QUÀ XUÂN

Điều hành viên: Xuân Quỳnh

Duyên An
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 431
Ngày tham gia: 19 Tháng 7 2012, 13:26
Đã cảm ơn: 2277 lần
Được cảm ơn: 2603 lần

QUÀ XUÂN




QUÀ XUÂN


Ở căn nhà lợp lá trống trước rách sau nằm trên mảnh đất mọc đầy cây cỏ dại cuối xóm có cô bé gầy guộc đen nhẽm, đôi bàn chân trần bé xíu lầm lũi đi về, ít khi ngẩng đầu nhìn lên, bên trên là bầu trời xanh trong hay xám xịt mây mù ứ nặng những hạt mưa đau rát.

Giữa cái se lạnh cuối năm, lũ trẻ trong xóm rồng rắn kéo nhau chơi khắp các ngả đường, hết trò bắn bi, trốn tìm, khi ông mặt trời lên cao lại rủ nhau ra dòng kênh chảy quanh ngoài cánh đồng mơn mởn màu xanh, bơi lội đùa giỡn trong làn nước ngầu đục phù sa, những cuộc vui bất tận của tuổi thơ hồn nhiên diễn ra nơi làng quê êm ả thanh bình.

Cách không xa lúc nào cũng có ánh mắt dõi nhìn theo của đứa con gái mồ côi cha, hàng ngày thui thủi một mình bên căn nhà lụp xụp với nỗi cô độc, không bạn bè người thân, bởi vì gia cảnh nghèo khó nên từ lúc mờ sương mẹ đã phải ra đồng tìm việc cấy thuê cuốc mướn

Cái Hoa bị lũ trẻ trong xóm xa lánh chế nhạo là con bé mồ côi, chúng xua đuổi không cho con bé lại gần, con bé chỉ biết nhìn theo trong nỗi thèm muốn tủi thân giận dỗi.

Đúng là nó mồ côi cha. Từ khi nó biết nhìn bầu trời xanh cao, nhìn đàn cò bay ngang những đám mây lờ lững, nhìn cánh đồng xa tít tận chân trời mà mỗi sáng mẹ mất hút vào trong ấy, nhìn lũ trẻ cùng trang lứa được cha mẹ đón đưa chăm sóc, nó ao ước mình cũng có cha như các bạn.

Nó thường hỏi mẹ cha nó đâu? Mẹ nó chưa bao giờ trả lời, chỉ nhìn về phía xa xăm với vẽ mặt u buồn tăm tối. Rốt lại nó vẫn là một đứa trẻ mồ côi đen đúa gầy trơ xương không manh áo lành, tả tơi như con bù nhìn đứng chơ vơ ngoài cánh đồng xa xua lũ chim bé tẹo.

Nó chợt thèm khóc, khóc thật to, nhưng lạ lùng nó lại không thể khóc không một giọt nước mắt nào dù để an ủi niềm bi thương đang dâng tràn trong lòng nó lúc này.


Trên vòm trời xanh cao lũ chim én chao luyện với đôi cánh dang thẳng mảnh mai thon thả tự do và tràn đầy hạnh phúc. Lại một mùa xuân nữa sắp về. Trước sân những ngôi nhà trong xóm, những chậu mai vàng đơm kín nụ chờ đợi cái ngày khoe những cánh hoa rực vàng óng ả, hàng rào dăm bụt luôn được cắt tỉa ngay ngắn thẳng băng, cây lá xanh tươi hoà vào không khí se se lạnh mà ấm áp dưới vòm nắng mơn man vàng óng hương xuân.

Mùa xuân đến thật rồi bởi vì xung quanh như bừng sáng lên, những bông hoa dại không tên đủ màu tím xanh vàng trắng đua nhau rực rỡ. đám cỏ dại xanh hơn khoẻ khoắn vươn cao khỏi mặt đất làm rối rắm đôi bàn chân nhỏ nhắn của cái Hoa. Nó cảm thấy như trên trời có một bà tiên, với phép nhiệm màu của mình ban phát cho muôn loài những điều kì diệu nhất.

Thật tình nó ao ước rất nhiều điều mà nó giữ kín trong lòng chưa hề bày tỏ cùng ai. Nó chỉ có mẹ thôi mà mẹ thì suốt năm này tháng nọ làm thuê cấy mướn ngoài đồng, khi về đến nhà lại nằm lăn ra mỏi mệt, nó thương mẹ lắm nên cố không làm điều gì để mẹ buồn lòng.

Nó ước được có cha, nó ước được chen vào giữa dang đôi tay bé nhỏ nắm chặt đôi bàn tay của ba mẹ nhảy chân sáo tung tăng trên đường làng, để lũ trẻ nhìn theo nó thèm thuồng ganh tị như nó đã từng ganh tị. Nó ước được thật nhiều áo mới, mỗi ngày thay đổi để lũ trẻ kia không còn chế nhạo nó giống con bù nhìn tả tơi ngoài cánh đồng lộng gió. Có một điều ước sâu kín, nó rất thèm có bạn, thèm được cùng lũ trẻ hàng ngày dắt nhau len lỏi khắp đầu trên xóm dưới chơi đùa thoả thích.


