Hoài niệm chút hương xưa

Các điều hành viên: Võ Nhân Sơn, Hoàng Mi Kha, hoanghoon

nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1109
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2663 lần
Được cảm ơn: 4730 lần

Re: Hoài niệm chút hương xưa

Khát Giấc Mơ Hồng

Giấc mơ tôi suốt ngày đêm dài quá
Đã nhiều năm rồi đất nước tang thương
Xin ơn trên hãy từ bi hỉ xả
Để mọi dân lành thoát khỏi nhiễu nhương

Người khác giống xa cách cả đại dương
Còn xót đau trước cảnh đời khổ ải
Bầu với bí lẽ nào quên nhân ái
Cứ sân si làm đen tối môi trường

Nhiều gương xấu đã vào tận học đường
Giáo dục đào tạo thành nơi dâm dục
Người liêm chính thật thà bị xỉ nhục
Kẻ xấu gặp thời xảo trá khoa trương

Tai ương ì xèo ở bộ công thương
Tòa án tối cao tối om xử án
Mất nhà mất biển dân oan ai oán
Bởi lắm vua quan bát nháo phố phường

Kiếp nô tỳ bỏ xứ sống tha phương
Đấu trường quan dân mang hình viên đạn
Khi nào đen tối tan trước nguồn sáng
Tôi không mơ , hạnh phúc đến đời thường?
Nguyễn Hiền Nhân

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 18 Tháng 3 2017, 09:55


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1109
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2663 lần
Được cảm ơn: 4730 lần

Re: Hoài niệm chút hương xưa

Bài Ca Quê Hương
Tôi viễn du nhiều chân trời mới lạ
Vài cuộc hành trình xuyên suốt Việt Nam
Nhưng hồn tôi mãi mãi ở Long An
Như bài học vỡ lòng khắc sâu trong dạ

Trên nhiều cung đường, nhiều thành phố phương xa
Đều thấp thoáng bóng quê hương tôi đó
Đến sông Hương ,sông Hồng ,nhớ sông Vàm Cỏ
Chung ngọt ngào giai điệu khúc dân ca

Dẫu ở đâu tôi cũng nhớ quê nhà
Nhớ hạt gạo Chợ Đào nuôi tôi lớn
Lời thầy dạy không được phụ công ơn
Xương máu tiền nhân mở cõi sơn hà

Đứng giữa biển trời
đất rộng bao la
Tưởng niệm anh linh người xưa khai phá
Hơn bốn ngàn năm lịch sử phong ba
Tôi hạnh phúc hưởng vinh quang bất diệt

Người quê tôi hiền lành nhưng cương quyết
Chẳng bao giờ lui bước trước ngoại xâm
Gái hay trai đều nghĩa nặng tình thâm
Sáng tạo thông minh phát huy quả cảm

Nguyện hy sinh vì Tổ Quốc Việt Nam
Nối bước quân hành ghi danh lịch sử
Ngọn lửa thù dân tôi dành giặc dữ
Còn khúc tình ca gởi trọn người thân

Dấu tích văn hóa lưu truyền nhân gian
Lăng Nguyễn Huỳnh Đức , vàm sông Nhật Tảo
Ngôi nhà trăm cột tuyệt vời kỹ xão
Người Long An ai cũng thấy tự hào
Nguyễn Hiền Nhân

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 30 Tháng 3 2017, 14:28


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1109
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2663 lần
Được cảm ơn: 4730 lần

Re: Hoài niệm chút hương xưa

Chân Trời Mây Khói

Tình khơi nguồn khoảnh khắc rồi thôi
Bản ngã buồn , bản ngã chia đôi
Nhịp tim buồn , nhịp tim lạc lối
Nói yêu tôi , rồi em phụ tôi

Nửa vòng trái đất như huyền thoại
Em bất ngờ tìm đến bên tôi
Qua biển nhớ mong đầy khắc khoải
Tôi yêu em
còn hơn yêu tôi

