VẾT TRẦM LUÂN

Các điều hành viên: Võ Nhân Sơn, Hoàng Mi Kha, hoanghoon

Trung Kiên
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1552
Ngày tham gia: 23 Tháng 3 2016, 13:36
Đã cảm ơn: 7429 lần
Được cảm ơn: 11401 lần

Re: VẾT TRẦM LUÂN

Lê Ngọc Ngà đã viết:

TÂM SỰ


Dĩ vãng phai tàn chắp cánh bay
Tìm đâu ra nữa tháng cùng ngày ?
Nhạt phai hương nước thời thân mật
Tàn lụi sắc màu thuở đắm say
Mộng ước rụng rơi vào biển rộng
Tình yêu tan chảy giữa sông dài
Mượn thơ tâm sự bao ngang trái
Gửi trọn linh hồn cùng với ai...

Ngọc Ngà


Gửi bàigửi bởi Trung Kiên » 03 Tháng 9 2017, 13:52

Tình chỉ đẹp...khi còn dang dở


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 489
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 2430 lần
Được cảm ơn: 2070 lần

Re: VẾT TRẦM LUÂN



TÂM SỰ


Dĩ vãng phai tàn chắp cánh bay
Tìm đâu ra nữa tháng cùng ngày ?
Nhạt phai hương nước thời thân mật
Tàn lụi sắc màu thuở đắm say
Mộng ước rụng rơi vào biển rộng
Tình yêu tan chảy giữa sông dài
Mượn thơ tâm sự bao ngang trái
Gửi trọn linh hồn cùng với ai...

Ngọc Ngà


<<<<<<<<<<>>>>>>>>>>

THIÊN DI

Thả hồn đưa đón vết chim bay
Khắc khoải niềm tin tiễn tháng ngày
Gió trở mùa ngâu thêm não nuột
Sương giăng chiều võng chuốc cuồng say
Hằn sâu cổ tích tình vô hạn
Khép kín thiên hà mộng huyễn dài
Chắp cánh thiên di đi khắp nẻo
Quay đầu vĩnh biệt cõi trần ai.

UYÊN ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 05 Tháng 9 2017, 11:27


Hình đại diện của thành viên
Lê Ngọc Ngà
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 263
Ngày tham gia: 09 Tháng 10 2012, 08:05
Đã cảm ơn: 2025 lần
Được cảm ơn: 1587 lần

Re: VẾT TRẦM LUÂN

Nhớ người xưa

Mỏi kiếp thương sầu hoa trắng rơi
Vầng mây bàng bạc cuối chân trời
Người về chốn đó mờ sương khói
Ta ở phương này lộng gió khơi
Một thuở xa nhau buồn vạn nẻo
Trăm năm ly cách hận ngàn đời
Hỡi lòng lữ khách xa xăm ấy
Nặng nỗi u hoài có thấy vơi ?

Ngoc Nga

Gửi bàigửi bởi Lê Ngọc Ngà » 19 Tháng 9 2017, 08:49


Trung Kiên
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1552
Ngày tham gia: 23 Tháng 3 2016, 13:36
Đã cảm ơn: 7429 lần
Được cảm ơn: 11401 lần

Re: VẾT TRẦM LUÂN

Lê Ngọc Ngà đã viết:
Nhớ người xưa


Mỏi kiếp thương sầu hoa trắng rơi
Vầng mây bàng bạc cuối chân trời
Người về chốn đó mờ sương khói
Ta ở phương này lộng gió khơi
Một thuở xa nhau buồn vạn nẻo
Trăm năm ly cách hận ngàn đời
Hỡi lòng lữ khách xa xăm ấy
Nặng nỗi u hoài có thấy vơi ?

Ngoc Ngà




Gửi bàigửi bởi Trung Kiên » 20 Tháng 9 2017, 13:02

Tình chỉ đẹp...khi còn dang dở


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 489
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 2430 lần
Được cảm ơn: 2070 lần

Re: VẾT TRẦM LUÂN

Lê Ngọc Ngà đã viết:

Nhớ người xưa

Mỏi kiếp thương sầu hoa trắng rơi
Vầng mây bàng bạc cuối chân trời
Người về chốn đó mờ sương khói
Ta ở phương này lộng gió khơi
Một thuở xa nhau buồn vạn nẻo
Trăm năm ly cách hận ngàn đời
Hỡi lòng lữ khách xa xăm ấy
Nặng nỗi u hoài có thấy vơi ?

Ngoc Nga




NGÀN KHƠI

Thu về tan loãng hạt mưa rơi
Mây ngả lưng trần nhuộm tím trời
Tóc rối lung linh vùng viễn xứ
Môi thơm diệu vợi chốn ngàn khơi
Người đi gom lá về xây mộng
Kẻ ở góp tâm lại dựng đời
Ấp ủ thời gian không trở lại
Ngậm ngùi nuối tiếc tháng ngày vơi.

