Bạn đang xem trang 1 / 1 trang

Thơ HOA DẠI

Gửi bàiĐã gửi: 10 Tháng 1 2019, 16:52
gửi bởi Hoa Dại
HOA DẠI
Em như hoa dại mọc ven đường
Phất phơ trước gió chẳng mùi hương
Thiên ha vô tình cứ dẫm đạp
Tìm đâu tri kỷ biết cảm thương ?
Hoa Dại

Re: Thơ HOA DẠI

Gửi bàiĐã gửi: 11 Tháng 1 2019, 09:24
gửi bởi Ngày Xưa
CHÀO ĐÓN BẠN HOA DẠI ĐẾN VỚI VNTHIVANDAN.

ĐHV. Ngày Xưa

Re: Thơ HOA DẠI

Gửi bàiĐã gửi: 12 Tháng 1 2019, 12:20
gửi bởi chauminhsan
Hoa Dại đã viết:



HOA DẠI
Em như hoa dại mọc ven đường
Phất phơ trước gió chẳng mùi hương
Thiên ha vô tình cứ dẫm đạp
Tìm đâu tri kỷ biết cảm thương ?
Hoa Dại



BÓNG HOANG..
Từ hôm bỏ học bước xa trường.
lạc giữa vô thường chợt vấn vương
chuyện của tình yêu thầm lãng tránh
mà sao vẫn nhớ đậm thêm hơn..?

Mùa xuân lại đến muôn người đón.
hương sắc hoa thơm toả mọi miền
nắng đổ trải nồng loang khắp phố
niềm vui chốn đó đây cô đơn.

Người vừa ngỡ mãi thoáng quanh đây.
tiếp nối lại thời nào tuổi dại..
rất thương mà khó lời bày tỏ
để thời gian lặng lẽ xua đi.

Sẽ chẳng bao giờ hết nữa khi..
tạo nên kỷ niệm buổi xuân thì
mỏi mòn dõi ngóng gìn chung thủy
lạc lõng thầm đi chớ được gì..?
CHAUMINHSAN

Re: Thơ HOA DẠI

Gửi bàiĐã gửi: 12 Tháng 1 2019, 17:15
gửi bởi Hoa Dại
Xin ai
Vu vơ ... xin gửi nơi này
Cành hoa dại nhỏ , gió vờn nhẹ bay
Xin ai đừng có chạm tay
Làm cho hoa héo nhạt phai chóng tàn !

Hoa Dại

Re: Thơ HOA DẠI

Gửi bàiĐã gửi: 22 Tháng 1 2019, 09:54
gửi bởi Hoa Dại
MỘT MÌNH

Có thương mới biết chữ sầu
Có ghen mới biết rằng đâu là đời
Tình nào cũng có một thời
Đem dâng tất cả cuộc đời vào yêu

Thôi thì dẫu có bao nhiêu
Cho tôi một chút ít nhiều ngu ngơ
Bao lời thương nhớ vẫn vơ
Trong tim đọng lại câu thơ những chiều

Đèn vàng soi ánh hắt hiu
Cảnh nào đâu có cô liêu hoang tàn
Mà lòng sao lại ngổn ngang
Chỉ là cỏ dại bên đàng mà thôi

Đường tình bỏ mặt mình tôi
Viết dòng thương nhớ xa xôi một mình.

Hoa Dại