Ngậm ngùi một thuở tình vương

Các điều hành viên: Võ Nhân Sơn, Hoàng Mi Kha, hoanghoon

nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1120
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2676 lần
Được cảm ơn: 4778 lần

Ngậm ngùi một thuở tình vương

Khoản cách hai trái tim

Xa thì nhớ , sao đến gần lại giận,
Tình lạ lùng khó biết được nguyên nhân?
Có phải mình như bóng nước vầng trăng,
Tưởng gần đó ,nhưng muôn trùng cách biệt?

Hoặc tình mình kém chân thành thắm thiêt?
Duyên kiếp mình như gió thoảng, mây chao?
Chiều cuối tuần như một giấc chiêm bao,
Sao em không níu thời gian chậm lại?

Sao em không dịu dàng, anh không nhẫn nại,
Hởi ông vua tự ái bà Chúa độc tài,
Những nẽo đường tình buồn lắm chiều nay,
Trương định,thảo cầm viên rãi đày kỹ niệm.

Xin em nói thật những điều còn dấu diếm,
Lần cuối cùng rồi vĩnh viễn chia tay,
Anh trả em về với những anh hai,
Anh tìm quen một nàng con gái khác?

Hoặc em phải nhận ra điều lầm lạc,
Yêu là cần phải xích lại gần hơn,
Nuông chìu nhau, dẹp hết mọi dỗi hờn,
Tình cảm lớn ai tính lời tính lổ?

Để người yêu em bớt buồn bớt khổ,
Bớt say mèm trong khói thuốc men cay,
Để khỏi lặng nhìn đôi mắt đẹp của ai,
Mà cảm thấy lòng mình vô cùng trống trải

Ta từng bên nhau đầu rừng cuối bải,
Sao em còn nghi ngại ghen hờn anh?

Hmhiennhan

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 16 Tháng 8 2012, 21:36

Sửa lần cuối bởi nguyễn hiền nhân vào ngày 15 Tháng 3 2013, 23:30 với 1 lần sửa trong tổng số.

nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1120
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2676 lần
Được cảm ơn: 4778 lần

Re: Ngậm ngùi một thuở tình vương

Trăng biển còn yêu nhau?

Đêm nay trăng trốn nơi đâu?
Tìm trăng khắp chốn biển sầu ngẩn ngơ
Trăng cao nên cũng thờ ơ
Bỏ rơi biển vắng bơ vơ một mình...

Sóng cao như thể chứng minh
Tình trăng với biển như in hôm nào
Sóng sau , sóng trước như nhau
Vẫn còn ôm trọn Sắc màu biển, trăng

Dù trăng có trốn trăm năm
Tìm trăng, biển hẹn nghìn năm vẫn chờ ....
Trăng treo đầu sóng bạc phơ
Biển xua con sóng lững lờ ghẹo trăng .

Sáng ngày biển có nhớ trăng
Hay biển lại đón anh chàng mây xanh ?
Hỏi trăng sao quá mong manh?
Trăng đầy, rồi khuyết, tình trăng thế nào...??
Hmhiennhan


@ anh hmhiennhan: Cảm ơn anh đã ghé thăm và để cảm xúc Cho những ngày sẽ xa của Ái Vy...Rất mong anh sẽ quan tâm và góp ý cho Ái Vy nữa nhé.Em xin trả lời bài thơ trên của anh


TÌNH YÊU CỦA TRĂNG VÀ BIỂN


Em đã một lần đứng trước biển trong đêm
Hỏi biển một câu, như anh đang hỏi đấy
Biển gật đầu bởi tận cùng biển thấy
Dẫu xa thế nào, trăng với biển cũng gặp nhau

Xa muôn trùng, đến tận những vì sao
Cũng có một đêm, biển và trăng hội ngộ
Và đêm ấy, biển trả lời câu đố:
Có phải là Trăng, biển yêu nhau?

Xa và gần mới hiểu hết khát khao
Mới hiểu hết nỗi đau khi không còn gặp gỡ
Sóng bạc đầu trên muôn trùng sóng vỗ
Mới hiểu nỗi vui mừng, khi được gặp nhau

Đến muôn đời, trăng với biển vẫn yêu nhau
Đến muốn đời vẫn cần nhau như thế
Dẫu con người đổi thay, dẫu cuộc đời dâu bể
Đến muôn đời, trăng với biển vẫn yêu nhau!

Không có thất bại, chỉ là chưa thành công...

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 17 Tháng 8 2012, 21:17


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1120
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2676 lần
Được cảm ơn: 4778 lần

Re: Ngậm ngùi một thuở tình vương

Tình trong cõi ảo

Biển dài rộng người ta có thể đo
Còn tính đại dương bao lâu nỗi sóng,
Còn mây thì vẫn lang thang với gió,
Đến ngàn năm,không xác định bến bờ.

Chuyện tình yêu khởi đầu từ hò hẹn,
Rồi hai người thương nhớ, ngóng trông nhau,
Đời vô thường khó tránh cảnh bể dâu,
Hạnh phúc và khổ đau luôn dồn nén,

Nhiều canh khuya chúng mình vương luyến mến,
Trãi nỗi lòng đầy trăn trở vào thơ,
Từ cỏi ảo ta xây đắp ước mơ,
Suốt kiếp mong cận kề nhau sớm tối.