UYÊN ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 20 Tháng 9 2017, 16:35


Hình đại diện của thành viên
Lê Ngọc Ngà
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 263
Ngày tham gia: 09 Tháng 10 2012, 08:05
Đã cảm ơn: 2025 lần
Được cảm ơn: 1587 lần

Re: VẾT TRẦM LUÂN

XA VẮNG

Em đi rồi anh có buồn không ?
Có từng dằn vặt nỗi nhớ mong ?
Có từng héo hắt thương chiều muộn ?
Có thấy đơn côi mỗi đêm hồng ?

Biết lần nào em lại ghé thăm ?
Phương này phương đó rất xa xăm
Gió thu mang đến ngàn hơi lạnh
Vào tiết trời đang độ trăng rằm

Là tuổi đời phai nhạt màu mây
Hương thừa chực trốn khỏi vòng tay
Để nghe buốt giá lời ru ngọt
Để tủi hồn hoang những tháng ngày

Em đi rồi nắng tắt ngoài hiên
Mưa vẫn đong đưa nỗi ưu phiền
Bước chân đã khuất xa tầm mắt
Cho tình ôm trọn giấc cô miên.

Ngọc Ngà

Gửi bàigửi bởi Lê Ngọc Ngà » 04 Tháng 10 2017, 08:44


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 489
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 2430 lần
Được cảm ơn: 2070 lần

Re: VẾT TRẦM LUÂN

Lê Ngọc Ngà đã viết:XA VẮNG

Em đi rồi anh có buồn không ?
Có từng dằn vặt nỗi nhớ mong ?
Có từng héo hắt thương chiều muộn ?
Có thấy đơn côi mỗi đêm hồng ?

Biết lần nào em lại ghé thăm ?
Phương này phương đó rất xa xăm
Gió thu mang đến ngàn hơi lạnh
Vào tiết trời đang độ trăng rằm

Là tuổi đời phai nhạt màu mây
Hương thừa chực trốn khỏi vòng tay
Để nghe buốt giá lời ru ngọt
Để tủi hồn hoang những tháng ngày

Em đi rồi nắng tắt ngoài hiên
Mưa vẫn đong đưa nỗi ưu phiền
Bước chân đã khuất xa tầm mắt
Cho tình ôm trọn giấc cô miên.

Ngọc Ngà


<<<<<<<>>>>>>>

TUỔI THẦN TIÊN

Em ở đâu rồi giữa khoảng không?
Có nghe thu đến trong chờ mong?
Có còn nhung nhớ lần tao ngộ?
Có biết tình riêng thắm sắc hồng?

Bao nhiêu ước hẹn mãi hoài thăm
Mơ mộng ngập tràn đầy ắp xăm
Lá úa đẩy đưa về cõi tạm
Môi son phai nhạt khép đêm rằm.

Giăng mắc nửa hồn dưới bóng mây
Quên sao thời khắc tay đan tay
Cả trời thu tím xa xưa đó
Quánh quýt bên nhau tô thắm ngày.

Hình hài ẩn hiện khép vào hiên
Dĩ vãng hôn mê trước lụy phiền
Nắng nhạt sương giăng nhòa mắt biếc
Như còn nuối tiếc tuổi thần tiên.

UYÊN ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 04 Tháng 10 2017, 21:40


Hình đại diện của thành viên
Lê Ngọc Ngà
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 263
Ngày tham gia: 09 Tháng 10 2012, 08:05
Đã cảm ơn: 2025 lần
Được cảm ơn: 1587 lần

Re: VẾT TRẦM LUÂN

UYÊN ƯƠNG đã viết:
Lê Ngọc Ngà đã viết:XA VẮNG

Em đi rồi anh có buồn không ?
Có từng dằn vặt nỗi nhớ mong ?
Có từng héo hắt thương chiều muộn ?
Có thấy đơn côi mỗi đêm hồng ?

Biết lần nào em lại ghé thăm ?
Phương này phương đó rất xa xăm
Gió thu mang đến ngàn hơi lạnh
Vào tiết trời đang độ trăng rằm

Là tuổi đời phai nhạt màu mây
Hương thừa chực trốn khỏi vòng tay
Để nghe buốt giá lời ru ngọt
Để tủi hồn hoang những tháng ngày

Em đi rồi nắng tắt ngoài hiên
Mưa vẫn đong đưa nỗi ưu phiền
Bước chân đã khuất xa tầm mắt
Cho tình ôm trọn giấc cô miên.

Ngọc Ngà


<<<<<<<>>>>>>>

TUỔI THẦN TIÊN

Em ở đâu rồi giữa khoảng không?
Có nghe thu đến trong chờ mong?
Có còn nhung nhớ lần tao ngộ?
Có biết tình riêng thắm sắc hồng?

Bao nhiêu ước hẹn mãi hoài thăm
Mơ mộng ngập tràn đầy ắp xăm
Lá úa đẩy đưa về cõi tạm
Môi son phai nhạt khép đêm rằm.

Giăng mắc nửa hồn dưới bóng mây
Quên sao thời khắc tay đan tay
Cả trời thu tím xa xưa đó
Quánh quýt bên nhau tô thắm ngày.

Hình hài ẩn hiện khép vào hiên
Dĩ vãng hôn mê trước lụy phiền
Nắng nhạt sương giăng nhòa mắt biếc
Như còn nuối tiếc tuổi thần tiên.

UYÊN ƯƠNG




THU VẮNG ANH

Đã mấy thu rồi xa vắng anh
Xanh xao tình buông rũ qua mành
Mắt buồn mi khép mòn thương nhớ
Lạnh cả cõi lòng, dạ héo hanh

Tính ngày, ngày thoáng chốc qua mau
Đón gió, gió gieo vạn dặm sầu
Thu về hiu hắt trời nuối tiếc
Cho lá vàng hoe cả sắc màu

Em chợt nghe hồn bao xót xa
Màn đêm chùng lặng ánh nguyệt tà
Thờ thẩn trông mây về phương ấy
Gửi trọn cho người những thiết tha

Canh khuya mờ ảo cả ngàn sao
Tình em tựa như giấc chiêm bao
Nét thơ níu giữ ngàn hơi ấm
Mát lịm đầu môi chút ngọt ngào

Thu lại vào mùa anh biết không ?
Chông chênh duyên phận kiếp má hồng
Bao nhiêu kỷ niệm vương ngày đó
Như sương như khói vẫn đèo bòng...

Ngọc Ngà


Gửi bàigửi bởi Lê Ngọc Ngà » 09 Tháng 10 2017, 13:34


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 489
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 2430 lần
Được cảm ơn: 2070 lần

Re: VẾT TRẦM LUÂN


[/quote]

THU VẮNG ANH

Đã mấy thu rồi xa vắng anh
Xanh xao tình buông rũ qua mành
Mắt buồn mi khép mòn thương nhớ
Lạnh cả cõi lòng, dạ héo hanh

Tính ngày, ngày thoáng chốc qua mau
Đón gió, gió gieo vạn dặm sầu
Thu về hiu hắt trời nuối tiếc
Cho lá vàng hoe cả sắc màu

Em chợt nghe hồn bao xót xa
Màn đêm chùng lặng ánh nguyệt tà
Thờ thẩn trông mây về phương ấy
Gửi trọn cho người những thiết tha

Canh khuya mờ ảo cả ngàn sao
Tình em tựa như giấc chiêm bao
Nét thơ níu giữ ngàn hơi ấm
Mát lịm đầu môi chút ngọt ngào

Thu lại vào mùa anh biết không ?
Chông chênh duyên phận kiếp má hồng
Bao nhiêu kỷ niệm vương ngày đó
Như sương như khói vẫn đèo bòng...

Ngọc Ngà

<<<<<<<<>>>>>>>>>


SÓNG SÁNH TƠ DUYÊN

Thu về lá rụng có chờ anh?
Thêu dệt duyên tơ kết sợi mành
Ai nhớ, nhớ ai neo lận đận
Bên thềm nắng đổ bóng khô hanh.

Ngày tháng thoi đưa vội lướt mau
Nâng niu kỷ niệm ủ tình sầu
Em đi mưa ướt vương chiều tím
Lãng đãng mây giăng héo úa màu.

Khung trời diệu vợi khép dần xa
Thời vận buông xuôi đón nắng tà
Hiu hắt lá vàng rơi lạc lối
Hình như dĩ vãng đã buông tha.

Trăn trở đêm dài ngồi đếm sao
Chập chờn ngày mới chẳng còn bao
Nghe tim nhức nhối trong đơn chiếc
Thấp thoáng mơ hoa đến ngạt ngào.

Thu còn lặn hụp giữa hư không
Phận số gian nan có thắm hồng?
Hy vọng lên xanh tình chớm nụ
Tơ duyên sóng sánh mộng bềnh bồng.

UYÊN ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 09 Tháng 10 2017, 22:11


Hình đại diện của thành viên
Lê Ngọc Ngà
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 263
Ngày tham gia: 09 Tháng 10 2012, 08:05
Đã cảm ơn: 2025 lần
Được cảm ơn: 1587 lần

Re: VẾT TRẦM LUÂN

Mùa Thu chết

Đường xưa hun hút nẻo lê thê
Tìm kiếm ở đâu chốn đi về ?
Con đường năm cũ còn kỷ niệm
Chợt thành xa thẳm mấy sơn khê

Ngày tháng qua rồi anh biết không ?
Khuất bóng trời mây ngọn gió hồng
Ân tình chiu chắt ai đan mộng
Để xót xa lòng những đêm đông

Mỗi bước chân đi mỗi bước xa
Cố giữ trong tim chẳng xóa nhòa
Lối mòn thu ấy đường xưa ấy
Cùng nhau ôm ấp nỗi thiết tha

Giờ thì mưa trôi mất lời thề
Lặng người chìm đắm giữa tái tê
Người hỡi, nơi nào anh có nhớ ?
Một mùa thu chết giữa cơn mê.

Ngọc Nga

Gửi bàigửi bởi Lê Ngọc Ngà » 16 Tháng 10 2017, 08:58


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 489
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 2430 lần
Được cảm ơn: 2070 lần

Re: VẾT TRẦM LUÂN

Lê Ngọc Ngà đã viết:Mùa Thu chết

Đường xưa hun hút nẻo lê thê
Tìm kiếm ở đâu chốn đi về ?
Con đường năm cũ còn kỷ niệm
Chợt thành xa thẳm mấy sơn khê

Ngày tháng qua rồi anh biết không ?
Khuất bóng trời mây ngọn gió hồng
Ân tình chiu chắt ai đan mộng
Để xót xa lòng những đêm đông

Mỗi bước chân đi mỗi bước xa
Cố giữ trong tim chẳng xóa nhòa
Lối mòn thu ấy đường xưa ấy
Cùng nhau ôm ấp nỗi thiết tha

Giờ thì mưa trôi mất lời thề
Lặng người chìm đắm giữa tái tê
Người hỡi, nơi nào anh có nhớ ?
Một mùa thu chết giữa cơn mê.

Ngọc Nga



<<<<<<<<<<>>>>>>>>>>>

CUNG MÊ

Lá rụng đầy sân vận thảm thê
Còn đâu dĩ vãng lả lơi về
Ngả nghiêng duyên thắm in tâm niệm
Đến thuở điêu tàn nhuộm khắt khê.

Tiễn đưa ngày tháng ngập hư không
Vườn cũ vấn vương bóng dáng hồng
Gửi gió theo mây về bến ước
Men mùa thu úa cập bờ đông.

Nhắn hỏi ân tình có cách xa?
Có còn nuối tiếc mộng phai nhòa?
Hay còn vững bước neo nguồn cội?
Đảo ngược thời gian nếm vị tha?

Nhả tơ gian díu với câu thề
Lạnh buốt hương nồng đến dại tê
Giao hưởng đất trời thời gió chướng
Đưa trôi ảo ảnh thoát cung mê.

UYÊN_ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 16 Tháng 10 2017, 13:20


Hình đại diện của thành viên
Lê Ngọc Ngà
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 263
Ngày tham gia: 09 Tháng 10 2012, 08:05
Đã cảm ơn: 2025 lần
Được cảm ơn: 1587 lần

Re: VẾT TRẦM LUÂN

TÀN THU

Thu đến thu đi giữa đất trời
Lắng nghe mưa lạnh ướt hồn tôi
Mùa vội tạ từ, tình ly biệt
Nhuộm tím mảnh đời lặng chơi vơi

Gió hỡi mang chi một nỗi sầu ?
Lòng đau nghèn nghẹn suốt đêm thâu
Thương đó thương đây buồn lên mắt
Oan trái rã rời những giọt ngâu

Và thế là cay đắng cho nhau
Trách chi duyên kiếp đã qua cầu
Nhớ môi nhớ tóc người yêu dấu
Nhớ quá hương yêu buổi ban đầu...

Rồi thu lại tàn phải không anh ?
Tình thu nuôi mãi vẫn chưa thành
Lỡ ngọn lỡ nguồn nên xa cách
Dằng dặc canh trường dạ héo hanh...

Ngoc Nga

Gửi bàigửi bởi Lê Ngọc Ngà » 19 Tháng 10 2017, 09:56


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 489
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 2430 lần
Được cảm ơn: 2070 lần

Re: VẾT TRẦM LUÂN

Lê Ngọc Ngà đã viết:TÀN THU

Thu đến thu đi giữa đất trời
Lắng nghe mưa lạnh ướt hồn tôi
Mùa vội tạ từ, tình ly biệt
Nhuộm tím mảnh đời lặng chơi vơi

Gió hỡi mang chi một nỗi sầu ?
Lòng đau nghèn nghẹn suốt đêm thâu
Thương đó thương đây buồn lên mắt
Oan trái rã rời những giọt ngâu

Và thế là cay đắng cho nhau
Trách chi duyên kiếp đã qua cầu
Nhớ môi nhớ tóc người yêu dấu
Nhớ quá hương yêu buổi ban đầu...

Rồi thu lại tàn phải không anh ?
Tình thu nuôi mãi vẫn chưa thành
Lỡ ngọn lỡ nguồn nên xa cách
Dằng dặc canh trường dạ héo hanh...

Ngoc Nga



<<<<<<<<<<>>>>>>>>>>>

TÌNH SẦU

Thu ngát hương thơm tận cuối trời
Dòng đời trôi mãi chẳng màng tôi
Sau lưng còn lại bao trăn trở
Đưa đẩy ân tình khắc khoải vơi.

Nặng gánh hai vai những nỗi sầu
Gom về dĩ vãng vướng trăng thâu
Đêm trường cô quạnh trong đơn chiếc
Lắng đọng giọt buồn pha sắc ngâu.

Em đó anh đây đã có nhau
Tràn tay mơ ước bước sang cầu
Đất trời ngăn cách đành chia nhịp
Thương nhớ thu vương mộng khởi đầu.

Cách trở muôn chiều cách trở anh
Em đi tìm kiếm sự chân thành
Mong ngày hội tụ hồn sông nước
Ấp ủ tình mình với nắng hanh.

UYÊN_ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 19 Tháng 10 2017, 14:14


Hình đại diện của thành viên
Lê Ngọc Ngà
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 263
Ngày tham gia: 09 Tháng 10 2012, 08:05
Đã cảm ơn: 2025 lần
Được cảm ơn: 1587 lần

Re: VẾT TRẦM LUÂN

Xa Nhau Rồi

Em theo dấu mỗi chặng đường anh bước
Bóng hình em mãi ngự trị trong tim
Nhưng quá xa, ngày cũ chẳng đâu tìm
Dấu tình yêu nhạt nhòa cùng năm tháng

Thời gian trôi, hết rồi, xin quên lãng
Em bây giờ là vợ của người ta
Lệ đau thương chảy mãi để xót xa
Kỷ niệm phải vùi chôn miền ký ức

Có khi nào anh lắng nghe tiềm thức
Nhắc nhở anh lòng thương nhớ vấn vương
Ngày chia xa mỗi đứa một con đường
Anh đứng lại nhìn theo, sao không nói ?

Nếu lúc trước anh cất lên tiếng gọi
“Đừng đi em, anh chỉ vẫn yêu em”
Thì chúng mình đã hạnh phúc ấm êm
Giờ xa cách đâu làm ngăn hai lối ?

Nhưng nhắc nữa cũng chỉ là bóng tối
An phận rồi một kiếp má hồng thôi
Chôn ân tình trong hai chữ phai phôi
Dù đau đớn em cũng đành câm lặng.

Ngoc Nga

Gửi bàigửi bởi Lê Ngọc Ngà » 26 Tháng 10 2017, 16:10


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 489
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 2430 lần
Được cảm ơn: 2070 lần

Re: VẾT TRẦM LUÂN

Lê Ngọc Ngà đã viết:Xa Nhau Rồi

Em theo dấu mỗi chặng đường anh bước
Bóng hình em mãi ngự trị trong tim
Nhưng quá xa, ngày cũ chẳng đâu tìm
Dấu tình yêu nhạt nhòa cùng năm tháng

Thời gian trôi, hết rồi, xin quên lãng
Em bây giờ là vợ của người ta
Lệ đau thương chảy mãi để xót xa
Kỷ niệm phải vùi chôn miền ký ức

Có khi nào anh lắng nghe tiềm thức
Nhắc nhở anh lòng thương nhớ vấn vương
Ngày chia xa mỗi đứa một con đường
Anh đứng lại nhìn theo, sao không nói ?

Nếu lúc trước anh cất lên tiếng gọi
“Đừng đi em, anh chỉ vẫn yêu em”
Thì chúng mình đã hạnh phúc ấm êm
Giờ xa cách đâu làm ngăn hai lối ?

Nhưng nhắc nữa cũng chỉ là bóng tối
An phận rồi một kiếp má hồng thôi
Chôn ân tình trong hai chữ phai phôi
Dù đau đớn em cũng đành câm lặng.

Ngoc Nga



<<<<<<<<<>>>>>>>>>>

TĨNH LẶNG

Thời gian trôi xói mòn dần quá khứ
Sóng vỗ về theo nhịp đập con tim
Còn đâu nữa khát vọng đã lần tìm
Mối tình xưa chìm đắm qua ngày tháng.

Chia tay nhau anh đi vào phiêu lãng
Bao kỷ niệm xao xuyến ở nơi ta
Bước sang ngang em có thấy xót xa?
Có lưu lại đức tin từ hồi ức?

Thu tràn về cùng gió mưa thao thức
Xao xuyến lòng lắng đọng nỗi tơ vương
Sải cánh buồn xuôi ngược vạn dặm đường
Buông thả cả đâu còn gì để nói.

Chim ca hát gió buông lơi mời gọi
Lòng ngất ngây anh bươn bả tìm em
Bao cung bậc dâng tràn nỗi dịu êm
Hồn thoát thai cùng chung chiêng đan lối.

Nghiêng vòng quay chiều đi vào tăm tối
Như tình mình tan hợp, hợp tan thôi
Chốn tâm như nhìn lại là mầm phôi
Đang yên giấc giữa linh hồn tĩnh lặng.

UYÊN_ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 27 Tháng 10 2017, 12:31


Hình đại diện của thành viên
Lê Ngọc Ngà
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 263
Ngày tham gia: 09 Tháng 10 2012, 08:05
Đã cảm ơn: 2025 lần
Được cảm ơn: 1587 lần

Re: VẾT TRẦM LUÂN

UYÊN ƯƠNG đã viết:
Lê Ngọc Ngà đã viết:Xa Nhau Rồi

Em theo dấu mỗi chặng đường anh bước
Bóng hình em mãi ngự trị trong tim
Nhưng quá xa, ngày cũ chẳng đâu tìm
Dấu tình yêu nhạt nhòa cùng năm tháng

Thời gian trôi, hết rồi, xin quên lãng
Em bây giờ là vợ của người ta
Lệ đau thương chảy mãi để xót xa
Kỷ niệm phải vùi chôn miền ký ức

Có khi nào anh lắng nghe tiềm thức
Nhắc nhở anh lòng thương nhớ vấn vương
Ngày chia xa mỗi đứa một con đường
Anh đứng lại nhìn theo, sao không nói ?

Nếu lúc trước anh cất lên tiếng gọi
“Đừng đi em, anh chỉ vẫn yêu em”
Thì chúng mình đã hạnh phúc ấm êm
Giờ xa cách đâu làm ngăn hai lối ?

Nhưng nhắc nữa cũng chỉ là bóng tối
An phận rồi một kiếp má hồng thôi
Chôn ân tình trong hai chữ phai phôi
Dù đau đớn em cũng đành câm lặng.

Ngoc Nga



<<<<<<<<<>>>>>>>>>>

TĨNH LẶNG

Thời gian trôi xói mòn dần quá khứ
Sóng vỗ về theo nhịp đập con tim
Còn đâu nữa khát vọng đã lần tìm
Mối tình xưa chìm đắm qua ngày tháng.

Chia tay nhau anh đi vào phiêu lãng
Bao kỷ niệm xao xuyến ở nơi ta
Bước sang ngang em có thấy xót xa?
Có lưu lại đức tin từ hồi ức?

Thu tràn về cùng gió mưa thao thức
Xao xuyến lòng lắng đọng nỗi tơ vương
Sải cánh buồn xuôi ngược vạn dặm đường
Buông thả cả đâu còn gì để nói.

Chim ca hát gió buông lơi mời gọi
Lòng ngất ngây anh bươn bả tìm em
Bao cung bậc dâng tràn nỗi dịu êm
Hồn thoát thai cùng chung chiêng đan lối.

Nghiêng vòng quay chiều đi vào tăm tối
Như tình mình tan hợp, hợp tan thôi
Chốn tâm như nhìn lại là mầm phôi
Đang yên giấc giữa linh hồn tĩnh lặng.

UYÊN_ƯƠNG





Ưóc mộng

Bởi anh biết trái tim em là biển
Luôn bao dung rộng mở trước tình anh
Như trong lành vầng mây ấy màu xanh
Trôi êm ả trên vùng trời thương nhớ

Ước rằng em, một nàng tiên bé nhỏ
Hay cánh buồm dong ruổi giữa trùng dương
Bông hoa hồng bên cửa sổ yêu đương
Để anh mãi đợi chờ em, người hỡi

Em vẫn mong ngày nào anh sẽ tới
Giọt thơm nồng ấp ủ trọn tình em
Như trăng rằm mãi sáng với trời đêm
Như anh và em, chúng mình cùng vào mộng

Câu thơ anh giữa gió hòa lồng lộng
Biển điên cuồng gào thét với màn sương
Tình hai ta quấn quýt sợi vấn vương
Mà ai nỡ dứt rời trời hạnh phúc ?

Để đôi tim bây giờ như chết gục
Chảy tan theo dòng nước vội về nguồn
Chỉ mình em còn lại với trăng buồn
Tròng trành nhớ...phương trời xa xăm đó...