Hạnh phúc ban mai thầm lặng trôi
Thì ra mộng tưởng chỉ thế thôi
Em về bên ấy lòng thay đổi
Hai đầu thương nhớ vụt xa xôi

Trời Sài Gòn lãng đãng mây khói
Phố đông người tôi bước lẻ loi
Những sắc màu ra khỏi son môi
Chập chùng biến vào trong góc tối

Nếu trách em ? tôi phải trách tôi
Bóng chim tăm cá tình chơi vơi
Bến bờ biên giới đầy nông nổi
Mơ chi người đẹp ngoài chân trời?
Nguyễn Hiền Nhân

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 03 Tháng 4 2017, 10:16


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1109
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2663 lần
Được cảm ơn: 4730 lần

Re: Hoài niệm chút hương xưa

Thơ ơi! chào mi

Nạn bè phái nơi nào mà không có
Cả những nơi thiên hạ bảo bọt bèo?
Chuyện danh lợi nếu coi như mây gió
Thì tim nối tim ta tạm gác treo

Khúc nhạc lòng từng gởi đi khắp nẻo
Mắc cạn nơi nầy nơi khác liên thông
Có nhiều lúc giận đời ta chửi đổng
Ai nói văn chương không có lái lèo?

Người tao nhã chẳng giỏi việc leo trèo
Câu than thở làm hư trang giấy trắng
Ta đành gác vu vơ lời thơ thẩn
Đúng hay sai? trên dưới lộn phổi phèo

Trời nghiêng đất lệch tình cảm cheo leo
Chữ nghĩa văn chương điệu đà tùy tiện
Trên bờ đê bài thơ buồn đưa tiễn
Những vui buồn ta ném xuống vực sâu
Nguyễn Hiền Nhân

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 06 Tháng 4 2017, 09:42


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1109
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2663 lần
Được cảm ơn: 4730 lần

Re: Hoài niệm chút hương xưa

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 13 Tháng 4 2017, 20:12


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1109
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2663 lần
Được cảm ơn: 4730 lần

Re: Hoài niệm chút hương xưa

Tiếng Vọng Hồn Quê



Nghe em du lịch Mã Lai
Kiếm thằng chồng ngoại nước ngoài sướng thân
Mặc nó Hồi Giáo lăng nhăng
Được phép bốn vợ em cần biết chi?

Bán buôn giọt lệ vu quy
Ra biển một chuyến là đi giang hồ
Đỏ đen canh bạc hư vô
Người qua biên giới vỡ bờ thủy chung

Cái thời hoa bướm mông lung,
Thẹn thùng yêu dấu
tim run qua rồi
Kim tiền vòng xoáy cuốn lôi,
Mộng chìm đáy mộng
Tình trôi xa tình

Cố nhân khuất khỏi tầm nhìn
Vườn cau quê ngoại bặt hình bóng xưa
Trời còn mưa nắng dây dưa
Hy vọng nguồn cội
gọi đưa em về
Nguyễn Hiền Nhân

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 15 Tháng 4 2017, 09:04


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1109
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2663 lần
Được cảm ơn: 4730 lần

Re: Hoài niệm chút hương xưa

Tình Quê

Mùa Hạ năm nay nóng quá
Phượng hồng tránh nắng đong đưa
Ao khô chẳng còn bóng cá
Chỉ mong trời trút cơn mưa



Bờ đê che chắn hàng dừa
Vườn ai cau,bưởi thơm bông
Người nằm xỏa tóc buổi trưa
Xuống lên nhịp võng bềnh bồng

Đàn cò bay lượn ngoài đồng
Chuồn chuồn đậu trên cây khế
Ríu rít gà con gọi mẹ
Chia xác dế ,ve sau hè

Quê tôi thanh bình thế đó
Gái trai xuống ruộng liền bờ
Yêu nhau kiếm cớ dạm ngỏ
Giả quên tín vật ,hẹn hò

Dân tôi trung hậu hiền hòa
Vất vã nhưng tâm thanh thản
Thích ai không ngại nghèo sang
Thương ai thương hoài không chán