Ông mặt trời gương mặt đỏ gay sắp khuất phía chân trời, đánh rơi vài vệt nắng vàng muộn như còn tiếc nuối cuộc chơi. Đàn cò trắng lượn về nơi trú ngụ sau một ngày tần tảo kiếm ăn. Hoàng hôn bước nhè nhẹ vào mảnh vườn tạp nham cây cỏ dại. Cái Hoa nhìn thấy dáng mẹ từ cánh đồng sâu hút, cái dáng quen thuộc yêu thương dù có nhắm kín mắt lại cái Hoa cũng hình dung được rõ ràng. Nó chạy ùa ra đón mẹ với nỗi mừng vui không bờ bến như là mẹ nó đi xa lâu lắm mới về.

Ô! Ai thế này, một thằng bé, bé chỉ tầm tới vai cái Hoa đang níu vạt áo và nấp vào sau lưng mẹ. Nó ngạc nhiên sững lại, mẹ mỉm cười bảo vào nhà đi rồi mẹ nói cho nghe.

Thằng Cu đen chừng bốn năm tuổi gì đó, ngày hôm qua nó còn có mẹ như cái Hoa, bây giờ thì nó mồ côi cả cha lẫn mẹ rồi. Mẹ nói người đàn bà vắn số ấy cũng giống như mẹ, ai thuê gì làm nấy lam lũ trên từng thửa ruộng khu vườn, không họ hàng thân quen, không quê hương để trở về và cũng không chồng... Người đàn bà ấy mang theo thằng Cu đen đến từ một nơi nào đó và mang theo cả căn bệnh nan y đeo đẳng vào số phận đắng cay cơ cực.

Mẹ thằng Cu đen được người ta thương tình chung tay giúp chôn cất trong khu nghĩa địa chung của xóm, chính quyền địa phương định chuyển thằng Cu đen về huyện rồi đưa vào trại trẻ mồ côi. Mẹ bảo nhìn cảnh thằng Cu đen ngơ ngác trước di hài mẹ nó mà chạnh cả lòng nên mẹ xin phép chính quyền được đem nó về nuôi, dù biết hoàn cảnh của mình khó khăn nhưng âu cũng là cái duyên cái số.

Buổi sáng trước khi đi khuất vào cánh đồng sâu hun hút mẹ còn quay lại nhìn cái Hoa và bảo “Con còn có mẹ nhưng nó chẳng còn ai, hãy trông chừng em con nhé!” Nghe mẹ nói chợt đôi mắt cái Hoa cay xé rưng rưng, cảm giác lạ lùng dâng lên sống mũi chưa từng có bao giờ. Cái Hoa kéo chặt cu Đen vào mình ngước nhìn theo lưng mẹ khuất dần nơi xa...


Một khoảng sân trống bên hông nhà tràn đầy ánh nắng ban mai rực rỡ, cây mồng gà bắt đầu ươm nụ, bông trang cũng rung rinh nở những cánh hoa khoe sắc đủ màu, lũ tơ hồng bén rễ quấn quít đan vào nhau thân thiết, những đoá mười giờ mơn mởn chen lấn dưới màu lá xanh um. Cái Hoa với thằng Cu đen cười rúc rích đuổi nhau chạy quanh nhà. Ôi! Một mùa xuân như mơ tràn đầy hạnh phúc. Khu vườn mùa xuân đươc cải tạo từ những cây hoa dại mà cái Hoa từ lâu chăm sóc một mình. Nay được hoàn thành bằng công sức của hai đứa đã hồi sinh mạnh mẽ, chờ đón một cái tết đầm ấm mới tinh mà cái Hoa chưa từng được hưởng bao giờ..

Giờ đây khuôn mặt cái Hoa lúc nào cũng rạng rỡ tươi vui, niềm hạnh phúc chan hoà kể từ khi có thằng Cu đen về ở chung, nắng thật đẹp mây cũng đẹp. Ngôi nhà trống trước rách sau bỗng rộn ràng tươm tất hơn, mỗi bữa ăn tiếng chén đũa khua vào nhau vui lạ, ngon hơn, mặc dù thức ăn cả cơm nữa mỗi người phải ăn ít lại, bởi gì nhà có thêm một miệng ăn mà.

Mùa xuân mang đến cho tất cả mọi vật trên thế gian này nguồn hạnh phúc và nguồn hạnh phúc ấy đang dâng tràn trong những tâm hồn bình dị đời thường, trong ngôi nhà lá trống rách đơn xơ cuối xóm. Mùa xuân mang đến cho những mảnh đời thiếu thốn cơ cực một màu xanh của niềm hy vọng hướng đến tương lai.



Duyên An

Gửi bàigửi bởi Duyên An » 03 Tháng 6 2018, 14:18


Quay về Trang Sáng Tác Văn Xuôi

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách