
Thế rồi cha đã không còn
Theo lời căn dặn hai con phân đều…
Khi chia, anh nói em nhiều
Em nói anh chẳng chia đều bằng nhau
Anh em tranh chấp xáo xào
Bèn nhờ phân giải trước sau cho tròn
Lão Làng lên tiếng: “– Hai con
Ta có biện pháp vẹn toàn không sai
Đem mỗi món đồ cắt hai
Người thì một nửa thế này đồng thôi !”
Anh em trao đổi vậy rồi
Về nhà lấy của cắt đôi chia phần
Cắt hai mỗi áo, mỗi quần
Nào là bàn, ghế, nồi, soong, chén, bình
Từ giường, chiếu vật linh tinh
Đến tiền bạc cũng đồng tình xé ra
Làm cho của cải tiêu ma
Trở thành vô nghĩa thật là ngu si !
***
Chuyện này tỉ dụ: Pháp môn
Nghĩa lý tu học tâm hồn mở mang
Phật pháp cởi sự buộc ràng
Cơ nghi, nguyên tắc vững vàng biệt sai
Bình đẳng chính đáng biện tài
Tùy nghi vận dụng cho hay hợp thời
Không như ngoại đạo chuyên lời
Cho chỗ ức kiến mình thời ai hơn
Kết quả chánh pháp thuần chơn
Rơi vào tay họ như đờn rối dây
Chánh pháp hoàn hảo thế mà
Trở thành tà pháp trộn pha ích gì ?
Tu hành mê tín tà sư
Hủy bỏ chánh hạnh cũng như kẻ khờ
Chê bai chánh pháp ngu ngơ
Nên phải đắc tội vô bờ lớn lao !
.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 02 Tháng 6 2018, 08:19


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3128
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 6545 lần
Được cảm ơn: 12002 lần

Re: THIỀN THI - THAMTHYPHUONG

.
.
59 –XEM LÀM BÌNH

Thuở xưa có hai người đồng
Đi đến hội nghị cùng trong họp bàn
Hai người đi đến nữa đàng
Thấy thợ sành sứ, thợ đang nặn bình
Khéo tay những món đẹp xinh
Hai người dừng lại ngắm nhìn ngợi khen
Một trong hai người kia bèn
Sợ trể giờ mới bon chen đi liền
Hội nghị đại tiệc trước tiên
Còn trao tặng phẩm hội viên mỗi phần
Người ở lại chẳng phân vân
Nghĩ ta “Xem rốt một lần mới thôi…”
Thợ làm cái bình xong xuôi
Lại làm cái khác nối đuôi tới hoài
Người kia nhìn mãi không hay !
Khi tối mịt thợ nghĩ tay ra về…
Người kia hội nghị bỏ bê
Bụng thì đói lã cam bề trách ai ?!
***
Chuyện này tỉ dụ: Thế nhân
Việc đời ràng buộc ngày lần tiếp vơi
Thời gian quí báu kiếp người
Vấn đề sinh tử mười mươi đây là:
Phật thừa chứng ngộ vượt ra
Lý hội tu học rời xa uổng thì
Trầm luân bể khổ hữu vi
Thời gian lỡ mất còn gì phước duyên ?
Thế nên Phật tử cần chuyên
Tu tập giác ngộ, sang miền Lạc bang
Cuộc sống vô thường điêu tàn
Tiến tu Phật pháp khang trang kịp thời !
.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 03 Tháng 6 2018, 11:14


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3128
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 6545 lần
Được cảm ơn: 12002 lần

Re: THIỀN THI - THAMTHYPHUONG

.
.
60 – THẤY VÀNG DƯỚI NƯỚC

Thuở xưa người nọ đi chơi
Đi đến một đổi gặp thời cái ao
Cạnh ao có một cây đào
Dưới ao lấp lánh đẹp sao miếng vàng
Anh ta lội xuống kiếm vàng
Hồi lâu không có ngỡ ngàng trèo lên…
Ngồi nghĩ mệt ở phía trên
Lúc sau nước lặng hiện lên miếng vàng
Thế rồi anh lại vội vàng
Trở ngay xuống nước mò quàng cố sao…
Tiếc thay chẳng được chi nào
Lại lên bờ ngắm vẻ sao thèm thuồng
Người cha tìm gặp anh luôn
Thấy anh ngồi đó như tuồng ngác ngơ
Hỏi : “–Sao con lại bơ phờ ?”
Anh chàng đáp lại: “– Con chờ nước trong
Dưới ao có miếng vàng ròng
Con mò tìm mãi mà không thấy gì
Mệt mỏi rời rã tứ chi !”
Cha đến nhìn xuống ao thì biết ngay
Cái bóng vàng đang lung lay
Vậy là vàng ở trên này cành cây
Bảo con: “– Hãy leo lên đây !”
Con không hiểu nói: “– Vàng này dưới ao
Tìm trên cây lạ làm sao ?”
Người cha giải thích: “– Dưới ao bóng vàng,
Con chim có lẽ đã mang
Bỏ trên cây ấy có vàng, chắc thôi !”
***
Chuyện này tỉ dụ: Phàm phu
Say mê thế pháp mãi dù ảo hư
Hoa trong gương có đâu chừ
Trăng trong đáy nước tựa như ánh rằm
Lại đem kiến thức sai lầm
Cho là chân thật trăm năm vững bền
Vọng chấp “có ngã thường còn”
Không biết trở lại vẹn tròn tâm minh
Trôi lăn xoay chuyển muôn hình
Bỏ gốc theo ngọn nhọc tinh thần rồi !
.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 04 Tháng 6 2018, 08:57


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3128
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 6545 lần
Được cảm ơn: 12002 lần

Re: THIỀN THI - THAMTHYPHUONG

.
.
61 – TẠO HÌNH NGƯỜI

Thuở xưa giáo đồ Bà-La-Môn
Thường tuyên truyền với mọi người đồn ra:
“ Đại Phạm Thiên chủ tể là,
Tạo ra vạn vật: Người ta, mọi loài…
Đệ tử Phạm Thiên muốn tạo “Người”
Nên tự nặn lấy hình thù dị thay !
Đầu to, cổ nhỏ, chân tay
Đều không cân đối nhỏ dài lệch nghiêng
Nó bèn đem hỏi Phạm Thiên:
“– Con tạo hình đó giống Tiên hay gì ?”
Phạm Thiên nhìn đáp: “– Hình này
Nó giống con quỷ chớ chi mà lầm !”
***
Chuyện này tỉ dụ: Thường đời
Ngoại đạo bắt chước những hồi pháp hay...
Như: lý vô ngại viên dung
Rất hoạt bát cụ thể pháp hùng thế gian
Tự không thật học pháp vàng
Hiểu biết chút ít muốn tràn phô trương
Tưởng ra Phật pháp “dị thường”
Đi sai tà pháp chấp đường ngu si
Trộm danh dối thế ai bi
“Phạm Thiên” câu chuyện ngụ ngôn “Tạo Người”
Kỳ thật chúng sanh mọi loài
Đều do nhân quả muôn đời tạo gây
Đâu do bởi Phạm Thiên này ?
Phật pháp tôn chỉ đủ đầy không ngoa
Không chấp trước hai bên là:
Không chấp “đoạn diệt” chết rồi mất tan
Cũng không chấp “thường trụ” mãi… đang…
“Chết rồi trở lại y chang sự tình !?”
Mà thuyết minh các chúng sinh
Các pháp đều sanh hành từ nhân duyên !
.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 05 Tháng 6 2018, 09:05


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3128
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 6545 lần
Được cảm ơn: 12002 lần

Re: THIỀN THI - THAMTHYPHUONG

.
.
62 – ĂN THỊT GÀ

Thuở xưa người bệnh trầm kha
Mời thầy danh tiếng đến nhà chửa cho
Lương y xem mạch dặn dò
“– Ông nên ăn thịt gà giò giảm thuyên !“
Người bệnh sai đi mua liền
Đem gà làm thịt ăn riêng một lần
Lương y sau lại đến thăm
Hỏi: “– Ăn gà luộc bệnh thuyên không nào ?”
Trả lời: “– Chẳng biết ra sao
Tôi ăn gà nhỏ rồi nào ăn thêm
Dù cho nếm qua một lần
Với ăn nhiều bửa cũng gần vậy chăng ?”
Lương y nghe nói quở rằng:
“– Một con sao lại so bằng nhiều con
Năng ăn bệnh mới không còn …”
***
Chuyện này tỉ dụ: Muốn tu
Phải lo học rộng tiếp thu, hiểu nhiều
Tinh tấn tiến mãi mục tiêu
Phàm phu ngoại đạo lạm điều chấp sai
Chấp theo một pháp an bày
Tìm hiểu chút ít sơ sài, thiểu duyên…
Không tâm bền bỉ đương nhiên
Không thể trị bệnh não phiền ngu si !

.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 06 Tháng 6 2018, 10:14


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3128
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 6545 lần
Được cảm ơn: 12002 lần

Re: THIỀN THI - THAMTHYPHUONG

.
.
63 – CHẠY TRỐN

Thuở xưa tại nước Càn-Đà-(Vệ)
Một đoàn hát kịch diễn ca rất tài
Nhưng vì trong nước không may
Xãy ra nạn đói kéo dài lâu nay
Họ bàn nhau ra nước Ngoài
Sửa soạn hành lý đi ngay cả đoàn
Đường đi qua núi, qua non
Ba-La-Tân đó là hòn núi to
Nghe đồn trong núi thêm lo
Có quỷ La-Sát đêm mò kiếm ăn
Tới đây đêm tối khó khăn
Cả đoàn ngủ lại băn khoăn trong lòng
Đêm về lạnh tợ mùa đông
Bọn họ nhóm lửa để hong ấm người
Quây quần nằm ngủ quanh đây
Có người phát bệnh ngật ngầy không yên
Lạnh quá không đủ ấm liền
Lấy đồ diễn kịch mặc thêm, không ngờ
Nhầm bộ quỷ La-Sát quơ
Mặc vào đến đống lửa hơ một mình
Nữa đêm không biết sự tình
Có người tỉnh giấc thoạt nhìn la lên:
“– Quỷ La-Sát đến kề bên !”
Rồi cắm cổ chạy sợ quên ngoái nhìn
Mọi người thức giấc…đồng tình….
Kéo nhau mà chạy, hoảng kinh dập dồn
Người mặc đồ quỷ hết hồn
Thấy ai cũng chạy lồm cồm chạy theo
Bọn người chạy quanh vòng vèo
Nhìn lại thấy quỷ đã theo sát mình
Mọi người lúc càng hoảng kinh
Chẳng kể sông, suối, bùn sình lội băng
Gai đâm, đá nhọn không màng
Chạy như trối chết, cả đoàn bị thương
Mãi khi trời sáng mờ sương
Nhìn kỹ mới biết người thường, quỷ đâu ?
Bấy giờ dừng lại nhìn nhau
Tả tơi quần áo không sao nhịn cười !
***
Chuyện này tỉ dụ: Ba loài
Chúng sinh phiền não do nơi buộc ràng
Trong rừng “ngã kiến” mê man
Bản tâm thanh tịnh khởi toàn vô minh
Chuyển lưu sinh tử vọng tình
Hằng bao sợ sệt, não kinh không dừng
Không có giây phút tạm ngưng
Nếu dừng “ngã kiến” cũng dừng nghiệp sâu
Tiêu hũy tập khí từ lâu
Tâm cuồng vọng dứt Bồ Đề có ngay
Ở tâm nhật dụng hôm mai
Chơn như tâm thể, gương đài viên minh
Tịch chiếu xưa nay hiển hình
Có gì la sợ hoảng kinh rã rời ?
Chính nghĩa là: Trong đất trời
Vốn vô sự, quấy nhiễu mình thời tự ngu !
.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 07 Tháng 6 2018, 08:58


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3128
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 6545 lần
Được cảm ơn: 12002 lần

Re: THIỀN THI - THAMTHYPHUONG

.
.
64 – QUỶ TRONG NHÀ CŨ

Thuở xưa có quỷ ở trong
Một cái nhà cũ lâu không có người
Tiếng đồn kinh sợ khắp nơi
Nên khi đêm tối người rời đi xa
Có anh chàng nọ đứng ra
Bảo mình can đảm, sợ ma cỏ gì ?
Chiều nay tôi đến tức thì
Vào nhà kia ngủ diệt bầy quỷ ma
Quả thật người ấy vô nhà
Đóng cửa lại ngủ quyết không ra ngoài
Đồng thời cũng có một người
Xưng là can đảm hơn người xưa nay
Cũng xung phong đến đó ngay
Bèn chạy miết tới xô cài cửa vô
Người trong tưởng quỷ tới hù
Vội dằn chặt cửa, cố thu sức đè
Người ngoài ngở quỷ hăm he
Ra sức đẩy tấm ván che vào nhà
Lát sau tấm vách sút ra
Hai người xáp đấu la cà thẳng tay
Mãi khi hai kẽ mệt nhoài
Trời vừa rựng sáng, nhìn nhau biết là
Vốn người nào có quỷ ma
Mới dừng tay lại, thở ra không ngừng !
***
Chuyện này tỉ dụ: Đời thường
Một người tranh chấp đối phương lúc nào
Cho mình có lý thanh cao
Kỳ thật hai kẻ lọt vào lầm sai !
Không biết sự vật trên đời
Đều do duyên khởi tạm thời hợp sanh
Nhân duyên ly biệt sẳn dành
Đến hồi tan rã phải đành tiêu vong
Phân tích chính chắn bên trong
Không chi cố định để hòng tựa nương…
Có thể tự chủ Ngã này ?
Phần đông nhận pháp vần xoay công bằng
Vọng, hư tụ tán lăn xăn
Đưa nhau tranh đấu nghĩ bằng quyết tâm
Dụ như người tưởng quỷ lầm
Chìm trong mê ảo, thương tâm uổng đời !
.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 08 Tháng 6 2018, 09:01


Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về Thơ Sáng Tác

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến12 khách