Có những đêm rằm lãng mạn
Cùng ngồi đàn hát dưới trăng
Già trẻ giao duyên lay láng
Át tiếng quốc kêu gọi bạn
Nguyễn Hiền Nhân

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 18 Tháng 4 2017, 15:24


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1109
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2663 lần
Được cảm ơn: 4730 lần

Re: Hoài niệm chút hương xưa

Khoảnh Khắc Tình Buồn


Nỗi nhớ từ nay vương bến thơ
Nghìn thu bóng tạc khó phai mờ
Cố nhân ẩn hiện trong tiềm thức
Một thuở tình khờ kết duyên tơ


Tháng tư ngày đó như giấc mơ
Nàng tiên hiện đến dưới ánh đèn
Kết lời thương nhớ thành duyên nợ
Không ngờ hạnh phúc bỗng tối đen?


Bến đợi chờ vắng bước chân quen
Đường xưa, lối cũ,mãi êm đềm
Tiếng ve nức nở đêm trăng nghẹn
Hiu hắt đường tình anh nhớ em


Người đã bay xa theo gió mây
Câu thơ lạc lõng gởi ai đây?
Kỷ niệm ngày trước còn đọng lại
Đau xót lòng anh em có hay?


Hoàng hôn tím thẳm mưa bụi bay,
Nắng Hạ sao còn gió heo may?
Xin em cất lại dòng lệ chảy,
Để kẻ đa tình thoát nợ vay...

Nguyễn Hiền Nhân

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 24 Tháng 4 2017, 09:14


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1109
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2663 lần
Được cảm ơn: 4730 lần

Re: Hoài niệm chút hương xưa

Lời ước dễ thương

Lời em ước thật dễ thương
Nên dẫu trời mưa hay nắng
Trở gió nóng lạnh bất thường
Nguồn ấm áp vẫn vấn vương
Trong đáy tim anh sâu lắng



Anh nhớ mãi mùa thu trong sáng
Lá vàng rắc lối ta qua
Tình ngây thơ hai đứa quyện hoà
Như khúc nhạc vi vu chiều gió thoảng



Vị ngọt hương môi làm anh say choáng
Trong giấc mơ hồng ta khẻ gọi tên nhau
Những âm thanh ngân vang...rung gián đoạn
Kết dính đôi lòng vũ điệu tương giao



Bản giao hưởng tình ca dạt dào
Lúc êm đềm như tiếng sáo
Lúc lồng lộng như giông bão
Giống ly cà phê lẫn thêm vị đắng

Nhưng anh vẫn thuỷ chung tự hào
Chúng mình suốt đời
Là điểm tựa của nhau


Vườn địa đàng còn lấp lánh trăng sao,

Em còn mãi trên đỉnh cao yêu dấu
Nguyễn Hiền Nhân

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 28 Tháng 4 2017, 07:51


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1109
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2663 lần
Được cảm ơn: 4730 lần

Re: Hoài niệm chút hương xưa

Mùa Hạ Xa Xưa

Em cầm trên tay một nhành hoa phượng,
Đi về đâu hởi cô bé thân thương?
Nhiều năm rồi hình ảnh cũ còn vương,
Tôi vẫn chưa quên một thời áo trắng.

Chút cảm xúc cứ nổi trôi thầm lặng,
Dẫn về miền ký ức tuổi hoa niên.
Thương tóc dài phất phơ trưa vàng nắng,
Đôi vai gầy, chim sáo bước nghiêng nghiêng.

Nụ cười duyên khiến tôi mất bình yên,
Hồn thơ thẩn hát bài ca thương nhớ,
Trước trường Gia Long những chiều mưa đổ,
Guốc mộc khua vang ,em thật tảng lờ.

Lời tỏ tình sắp bày bay theo gió,
Chưa bao giờ vô được cửa tim yêu.
Mặt em nghiêm nên tôi hỏng dám liều,
Chờ lần lựa để tình thêm cách trở.

Tiếng ve kêu giống tiếng lòng than thở,
Tuổi học trò phố thị còn ngu ngơ,
Tạm làm cái đuôi nơi bến đợi chờ,
Nỗi niềm riêng viết đầy trong quyển vở.

Trái tim em vẫn vô tình khép ngõ,
Dẫu cận kề nhưng chưa phải thâm giao,
Qua cuối kỳ thi mới thoáng xuyến xao,
Nhưng rất tiếc đã tàn mùa phượng đỏ.

Dòng lưu bút dở dang nằm góc xó,
Con tàu thời gian đẫy khách trơ vơ,
Không phải bỗng dưng mà tôi trăn trở,
Nắng hạ về nung cháy nhánh hoa mơ
Nguyễn Hiền Nhân

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 01 Tháng 5 2017, 07:27


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1109
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2663 lần
Được cảm ơn: 4730 lần

Re: Hoài niệm chút hương xưa

Uẩn Khúc Lời Yêu


Trái tim phức tạp chứa nhiều uẩn khúc
Anh rất chân tình chẳng dối phụ ai
Đọc thơ Kim Lê đành phải thở dài
Bàng bạc hồn anh biển trời cảm xúc

Tạ ơn em cho anh nguồn hạnh phúc

Được họa thơ, được chia sẻ lời yêu
Chút tình nồng trong đêm lạnh cô liêu
Đủ sưởi ấm con tim mùa đông giá

Rồi chúng ta bổng trở nên xa lạ

Bởi lòng ghen hờn nông nỗi của anh
Lời thị phi ác ý cứ vây quanh
Làm mệt mỏi tay chèo trên biển lớn

Anh là người có cuộc sống trống trơn

Thích đơn giản như đời đang giỡn vậy
Có người nói trái tim anh bằng giấy
Bao phủ bên ngoài lớp lớp nước sơn?

Họ đã lầm, anh cũng biết giận hờn

Biết xót đau khi nhìn người ta khóc
Nhưng anh phải dấu hồn trong vỏ ốc
Nhếch mép cười nhân thế tính thiệt hơn

Như Bá Nha xưa đập vở cây đàn

Tử Kỳ đã mất còn ai thấu hiểu?
Tiếng đàn dẫu ngân vang muôn giai điệu
Chẳng thể nào tìm lại được tri âm

Em đừng trách anh cao ngạo vô tâm

Thơ lãng mạn nhưng người như gổ đá
Cũng như em rất dịu dàng thanh nhã
Nhưng vướng trùng trùng sóng gió trong tim...

Chẳng kém tài nhưng anh muốn lặng im

Chưa so gươm vội nhận phần chiến bại
Bởi tình yêu phải so đo tranh cải
Thì Em chưa phải một nửa anh tìm
Nguyễn Hiền Nhân

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 24 Tháng 5 2017, 09:53


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1109
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2663 lần
Được cảm ơn: 4730 lần

Re: Hoài niệm chút hương xưa

Tiếng Gọi Tình Quê

Sao mới đó hồn tự nhiên nhớ quá?
Ta nhớ em , nhớ da diết , tột cùng
Nụ cười duyên , ánh mắt ngọc mông lung
Dẫn ta đi khắp ruộng vườn thôn dã

Hiền hậu ,chân tình , cô cán bộ xã
Khơi dậy ta
nguồn cảm xúc bao la
Dẫu mùa hạ , tháng năm mưa tầm tả
Hơi ấm thân thương lạnh giá cũng hòa

Trải lòng hợp xướng chung bản tình ca
Em còn bẽn lẽn như hoa mắc cở
Khiến hồn lãng tử dật dờ cõi nhớ
Người thật gần mà cứ ngỡ trôi xa...
Nguyễn Hiền Nhân

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 07 Tháng 6 2017, 09:01


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1109
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2663 lần
Được cảm ơn: 4730 lần

Re: Hoài niệm chút hương xưa

THẬT ẢO TÌNH ĐỜI

Vở kịch hết lúc mở màn?
Tình yêu ngốc nghếch tan thành khói sương
Ta em chung một quảng đường
Bây giờ hai đứa hai phương bềnh bồng