Nhưng thiên đường ta có đi sai lối?
Hai phương trời-hai khoản cách xa xôi...
Tiếng yêu nào em dành tặng riêng tôi?
Vẫn có thể đem trao cho người khác?

Ta đã nghe rõ âm vang bài hát,
Như Tử Kỳ xưa tri ngộ Bá nha,
Nàng Trác văn Quân cũng là gái góa,
Xao xuyến lòng trước Tư mã Tương Như

"Phượng cầu kỳ Hoàng"thành bản tình ca,
Không ngờ đã mở ra trang tình sữ,
Kim Lệ ơi! em cũng là kỳ nữ,
Thơ của nàng làm rối nhịp tim ta..

Lắng tâm tư, nghe tiếng lòng em bày tỏ,
Góc phố buồn, mây gió cứ vờn quanh,
Như chút nắng hồng hong ấm cây xanh,
Hồn không ổ khóa ta đang để ngõ

Đời cô đơn ta buồn như nhánh cỏ,
Bia bọt đầy trốn quán trọ trần gian,
Chờ đợi nàng hóa giải mọi bất an,
Như thánh dược chửa trái tim lầm lỡ

Thắp nến nguyện, cùng cầu xin thượng đế,
Cho xác hồn mình mãi mãi bên nhau,
Như vôi trầu quyện chặt với hương cau,
Đón hạnh phúc tuyệt vời trên nhân thế
hmhiennhan

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 18 Tháng 8 2012, 19:32


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1120
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2676 lần
Được cảm ơn: 4778 lần

Re: Ngậm ngùi một thuở tình vương

Mời bà ly trà đá.

Nhớ thưở ban đầu bốn mắt nhìn nhau,
Bà e ngại cất tiền vào túi áo,
Rồi dương mắt ếch nhìn tôi lơ láo,
Ngực phập phồng hoài hai cái bánh bao?

Nầy bà tám ơi! bà nở lòng nào,
Đánh giá tôi qua cái quần,cái áo?
Giới thiệu bà tôi con dê ngoan đạo,
Gặp đàn bà là tim đập lao xao.

Tâm hồn tôi như đã bị nốc ao,
Trước người đẹp ú nần và bắt mắt,
Bà đẹp quá trời đất ơi! nhan sắc,
Nếu đi thi ,Thị Nỡ xuống hạng nhì,

Ngôi mẫu hậu phải nhường bà đứng nhất?
Thưa bà, tôi hơi mõng tiền kém sức,
Bám đuôi bà mà mỏi cả đôi chân,
Có lẽ nào bà hỏng hiểu tình ranh?

"Thành thật phân ưu" trái tim đóng cửa,
Gặp một bửa tôi cạn tiền một bửa,
Gặp nhiều lần đời tôi chắc đen thui?
Móc tiền ra tôi đau xót ngậm ngùi,

Trân trọng mời bà uống ly trà đá.
Hmhiennhan

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 19 Tháng 8 2012, 10:32


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1120
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2676 lần
Được cảm ơn: 4778 lần

Re: Ngậm ngùi một thuở tình vương

Hai phương trời mộng ảo

Gió đi vào cỏi ảo ,trống chơi vơi,
Anh hụt hẩng trước hai bờ sáng tối,
Em đừng làm hồn anh thêm bối rối,
Khi nỗi lòng hai đứa cách hai nơi .

Nếu biển nhớ ở nơi em man mác,
Cây sầu đông anh cũng đã nở bông,
Trách gì đây? héo úa nhuộm tím lòng,
Người đến sau gượng cười che tiếng nấc.

Trái tương tư em mời anh nếm thử,
Đắng chát hồn, đành phải sớm quay lưng,
Lời ngọt ngào em gởi tặng người dưng,
Bão nhung nhớ em trút anh gánh chịu?

Tuổi chúng mình đã không còn nông nỗi,
Chuyện tình yêu không thể cứ hồn nhiên,
Trái tim anh rất chân thật, thiêng liêng,
Không thể nói riêng những lời gian dối.

Anh mơ ước cửa thiên đường mở lối,
Vững niềm tin điều tốt sẽ xảy ra,
Anh và em nếm trãi đủ phong ba,
Cùng hội tụ trên đỉnh cao chói lọi?
---------- hmhiennhan


- Bài thơ này hay quá. TX xin phép hoạ cùng tác giả: anh Nguyễn Hiền Nhân


Góc tình cõi ảo


Nào có thể trách biển dài rộng quá
Trách đại dương sao sóng cứ mênh mang.
Con sóng bạc đầu vẫn mãi lang thang
Như ngàn năm tìm hoài một bờ bến…

Chuyện tình yêu đâu chỉ lời hò hẹn
Để lòng mình hụt hẫng ngóng trông nhau
Những miên man như sóng cuốn chân cầu
Tình cõi ảo sao nhớ nhung day dứt.

Bao canh khuya chúng mình còn thao thức
Ghép tiếng lòng thành yêu dấu thơ đan
Cùng mộng mơ xây những giấc mộng vàng:
Một ngày mai cửa thiên đàng mở lối..