Ngoc Nga

Gửi bàigửi bởi Lê Ngọc Ngà » 28 Tháng 10 2017, 08:36


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 489
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 2430 lần
Được cảm ơn: 2070 lần

Re: VẾT TRẦM LUÂN



Ưóc mộng

Bởi anh biết trái tim em là biển
Luôn bao dung rộng mở trước tình anh
Như trong lành vầng mây ấy màu xanh
Trôi êm ả trên vùng trời thương nhớ

Ước rằng em, một nàng tiên bé nhỏ
Hay cánh buồm dong ruổi giữa trùng dương
Bông hoa hồng bên cửa sổ yêu đương
Để anh mãi đợi chờ em, người hỡi

Em vẫn mong ngày nào anh sẽ tới
Giọt thơm nồng ấp ủ trọn tình em
Như trăng rằm mãi sáng với trời đêm
Như anh và em, chúng mình cùng vào mộng

Câu thơ anh giữa gió hòa lồng lộng
Biển điên cuồng gào thét với màn sương
Tình hai ta quấn quýt sợi vấn vương
Mà ai nỡ dứt rời trời hạnh phúc ?

Để đôi tim bây giờ như chết gục
Chảy tan theo dòng nước vội về nguồn
Chỉ mình em còn lại với trăng buồn
Tròng trành nhớ...phương trời xa xăm đó...


Ngoc Nga

<<<<<<<>>>>>>>

GIẤC NỒNG SAY

Gom cả trời huyền thoại bờ với biển
Ngọn sóng cồn cất tiếng gọi em anh
Cả bầu trời lúc trắng lúc lên xanh
Gối lên đầu chập chờn bao nỗi nhớ.

Dẫu mùa thu còn trong nhau rất nhỏ
Cũng ngập tràn khao khát tận đại dương
Đóa phù dung ẩn hiện kiếp vô thường
Có tượng trưng cho tình mình không hỡi?

Giữa giao mùa nắng mưa luôn cày xới
Có nồng nàn ấp ủ mắt môi em?
Có trải lòng sưởi ấm ngàn sao đêm?
Cho ta dệt tình mình vào cõi mộng.

Họa vần thơ bắt nhịp tim vang vọng
Kéo trăng về bay lượn cuộn ngàn sương
Sóng sánh nhân duyên thắt sợi tơ vương
Trăm năm viên mãn khứ hồi hồng phúc.

Theo dòng trôi thuyền soi nghiêng đáy vực
Vững tay chèo lèo lái khép cội nguồn
Cùng chung vai xoa dịu vạn nỗi buồn
Ru ta ngủ giữa vòm trời huyền thoại.

UYÊN-ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 28 Tháng 10 2017, 23:02


Hình đại diện của thành viên
Lê Ngọc Ngà
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 263
Ngày tham gia: 09 Tháng 10 2012, 08:05
Đã cảm ơn: 2025 lần
Được cảm ơn: 1587 lần

Re: VẾT TRẦM LUÂN

UYÊN ƯƠNG đã viết:

Ưóc mộng

Bởi anh biết trái tim em là biển
Luôn bao dung rộng mở trước tình anh
Như trong lành vầng mây ấy màu xanh
Trôi êm ả trên vùng trời thương nhớ

Ước rằng em, một nàng tiên bé nhỏ
Hay cánh buồm dong ruổi giữa trùng dương
Bông hoa hồng bên cửa sổ yêu đương
Để anh mãi đợi chờ em, người hỡi

Em vẫn mong ngày nào anh sẽ tới
Giọt thơm nồng ấp ủ trọn tình em
Như trăng rằm mãi sáng với trời đêm
Như anh và em, chúng mình cùng vào mộng

Câu thơ anh giữa gió hòa lồng lộng
Biển điên cuồng gào thét với màn sương
Tình hai ta quấn quýt sợi vấn vương
Mà ai nỡ dứt rời trời hạnh phúc ?

Để đôi tim bây giờ như chết gục
Chảy tan theo dòng nước vội về nguồn
Chỉ mình em còn lại với trăng buồn
Tròng trành nhớ...phương trời xa xăm đó...


Ngoc Nga

<<<<<<<>>>>>>>

GIẤC NỒNG SAY

Gom cả trời huyền thoại bờ với biển
Ngọn sóng cồn cất tiếng gọi em anh
Cả bầu trời lúc trắng lúc lên xanh
Gối lên đầu chập chờn bao nỗi nhớ.

Dẫu mùa thu còn trong nhau rất nhỏ
Cũng ngập tràn khao khát tận đại dương
Đóa phù dung ẩn hiện kiếp vô thường
Có tượng trưng cho tình mình không hỡi?

Giữa giao mùa nắng mưa luôn cày xới
Có nồng nàn ấp ủ mắt môi em?
Có trải lòng sưởi ấm ngàn sao đêm?
Cho ta dệt tình mình vào cõi mộng.

Họa vần thơ bắt nhịp tim vang vọng
Kéo trăng về bay lượn cuộn ngàn sương
Sóng sánh nhân duyên thắt sợi tơ vương
Trăm năm viên mãn khứ hồi hồng phúc.

Theo dòng trôi thuyền soi nghiêng đáy vực
Vững tay chèo lèo lái khép cội nguồn
Cùng chung vai xoa dịu vạn nỗi buồn
Ru ta ngủ giữa vòm trời huyền thoại.

UYÊN-ƯƠNG





Vẫn thế !..

Chiều trở gió ngập ngừng đôi chân bước
Mưa lạnh sầu, tim chất ngất tơ vương
Giã từ rồi miền dĩ vãng đau thương
Để dong ruổi tháng ngày còn trước mặt

Có những khi tâm hồn nghe se thắt
Tự hỏi lòng ngày mai sẽ ra sao ?
Và rưng rưng đôi dòng lệ chực trào
Sẽ vẫn thế, ngày mai rồi vẫn thế !

Nếu có thể, người ơi, chừng có thể
Em quay về nối lại chuyện ngày xưa
Rồi vô hình hạnh phúc cũng đong đưa
Mình cho nhau được những gì, anh nhỉ ?

Cũng sẽ là những giọt buồn âm ỉ
Rót vào đời bao vết tích đắng cay
Mà lặng buồn qua năm tháng mê say
Chợt tỉnh giấc, chuyện tình mình vẫn thế.



Ngoc Nga

Gửi bàigửi bởi Lê Ngọc Ngà » 29 Tháng 10 2017, 09:18


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 489
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 2430 lần
Được cảm ơn: 2070 lần

Re: VẾT TRẦM LUÂN




Vẫn thế !..

Chiều trở gió ngập ngừng đôi chân bước
Mưa lạnh sầu, tim chất ngất tơ vương
Giã từ rồi miền dĩ vãng đau thương
Để dong ruổi tháng ngày còn trước mặt

Có những khi tâm hồn nghe se thắt
Tự hỏi lòng ngày mai sẽ ra sao ?
Và rưng rưng đôi dòng lệ chực trào
Sẽ vẫn thế, ngày mai rồi vẫn thế !

Nếu có thể, người ơi, chừng có thể
Em quay về nối lại chuyện ngày xưa
Rồi vô hình hạnh phúc cũng đong đưa
Mình cho nhau được những gì, anh nhỉ ?

Cũng sẽ là những giọt buồn âm ỉ
Rót vào đời bao vết tích đắng cay
Mà lặng buồn qua năm tháng mê say
Chợt tỉnh giấc, chuyện tình mình vẫn thế.


Ngoc Nga


<<<<<<<<>>>>>>>>>


DƯ HƯƠNG

Gió xoay chiều dìu ta đi từng bước
Nắng giăng mắc bên lối mộng vấn vương
Ở nơi xa cố nhân có nhớ thương?
Có mong ngày hai ta cùng đối mặt?

Tưởng nguôi ngoai mà lòng còn quặn thắt
Còn nhung nhớ đêm về đếm trăng sao
Cho tình yêu thêm sóng cuộn dâng trào
Biết bao giờ? tìm đâu ra như thế!

Trông hạnh phúc thăng hoa mà không thể
Chờ dòng trôi đảo ngược lại thời xưa
Ôm ước mơ về ấp ủ đón đưa
Thật giản đơn mà chưa bao giờ có nhỉ?

Hãy đan tay bước vào trời hoàn mỹ
Nếm thử mùi ngọt đắng lẫn cay chua
Cùng tận hưởng hương vị thật đắm say
Rồi đến lúc phôi phai điền vào thế…

UYÊN_ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 30 Tháng 10 2017, 03:06


Hình đại diện của thành viên
Lê Ngọc Ngà
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 263
Ngày tham gia: 09 Tháng 10 2012, 08:05
Đã cảm ơn: 2025 lần
Được cảm ơn: 1587 lần

Re: VẾT TRẦM LUÂN

CHIỀU TÀN

Hoàng hôn nhuộm tím phủ hàng cây
Ngơ ngác chim sâu sải cánh gầy
Ngọn gió xôn xao vờn giấc mộng
Giọt mưa ấp ủ lượn hồn say
Sương mờ lảng đảng che sườn núi
Khói mỏng tan nhòa lấp áng mây
Trăn trở suy tư về cuộc sống
Thương cho kiếp phận bị lưu đày.

Ngoc Nga

Gửi bàigửi bởi Lê Ngọc Ngà » 06 Tháng 11 2017, 09:05


Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về Thơ Sáng Tác

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Google [Bot]12 khách

cron