Mừng em thêm mấy lượt chồng
Người trên Nét ảo nên lòng đa đoan?
Buồn vui thơ thả lối mòn
Bài ca nhật tụng theo hồn viễn mơ

Trách ta đa cảm ngây thơ
Đem hương đồng nội phất phơ vào lòng
Với ai, em cũng nhớ mong
Khép hở khát vọng đóa hồng nhiều gai

Lời tình em gởi ta say
Hiểu ra thơ họa những ngày vui thôi
Tạ từ câu nói đầu môi
Lời ru êm ái nổi trôi vô thường

Hồn ta trầy sướt vết thương
Xin em được cắt vấn vương ban đầu
Nguyễn Hiền Nhân

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 09 Tháng 6 2017, 08:23


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1109
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2663 lần
Được cảm ơn: 4730 lần

Re: Hoài niệm chút hương xưa

Phượng Hồng Thuở Trước

Bóng người xưa chập chờn qua mưa nắng
Gió bụi thời gian tưởng đã nhạt mờ
Bỗng chiều nay nhận được lời kết bạn
Tôi sững sờ như đang ở trong mơ

Nick Phượng về sáng đẹp cả trời thơ
,Em gái đoan trang Hốc Môn trung hậu
Bạn tri kỷ xuân nào bị mất dấu
Đẩy thuyền nhân duyên tách bến xa bờ

Khát vọng vợ chồng trôi trong cõi nhớ
Nguyện cầu em tìm gặp được người thương
Cố nhân giờ đẹp lộng lẫy sắc hương
Như Bích Phượng vẹn tươi màu phượng đỏ

Anh tự hào vòng tay ôm phong độ
Không làm hoen ố tình cảm trắng trong
Thanh khiết trong nhau trinh tiết của lòng
Dẫu trái tim đi qua miền bão tố
Nguyễn Hiền Nhân

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 12 Tháng 6 2017, 08:00


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1109
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2663 lần
Được cảm ơn: 4730 lần

Re: Hoài niệm chút hương xưa

KIỀU NỮ MIỆT VƯỜN

Áo dài dệt gấm thêu hoa ,
Hay trong lớp áo bà ba thân tình
Trông em duyên dáng đẹp xinh ,
Giống cô thôn nữ diễm tình Long An

Đường quê lối dọc bờ ngang
Bao nhiêu già trẻ xã làng mộng mơ
Tím hồng em quyện hồn thơ
Tóc mây mượt hóa dây tơ trói người

Long lanh ánh mắt biết cười
Phập phồng đôi núi nẫy tươi non bồng
Khiến ta khát vọng thong dong
Tỉnh ra hư ảo rêu phong bọt bèo

Đá vàng thề hẹn cheo leo
Hương đồng phấn nội tan theo mùi tiền
Thôi ta xin được bình yên
Kiếp nghèo không đám vói tiên Thúy Kiều
Nguyễn Hiền Nhân

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 19 Tháng 6 2017, 09:02


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1109
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2663 lần
Được cảm ơn: 4730 lần

Re: Hoài niệm chút hương xưa

TRĂNG NỬA MẢNH VÀ EM

Trăng vàng thả bóng trên sông
Sóng trôi trăng cũng bềnh bồng trôi theo
Góc trời hiểm trở cheo leo
Khuyết tròn ,trăng cũng bám treo soi đời

Còn em lặng tiếng,im hơi
Chơi vơi bến mộng

, buồn ơi là buồn
Sông xa suối sẽ cạn nguồn
Em xa anh để lệ tuôn đêm ngày


Cuộc tình nửa tỉnh nửa say
Đường đi đi mãi ,thấy dài dài thêm
Bài ca hạnh phúc êm đềm
Như trăng rụng xuống bên thềm xẻ hai

Sắc hồng trong máu không phai
Nợ duyên trời biển thương hoài nghìn năm
Nửa vầng trăng vẫn lặng thầm
Đơn côi mãn kiếp đâu cần sao đêm
Nguyễn Hiền Nhân

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 26 Tháng 6 2017, 09:20


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1109
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2663 lần
Được cảm ơn: 4730 lần

Re: Hoài niệm chút hương xưa

GÁNH NỢ ĐỜI ĐA ĐOAN
Đau khổ ,hạnh phúc đều có trong đời
Ta đã gieo nhân thì phải gặt quả.
Nghiệp trót vay ,trước sau gì cũng trả
Như bóng bám hình đi khắp muôn nơi

Tuệ giác ta chưa hiểu hết bầu trời,
Như con sóng giữa đại dương gió lộng,
Chút sân si thổi bùng lên khát vọng,
Không sao chuyển hóa khỏi vòng luân hồi

Dừng chân lại thì bóng cũng đứng thôi,
Dừng tay lại thì nghiệp gieo bớt nặng.
Tâm bình lặng mới hiểu trời sòng phẳng
Vinh nhục một thời giống áng mây trôi.

Ảo mộng vô thường tưởng nếm đủ rồi,
Cảm nhận khác rỏ hai miền sáng tối.
Vẫn không thoát được thêm lần nông nỗi,
Vương nợ tang bồng phải trả bốn phương
Nguyễn Hiền Nhân

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 16 Tháng 7 2017, 10:52


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1109
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2663 lần
Được cảm ơn: 4730 lần

Re: Hoài niệm chút hương xưa

LỠ MỘNG TÌNH THU

Nắng thu sáng rực đường chiều,
Gót son em bước qua nhiều mộng mơ.
Đầu đình bổng mọc bến thơ,
Vài con dê chúa ngóng chờ bám đuôi.

Em cười vui thật là vui,
Có người bảo vệ ngược xuôi xóm làng.
Tình tang ,tang tính ,lang thang,
Anh gom thương nhớ vào trang thơ hồng.

Vi vu gió thổi bờ sông,
Lâng lâng anh nhận hương lòng dễ thương,
Đêm ngày hồn cứ vấn vương,
Đâu ngờ giấc mộng bình thường long đong...

Con đường tình trãi mênh mông,
Bóng em xuyên suốt cánh đồng thời gian.
Áo trắng bay giữa nắng vàng,
Mắt biếc em cũng mơ màng tình quân.

Đông nào hai đứa bâng khuâng,
Đúng vào mùa cưới gái xuân quê nhà.
Em về làm vợ người ta,
Còn anh viễn xứ xót xa phận nghèo.

Nhiều đêm buồn ngắm trăng treo,
Thương em giờ cũng cheo leo dốc đời.
Lá vàng rồi phải rụng rơi,
Làm sao trở lại mộng thời xuân xanh?
NGUYỄN HIỀN NHÂN

LỠ MỘNG TÌNH THU

Nguyễn Hiền Nhân
- Trường Phi Bảo


Nắng thu sáng rực đường chiều,
Gót son em bước qua nhiều mộng mơ.
Đầu đình bỗng mọc bến thơ,

Hẹn đêm trăng tỏ sang bờ tri âm.

Lứa đôi trao nguyện ước thầm,
Lòng son em tạc chữ Tâm gởi chàng.
Mong tình ta chẳng dở dang,

Anh gom thương nhớ vào trang thơ hồng.

Vi vu gió thổi bên sông,
Lâng lâng anh nhận hương lòng dễ thương,
Đêm ngày hồn cứ tơ vương,
Đâu ngờ giấc mộng bình thường long đong...

Con đường tình trải mênh mông,
Bóng em xuyên suốt cánh đồng thời gian.

Anh mang nghĩa vụ lên đàng,
Trời quê lửa khói dặm ngàn dấn thân.

Tình nhà, nợ nước bâng khuâng,
Người theo múa cưới thêm lần chia xa.

Em về làm vợ người ta,
Chiến hào xuôi ngược anh qua bao miền.

Thôi đành héo muộn tình duyên,
Ngây thơ em bước xuống thuyền... xa khơi.

Lá vàng rồi phải rụng rơi,
Làm sao trở lại mộng thời xuân xanh?