Dẫu chẳng còn tuổi dại khờ nông nổi
Tiếng yêu này em vẫn tặng riêng anh
Như góc riêng trong em mãi để dành
Một tình nồng ái ân nơi cõi ảo…
Trúc Xanh

... Có đường phố nào vui... Cho ta qua một ngày.....

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 20 Tháng 8 2012, 10:38


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1120
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2676 lần
Được cảm ơn: 4778 lần

Re: Ngậm ngùi một thuở tình vương

nguyễn hiền nhân đã viết:Hai phương trời mộng ảo

Gió đi vào cỏi ảo ,trống chơi vơi,
Anh hụt hẩng trước hai bờ sáng tối,
Em đừng làm hồn anh thêm bối rối,
Khi nỗi lòng hai đứa cách hai nơi .

Nếu biển nhớ ở nơi em man mác,
Cây sầu đông anh cũng đã nở bông,
Trách gì đây? héo úa nhuộm tím lòng,
Người đến sau gượng cười che tiếng nấc.

Trái tương tư em mời anh nếm thử,
Đắng chát hồn, đành phải sớm quay lưng,
Lời ngọt ngào em gởi tặng người dưng,
Bão nhung nhớ em trút anh gánh chịu?

Tuổi chúng mình đã không còn nông nỗi,
Chuyện tình yêu không thể cứ hồn nhiên,
Trái tim anh rất chân thật, thiêng liêng,
Không thể nói riêng những lời gian dối.

Anh mơ ước cửa thiên đường mở lối,
Vững niềm tin điều tốt sẽ xảy ra,
Anh và em nếm trãi đủ phong ba,
Cùng hội tụ trên đỉnh cao chói lọi?
---------- hmhiennhan
Bài thơ này hay quá. TX xin phép hoạ cùng tác giả: anh Nguyễn Hiền Nhân

Góc tình cõi ảo

Nào có thể trách biển dài rộng quá
Trách đại dương sao sóng cứ mênh mang.
Con sóng bạc đầu vẫn mãi lang thang
Như ngàn năm tìm hoài một bờ bến…

Chuyện tình yêu đâu chỉ lời hò hẹn
Để lòng mình hụt hẫng ngóng trông nhau
Những miên man như sóng cuốn chân cầu
Tình cõi ảo sao nhớ nhung day dứt.

Bao canh khuya chúng mình còn thao thức
Ghép tiếng lòng thành yêu dấu thơ đan
Cùng mộng mơ xây những giấc mộng vàng:
Một ngày mai cửa thiên đàng mở lối..

Dẫu chẳng còn tuổi dại khờ nông nổi
Tiếng yêu này em vẫn tặng riêng anh
Như góc riêng trong em mãi để dành
Một tình nồng ái ân nơi cõi ảo…
Trúc Xanh
... Có đường phố nào vui... Cho ta qua một ngày.....



Tình chia hai lối đi


KimLe trả lời HN

Em vẫn ước nụ cười là giọt nước
Dù biết rằng điều đó chẳng xảy ra
Cũng như anh và em vẫn quá xa
Đại dương đó làm sao em vượt nỗi?

Chuyện tình yêu không còn thời nông nổi
Trái tim nghe tiếng nói nhỏ rất riêng
Tình yêu anh vẫn chỉ mãi dành riêng
Một ai đó dù đã xa dịu vợi....

Trái chín ngọt em mời anh nếm vội
Chưa thấm lòng anh đã vội quay lưng
Bảo đắng cay không phải chín ngọt lừng
Bao chua chát anh dành em gánh chịu

Bởi em biết tình em sầu man mác
Cả tấm lòng anh cũng chẳng dành em
Trách gì nhau khi đường lại xa thêm
Em loi lẻ đến sau đành câm nín

Dòng thời gian hai đầu là đối nghịch
Như tấm lòng hai đứa ở hai nơi
Gió qua miền sáng tối bổng chơi vơi
Em hụt hẫng vượt xa tầm tay với.....
KimLe

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 20 Tháng 8 2012, 17:09


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1120
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2676 lần
Được cảm ơn: 4778 lần

Re: Ngậm ngùi một thuở tình vương

Nỗi sầu của biển

Biển đêm về khao khát một vầng trăng
Trăng e thẹn, dấu mình vào mây tối
Biền dạt dào vỗ từng cơn sóng nổi,
Như trách hờn, trăng sao mãi trên cao?

Ngàn ánh sao cùng trao đổi thì thào,
Trăng kia hỡi mau về ngay với biển
Sóng êm đềm thả từng lời quyến luyến,
Ru hồn trăng tròn giấc mộng yêu nhau.

Trăng trên cao nên nào biết biển sầu
Sóng giận dữ xô cả bờ cát nhỏ,
Những đợt sóng ào ào như bão tố
Đánh vào bờ cát thoả nỗi niềm đau...

Bởi trăng xa nên biển mãi u sầu
Trăng cao quá nên nào đâu thấu hiểu?
Thế nhưng biển vẫn gầm gừ nén chịu
Hỡi vầng trăng mau hãy đến bên nhau.....
Hmhiennhan

Ái Vi xin tiếp nối bài thơ của anh

Thương trăng biển phải bạc đầu?

Biển bạc đầu- có phải chính là Anh
Đang hỏi em về tình yêu Trăng- Biển
Những cảm xúc ngày nào im tiếng
Bỗng quay về trong đêm Biển gặp Trăng!

Một tháng đôi lần trăng với biển gặp nhau
Mới hiểu hết khát khao mà trăng trao cùng biển
Ở trên cao, gửi muôn ngàn lưu luyến
Đến tận cùng, cho Biển đêm nay...

Biển bảo không bao giờ có chuyện đổi thay
Vẫn bảo sẽ yêu trăng bây giờ và mãi mãi
Biển có đi xa nhưng sẽ quay trở lại...
Nhưng với ai nào...
Trăng hay lại bờ xa...

Con người vẫn còn ngân nga mãi khúc ca
Biễn vẫn thiết tha cùng bờ trong câu hát
Còn Trăng chỉ là ánh vàng dịu mát
Một tháng đôi lần vào lúc đêm lên...

Vậy thì anh đừng hỏi điều gì thêm
Về tình yêu của Trăng và Biển
Em chỉ muốn một điều gì vĩnh viễn
Không muốn chuyện tình, như Biển và Trăng!

Không có thất bại, chỉ là chưa thành công...

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 21 Tháng 8 2012, 09:58


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1120
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2676 lần
Được cảm ơn: 4778 lần

Re: Ngậm ngùi một thuở tình vương

Nỗi sầu của biển

Biển đêm về khao khát một vầng trăng
Trăng e thẹn, dấu mình vào mây tối
Biền dạt dào vỗ từng cơn sóng nổi,
Như trách hờn, trăng sao mãi trên cao?

Ngàn ánh sao cùng trao đổi thì thào,
Trăng kia hỡi mau về ngay với biển
Sóng êm đềm thả từng lời quyến luyến,
Ru hồn trăng tròn giấc mộng yêu nhau.

Trăng trên cao nên nào biết biển sầu
Sóng giận dữ xô cả bờ cát nhỏ,
Những đợt sóng ào ào như bão tố
Đánh vào bờ cát thoả nỗi niềm đau...

Bởi trăng xa nên biển mãi u sầu
Trăng cao quá nên nào đâu thấu hiểu?
Thế nhưng biển vẫn gầm gừ nén chịu
Hỡi vầng trăng mau hãy đến bên nhau.....
Hmhiennhan


- Thầy Nhân cho con vào phá một chút nha hi hi!thầy dạy toán mà làm thơ hay quá



NỖI LÒNG CỦA BIỂN .


Có một lần em bất chợt hỏi anh:
Về tình yêu của trăng và biển
Anh bật cười, nói em nhiều suy diễn
Ừ, tình yêu biển chỉ dành cho trăng!

Thế còn trăng? Có yêu biển không anh?
Cách xa nhau, sẽ có nhiều trắc trở
Anh lại cười, em thẹn thùng mắc cở
Trăng trọn đời chỉ yêu biển thôi em

Rồi hôm nay, em không còn cạnh anh
Mới hiểu được hết nỗi lòng của biển
Anh chợt hiểu em không hề suy diễn
Biển bạc đầu thương nhớ mãi bóng trăng

Cách xa trăng, biển gào thét từng đêm
Như giận dữ xô vào bờ cát nhỏ
Nỗi lòng mình, biển cứ luôn bày tỏ
Cho trăng kia hiểu thấu hết lòng mình

Để nhận gì, biển cả cứ trào dâng?
Từng đợt sóng vẫn miên mang vô tận
Vì khi yêu là không hề hối hận
Dẫu trọn đời chỉ có được bóng trăng!
doilangtu


Độc thượng cô phong vọng bát đô
Hắc vân tái hậu nguyệt hoàn cô
Mang mang vũ trụ nhân vô số
Kỷ cá nam nhi thi trượng phu

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 21 Tháng 8 2012, 20:42


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1120
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2676 lần
Được cảm ơn: 4778 lần

Re: Ngậm ngùi một thuở tình vương

Lời thì thầm của trái tim

Có khi nào trái tim em thổn thức,
Theo tiếng thì thầm của gió về đêm?
Thả tâm hồn bềnh bồng theo ký ức,
Mở tình xưa tìm lại nụ hôn êm?

Em có nghe tiếng lòng anh khe khẻ,
Nương mây gió về gỏ cửa hồn em?
Dù cuộc đời sẽ chia hai lối rẽ,
Đẩy tình anh chìm lặng vào bóng đêm.

Nỗi buồn đã hiện lên trên mi mắt,
Ngọn gió vô tình như nhịp thời gian,
Nếu duyên xưa bây giờ đã đổi khác,
Anh mong em mãi mãi được bình an.

Ở trên net, mình là đôi tri kỷ,
Nhưng anh chưa phải là gả tình si,
Bến bờ xa thử thách lòng chung thủy,
Trăng nước yêu nhau rồi cũng phân ly.

Chúng mình ở giửa đôi bờ thực ảo,
Hiểu nhau nhưng chưa thể chạm vào nhau,
Bài toán tình yêu vẫn còn khuôn sáo,
Em đừng lầm hiện thực với chiêm bao...
Hmhiennhan

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 22 Tháng 8 2012, 17:19


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1120
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2676 lần
Được cảm ơn: 4778 lần

Re: Ngậm ngùi một thuở tình vương

nguyễn hiền nhân đã viết:Lời thì thầm của trái tim

Có khi nào trái tim em thổn thức,
Theo tiếng thì thầm của gió về đêm?
Thả tâm hồn bềnh bồng theo ký ức,
Mở tình xưa tìm lại nụ hôn êm?

Em có nghe tiếng lòng anh khe khẻ,
Nương mây gió về gỏ cửa hồn em?
Dù cuộc đời sẽ chia hai lối rẽ,
Đẩy tình anh chìm lặng vào bóng đêm.

Nỗi buồn đã hiện lên trên mi mắt,
Ngọn gió vô tình như nhịp thời gian,
Nếu duyên xưa bây giờ đã đổi khác,
Anh mong em mãi mãi được bình an.

Ở trên net, mình là đôi tri kỷ,
Nhưng anh chưa phải là gả tình si,
Bến bờ xa thử thách lòng chung thủy,
Trăng nước yêu nhau rồi cũng phân ly.

Chúng mình ở giửa đôi bờ thực ảo,
Hiểu nhau nhưng chưa thể chạm vào nhau,
Bài toán tình yêu vẫn còn khuôn sáo,
Em đừng lầm hiện thực với chiêm bao...
Hmhiennhan



Chung một nỗi niềm


Bài toán tình yêu vẫn còn là khuôn sáo?
Em không lầm hiện thực với chiêm bao?
Dẫu tình mình ngăn cách bởi biễn sâu
Cũng không thể ngăn lời trái tim muốn nói

Tình yêu em muôn đời vẫn không đổi
Không thể là "chắc chắn" hay "hình như"
Nói với anh khoảng cách dẫu không gần
Cũng có lúc sẽ quay về điểm đích

Đối với anh tình yêu trong quá khứ
Vẫn mãi là vết cắt của mũi dao
Rướm máu trái tim vẫn thấy ngọt ngào
Tình bay mất, tưởng như còn trong tiềm thức

Để đêm về, tiếng lòng anh thổn thức
Bởi ngày xưa anh đã vội gây ra
Vết cắt thịt da, muôn thuở không nhòa
Dù đã cũ, vết đau dường như mới

Thực hay mơ với em là không đổi
Chẳng bao giờ chúng lại hòa nhập thành đôi
Nói chi anh , tình nghĩa bạc tựa vôi
Tình gởi trọn anh làm sao giả dối?
KimLe

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 23 Tháng 8 2012, 09:44


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1120
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2676 lần
Được cảm ơn: 4778 lần

Re: Ngậm ngùi một thuở tình vương

Tình yêu cảm nhận

Anh cảm nhận tình yêu em chân thật,
Nên yêu buồn giận ghét không chung chung,
Trái tim em yêu một người duy nhất,
Dù hai phương, gió bão đến trùng trùng...

Lời thơ em đã thắp lên hy vọng,
Thời gian trôi,thêm sáng tỏ tình nồng,
Như trăng biển thường giao hòa chung bóng,
Hai đứa mình thỏa nguyện những ước mong...

Anh sung sướng được giam vào ngục thất,
Của người yêu chờ đợi bao tháng năm,
Thơ chúng mình là tiếng lòng tri âm,
Anh hạnh phúc ôm bờ vai,vóc ngọc.

Chúng mình thoát khỏi những năm cô độc,
Tình tràn đầy theo nhịp đập trái tim,
Anh tưởng tượng như mây gió im lìm,
Cũng trỗi dậy khúc nhạc tình âu yếm

Đừng buồn nhé!Hởi người yêu kiều diễm,
Lời thơ em,anh sưởi ấm hàng đêm,
Trăng tình yêu đã rơi rãi xuống thềm,
Trong song cửa anh cười , say mộng đẹp
Hmhiennhan

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 24 Tháng 8 2012, 11:38


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1120
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2676 lần
Được cảm ơn: 4778 lần

Re: Ngậm ngùi một thuở tình vương

Em ẩu quá. Cám ơn anh đã chỉ giáo.
Anh đọc bài thơ này nhé:

Hà Nội đông nầy .

Hà Nội mùa này lạnh lắm anh
Cái rét tê lòng em ngõ nhỏ
Nỗi buồn nào hắt hiu đầu con gió
Trống trải khôn cùng những bước vắng hoàng hôn…

Rồi thơ anh cho em biết vấn vương
Tình tri kỉ cho đông nầy ấm lại
Để đường chiều bớt xa, mưa phùn bớt lạnh
Dưới mây mù như có nắng phương nam.

Em gửi vần thơ theo nỗi nhớ miên man
Về phương anh khi mai vàng hé nở
Anh có nghe yêu thương trong tiếng gió
Lời nồng nàn em kết những mộng mơ…

Để từng đêm thơ em biết đợi chờ
Gom nhớ nhung dệt nên vần say đắm
Hà Nội mùa đông sẽ không còn trống vắng
Bởi ấm lòng một nỗi nhớ phương nam…
Truc Xanh

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 25 Tháng 8 2012, 10:44


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1120
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2676 lần
Được cảm ơn: 4778 lần

Re: Ngậm ngùi một thuở tình vương

nguyễn hiền nhân đã viết:Lời thì thầm của trái tim

Có khi nào trái tim em thổn thức,
Theo tiếng thì thầm của gió về đêm?
Thả tâm hồn bềnh bồng theo ký ức,
Mở tình xưa tìm lại nụ hôn êm?

Em có nghe tiếng lòng anh khe khẻ,
Nương mây gió về gỏ cửa hồn em?
Dù cuộc đời sẽ chia hai lối rẽ,
Đẩy tình anh chìm lặng vào bóng đêm.

Nỗi buồn đã hiện lên trên mi mắt,
Ngọn gió vô tình như nhịp thời gian,
Nếu duyên xưa bây giờ đã đổi khác,
Anh mong em mãi mãi được bình an.

Ở trên net, mình là đôi tri kỷ,
Nhưng anh chưa phải là gả tình si,
Bến bờ xa thử thách lòng chung thủy,
Trăng nước yêu nhau rồi cũng phân ly.

Chúng mình ở giửa đôi bờ thực ảo,
Hiểu nhau nhưng chưa thể chạm vào nhau,
Bài toán tình yêu vẫn còn khuôn sáo,
Em đừng lầm hiện thực với chiêm bao...
Hmhiennhan


Khúc xuân nồng

Qua cơn mưa trời sẽ hửng lên thôi
Nắng sẽ về bên em tươi mới
Em nghe lòng ấm mùa xuân tới vội
Chắc có chút tình từ nơi ấy – phương nam..

Nắng xôn xao bên cội mai vàng
Xuân thắm tươi trong mắt em chan chứa
Gió bấc, mưa phùn đâu làm em lạnh nữa
Bởi nồng nàn một hơi ấm thơ anh…

Dẫu biết rằng tình ảo vốn mong manh
Luyến thương nhiều rồi cũng ngàn cay đắng
Nhưng em tin lửa tình ta nồng đậm
Sưởi tim nhau qua đông giá đôi bờ.. …

Hãy để tình yêu dệt nên ngàn ý thơ
Cho tâm hồn giao hòa cùng trời đất
Anh có nghe lời con tim chân thật
Chung khúc xuân nồng sưởi ấm mộng hai phương…
Truc Xanh
... Có đường phố nào vui... Cho ta qua một ngày.....

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 25 Tháng 8 2012, 18:24


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1120
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2676 lần
Được cảm ơn: 4778 lần

Re: Ngậm ngùi một thuở tình vương

Khúc xuân nồng -lời tình ru.

Bâng khuâng anh ngồi đọc khúc xuân nồng,
Cỏi ảo mà sao mình lại nhớ mong?
Melbourne ngày trước còn gợn sóng,
Hà nội hôm nay em gởi bão lòng?

Thơ của Em là tiếng lòng trăn trở,
Thật thiết tha và chân thật như Người
Trên môi em vẫn xinh đẹp nụ cười,
Cố che dấu những nỗi sầu muôn thuở?

Anh ngại ngần ,ở cách xa em quá
Dù con tim cảm nhận tiếng tơ đồng,
Mưa gió đã qua,nắng hồng rộn rã...
Mùa xuân sắp về thay thế mùa đông,

Hồn anh chìm trong cỏi nhớ chơi vơi!
Với một người mới tình cờ quen biết
Từng thản nhiên trước vườn hoa mắt biếc,
Chẳng lẽ nhớ nhung kẻ cuối chân trời?

Đó có phải là tình không biên giới?
Như lời bài thơ xướng họa hôm nào.
Níu tay nghìn trùng đuổi bắt ánh sao?
Vì tưởng mình trên đỉnh cao mây khói?

Đừng trách anh sao sớm có dấu hỏi?
Dù trong tim đã xác nhận một điều,
Không gian kia không cách trở bao nhiêu,
Chúng mình vẫn hòa chung nhau giai điệu

Xưa chàng Tú Uyên chỉ mới thấy tranh,
Đã vội ôm tranh tương tư người ảo,
Anh và em dẫu sao cũng người thật,
Sống gần nhau chung một góc địa cầu

Anh quá quen rồi cảm giác cách xa,
Hoặc người quen bổng trở nên xa lạ,
Chân đứng vững giữa dòng đời nghiêng ngã,
Đủ mềm lòng trước khúc hát tình xa

Thơ đã dẫn anh vào đến mê cung,
Vườn địa đàng đã đơm hoa kết trái,
Tình cỏi ảo! nhưng xin em ân sũng,
Cùng với anh đi đến chốn tận cùng

Hãy để trái tim ngõ lời muốn nói,
Hà Nội Sài gòn đâu có xa xôi?
Khúc xuân nồng sưởi ấm hồn đơn côi,
Cỏi đi về sẽ sớm chung một lối?
Hmhiennhan

Cho anh một chút lãng mạn, tưởng tượng nha em

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 26 Tháng 8 2012, 09:48


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1120
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2676 lần
Được cảm ơn: 4778 lần

Re: Ngậm ngùi một thuở tình vương

Hoạ cùng anh HN:

HAI NỬA TÌNH THƠ


Thời gian ơi, sao cứ mãi chơi vơi
Cho ngày mãi xa, cho đếm dài thăm thẳm
Còn nỗi niềm riêng vùi chôn nơi sâu lắm
Chắc đến tận cùng đáy con tim…

Da diết mỗi trang thơ em vẫn mãi đi tìm
Niềm hạnh phúc, dù nhỏ nhoi, cõi ảo
Vần thơ anh gieo lòng em giông bão
Giục cồn cào một nỗi nhớ mênh mông..

Tiếng tơ lòng- người có hiểu hay không?
Hay cứ mãi kiếm tìm nơi chân gió
Bến bờ xa em ngóng trông vò võ
Chỉ một màu thăm thẳm bóng hoàng hôn

Người cứ xa xăm theo con sóng vô hồn
Em - một nửa- nhặt tấm tình vương vãi
Còn nửa kia – trôi theo dòng khờ dại
Hóa u sầu lạnh giá mỗi trang thơ…

Anh gửi theo mây một nửa lời hẹn hò
Em đan nhớ thành nửa kia ghép lại
Dẫu kiếp này ta xa nhau mãi mãi
Vẫn còn đây hai nửa một tình thơ…
Truc Xanh

... Có đường phố nào vui... Cho ta qua một ngày.....

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 26 Tháng 8 2012, 21:50


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1120
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2676 lần
Được cảm ơn: 4778 lần

Re: Ngậm ngùi một thuở tình vương

Ước Mơ,

Cùng em

Khúc hát tình xa như bản thánh ca,
Ân sũng anh nhận từ em-Nữ thánh,
Hạnh phúc làm hồn anh ngây ngất quá,
Bảy sắc cầu vồng lấp lánh xung quanh.

Anh reo to lên Trúc Xanh ái khanh,
Hòa bản nhạc lòng vang ngân giai điệu,
Chúng mình đã bật đèn xanh tín hiệu,
Người từ Bến Mộng sắp đến bên anh,

Bến bờ xa bổng chốc hóa ra gần,
Như những bài thơ tình xuyên biên giới,
Em có phải là nửa anh chờ đợi?
Đã lạc mất nhau từ thuở chào đời?

Từ lâu rồi anh cứ mãi chơi vơi!
Tìm kiếm nửa của mình nơi cỏi ảo
Em cũng lạc giữa dòng đời gió bão,
Níu cánh tay quờ quạng giữa đất trời

Gặp nhau rồi sẽ đến với nhau thôi,
Tàu trôi đâu cũng có ngày về bến,
Hãy giử cho nhau trọn lời hứa hẹn,
Hai nửa của mình ghép lại tròn đôi...
Hmhiennhan

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 28 Tháng 8 2012, 06:55


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1120
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2676 lần
Được cảm ơn: 4778 lần

Re: Ngậm ngùi một thuở tình vương

Hạnh phúc trăn trở

Anh đang bay trong biển nhớ chơi vơi!
Mặc kệ ngày tháng dài, xa thăm thẳm,
Cây trúc xanh, thanh nhã, làm đẹp đời,
Phủ xuống hồn hoang anh trời nắng ấm.

Mùa xuân nầy,hạnh phúc đến lặng thầm,
Dù bến Mộng nỗi lên nhiều gió bão.
Lắng đọng lòng anh từng đợt sóng ngầm,
Khúc nhạc tình nhân-người trong cỏi ảo.

Lời yêu thương em viết quá ngọt ngào,
Nhưng chân tình ai lại đem vương vãi?
Anh không phải kẻ ngây thơ khờ dại,
Níu tay nghìn trùng đuổi bắt trăng sao!

Anh ngại ngần nói những lời khuôn sáo,
Củ rích củ mèm hai tiếng yêu em,
Nhưng sóng lòng vẫn vọng đến đêm đêm,
Đành ghi lại lời trái tim muốn nói.

Dẫu đường tình ta đi riêng hai lối,
Có rất nhiều chỗ rẽ,lẫn vách ngăn
Tình qua thơ vẫn sáng đẹp vĩnh hằng,
Như ánh trăng vàng xuyên qua bóng tối...
Hmhiennhan

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 28 Tháng 8 2012, 14:38


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1120
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2676 lần
Được cảm ơn: 4778 lần

Re: Ngậm ngùi một thuở tình vương

Khoãnh khắc tình sầu

Anh đã hiểu lòng em như biển cả
Gieo bạt ngàn con sóng vào lòng anh
Đau xót xa khi ta làm mặt lạ,
Để mây trời hoa lá nhạt màu thanh

̀Mai nầy em không còn bên Hiền Nhân,
Tình tri kỷ vẫn chín vàng nỗi nhớ
Trời đất bao la, núi sông cách trở
Bản nhạc lòng vẫn vọng mãi tiếng ngân.

Trái lìa cành vẫn luyến nhớ cây xanh
Trăng chết bóng ngay đêm không thấy biển
Anh xa em để lòng thêm xao xuyến
Những cung trầm day dứt mãi hồn thơ

Nàng Trúc xanh mịt mờ trong cỏi nhớ
Con đường tình nhuộm tím thẳm hoàng hôn
Muốn tịnh tâm sao dạ cứ bồn chồn?
Như con sóng làm rối tung nhịp thở

Anh cô đơn lạc lõng bên đỉnh mơ
Lời trách móc hờn ghen sao quá thực
Thơ em vẫn chân tình da diết nhất
Níu tay nghìn trùng gợi giấc mơ xưa

Có hạnh phúc nào cứ mãi đong đưa?
Có tình yêu nào muôn đời không phai nhạt?
Em cứ đi đi trao tình bến khác
Anh kém tài đành từ biệt tri âm

Hồn ngã nghiêng theo tình khúc ru trầm
Cỏi hư không tình ca xưa vương lại
Sương khói mông lung kết thành lệ thảm
Trời mưa hay bụi làm mắt anh cay?
Hmhiennhan

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 30 Tháng 8 2012, 20:31


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1120
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2676 lần
Được cảm ơn: 4778 lần

Re: Ngậm ngùi một thuở tình vương

THEO EM VÀO GIẤC NGỦ
Trương Nguyễn
Tặng Hiền Nhân

Tôi muốn

Đem ước mơ của mình
Vào giấc ngủ của em
Thấy mảng trời xanh trộn lẫn mây hồng
Gom nhặt hết âu lo
Trả về cùng huyễn mộng
Để giấc mơ của em trôi vào đêm khuya khoắt
Vầng trăng nghiêng đượm buồn màu xám ngắt

Áng mây mù lãng đãng
Bay trong băng giá của đêm
Tôi soi bóng mình dài ngoặc bên thềm
Vẫn ngồi đây cho em no tròn giấc ngủ

Sợ lúc thức giấc
Nhìn thấy ngày ủ rũ
Em lại buồn vì năm tháng qua nhanh
Điều không may theo trí nhớ hiện về
Bến bờ bão giông rời xa thực tại

Tôi mong
Em yên bình trong đôi tay ưu ái
Để được nghe
Âm vọng lời ru tận đáy trái tim
Nơi sâu lắng giọng thơ
Mãi là cánh chim
Vụt bay bổng thăng hoa bao nỗi nhọc nhằn cay cực

Hãy ngủ đi em
Quên đời một lúc
Trên đôi môi thoáng nở một nụ cười
Trong giấc mơ
Loài hoa nào cũng mãi xanh tươi
Mọi niềm thương không còn thiên kiến

Ngủ đi em !
Giấc mơ nào cũng đến giờ tan biến
Em sẽ hân hoan
Đối diện với cuộc sống vô cùng
Một cõi lòng êm ả
Giữa hư không…

Hien NhanCách đây 20 phút

Thơ hay quá anh Trương Nguyễn ơi!HN xin phép anh đáp lại

Ru anh tròn giấc ngủ

Lãng vãng trong giấc ngủ của em,
Vẫn thường có bóng anh bên cạnh,
Giữa trời xanh với bảy sắc cầu vồng,
Ánh mắt anh vẫn sáng trong,
Với nụ cười trung hậu...

Trãi nghiệm đời
Qua mấy độ phong sương,
Với em,
Anh vẫn lấp lánh như áng trăng
Xuyên mây mù chói sáng


Em không muốn anh làm người lính canh,
Để em được no tròn giấc ngủ,
Anh hãy nằm xuống bên cạnh,
Rồi em hát lời tình ru,
Bằng nụ hôn môi và mười ngón tay gầy
Vuốt ve anh xua đi giá lạnh .


Em chạnh buồn, Vì năm tháng đi quá nhanh,
Mái tóc thời xuân xanh,
Giờ đã thêm nhiều sợi bạc...
Chúng mình luôn tất bật,
Với cuộc sống đời thường,
Vòng danh lợi đua tranh,
Đôi khi cũng che mờ hạnh phúc,

Tạm nghĩ đi anh,
Cho vơi bớt nhọc nhằn,
Vật chất phù vân,
Rồi cũng trở về với đất,
Chúng mình hãy vui liên hoan,
Trong bến mơ hiện thực...
Hmhiennhan

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 02 Tháng 9 2012, 12:57


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1120
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2676 lần
Được cảm ơn: 4778 lần

Re: Ngậm ngùi một thuở tình vương

Khát vọng tuổi hoàng hôn

Giữa hai bờ thực ảo,
Tình cờ ta quen nhau,
Đổỉ trao lơì tâm sư,
Vơi nhẹ nỗi sâù đau.

Khúc tình ru ngọt ngào,
Êm ái như ca dao,
Hợp nhất bao khát vọng,
Hai mãnh đời long đong

Hạnh phúc hồng bến mộng?
Lấp khỏan trống nửa đơì,
Thùyên tình mình chơi vơi,
Giữa bốn bê gió lộng...

Đèn khuya anh chiếc bóng,
Bên em trơì sáng hồng,
Nỗi nhớ chạy mênh mông,
Tiếng lòng hay tíêng sóng?

Thơì gian như cô đọng,
Trái tình vàng hanh hao,
Lơì thơ dành cho nhau,
Chưá chan bao hy vọng?

Hình đang theo đuổi bóng,
Bất chấp mùa nắng mưa,
Hai phương trờì lạnh nóng,
Nhịp tim khẻ đong đưa.

Mùa Xuân về gõ cưả,
Hoa trái trổ lộc hương,
Ngươì bên kia đại dương,
Hãy nhớ lời đã hứa...
Hmhiennhan

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 03 Tháng 9 2012, 14:42


Trang kế tiếp

Quay về Thơ Sáng Tác

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến5 khách