Chữ Tâm em tạc riêng anh,
Mà lòng son sắt em dành cho ai.
Ngắm vầng trăng vỡ chia hai,
Nửa soi lối vắng, nửa dài đêm thương.


Cố nhân thầm níu chút hương,
Vẫn chưa quên được vấn vương thuở đầu?
Khối tình ngỡ đã vùi sâu,
Không ngờ qua cuộc bể dâu tìm về.

Thu phong lá rụng sầu quê,
Đường xưa mây trắng tóc thề vờn bay.

Nhớ nàng má đỏ hây hây,
Khẽ ngâm một đoạn thơ đầy xót xa.

Trời gieo chi những phong ba,
Phương xa em với người ta thật nồng.
Mình anh lạnh gối, nhạt lòng,
Rót niềm tâm sự nghiêng dòng thơ đau.

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 22 Tháng 7 2017, 18:47


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1109
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2663 lần
Được cảm ơn: 4730 lần

Re: Hoài niệm chút hương xưa

ĐỪNG NHƯ TRĂNG GIÓ

Tự kiếp nào trăng gió đã yêu nhau
Nhưng hởi ới! gió thường hay phản bội
Ngày tối lang thang , đời luôn trôi nổi
Để trăng buồn ,cô lẻ giữa muôn sao

Trăng gió tròn đầy rồi cũng hanh hao
Bởi gió ngông nghênh giấc mơ lãng tử
Mặc trăng bao dung , đợi chờ , lượng thứ
Gió lượn lờ xuống thấp hoặc bay cao

Tự muôn đời , trăng gió vẫn bên nhau
Nhưng hạnh phúc mỏng manh như bọt sóng
Khoảng trống đôi hồn tất nhiên lạc lõng
Nhân thế dè bĩu , mấy ai cảm thông

Anh và em hy vọng sẽ mặn nồng
Đừng như trăng gió viễn mơ gian dối
Tình yêu chúng mình suốt đời không đổi
Trách nhiệm buộc ràng khó thể thong dong

Gương xấu phong lưu thỏa chí tang bồng
Ai ngốc nghếch làm người tình của gió ?
Yêu gió chi rồi suốt đời đau khổ
Trăng trên cao buồn gió mãi ruổi rong
NGUYỄN HIỀN NHÂN

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 02 Tháng 8 2017, 08:08


nguyễn hiền nhân
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1109
Ngày tham gia: 16 Tháng 8 2012, 21:21
Đã cảm ơn: 2663 lần
Được cảm ơn: 4730 lần

Re: Hoài niệm chút hương xưa

CAO ĐỈNH ÂN TÌNH

Dẫu giận hờn hai đứa vẫn song đôi ,
Lê Văn Lương trở thành đường tình sử
Hạnh phúc lắm vòng tay ôm thiếu phụ
Cao điểm ân tình đồi dốc êm trôi

Tôi đắm say hương vị ngọt bờ môi
Trời nắng đẹp nhưng lòng riêng giông bão
Hơi nóng đam mê căng đầy mạch máu
Hòa nhập nguồn cảm xúc em trong tôi

Những khát khao thầm kín cận kề rồi
Chuyện chồng vợ thật tình không gian dối
Tân Thành Tân Kiễng ngược xuôi kết nối
Ước mong sao viên mãn cuối cùng đời

Em là mùa xuân , ánh sáng mặt trời
Đâu chỉ đồng hương Long An nguồn cội?
Tình nghĩa vương mang kiếp nầy không đổi
Mặt trời em hãy thấp xuống sáng soi

Bản tình ca lãng mạn lúc im lời
Sẽ vọng ngân những ngày yêu thứ bảy
Lê Văn Lương đường dài như gần lại
Bởi tình yêu mình mở rộng vòng tay
NGUYỄN HIỀN NHÂN

Gửi bàigửi bởi nguyễn hiền nhân » 11 Tháng 8 2017, 07:40


Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về Thơ Sáng Tác

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Bing [Bot]8 khách