GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG.

Điều hành viên: Xuân Quỳnh

Giang Giang
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 339
Ngày tham gia: 27 Tháng 7 2017, 09:30
Đã cảm ơn: 1956 lần
Được cảm ơn: 952 lần

GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG.

Truyện kể cho người lớn.

Sáng nào ông chủ cũng ra khỏi nhà từ rất sớm. Sáng nay cũng vậy.
Sau khi đổ đầy lúa vào máng cho lũ gà ông chủ quay lại dặn Cún:
- Cún, trông nhà cho tao và không được trêu mấy con gà nghe chưa. Nhừ đòn đấy con ạ...
Cún lặng lẽ ngước đôi mắt ươn ướt nhìn ông chủ, nửa như sợ hãi nghe lời, nửa lại như trách móc hờn giận.
Không gian của Cún từ khi gia nhập đại gia đình này là một mảnh sân chật chội trong khi lũ gà có cả một khoảng sân rộng rãi để chạy nhảy.
Ông chủ đi cả trưa không về. Cún bị bỏ đói, bỏ khát. Nó nằm im không nhúc nhích. Kệ lũ gà tao tác, chí choé nhau, lông rơi tung toé, bay cả ra chỗ Cún nằm.
Cún đang nhớ mẹ, nhớ bốn đứa em của cún. Không biết giờ đây bốn đứa em của nó có được đối xử như nó không. Nghĩ chán, Cún ngủ lúc nào không biết.
Chiều sang lũ gà vẫn chí choé nhau. Cún buồn thiu. Nhớ mẹ, nhớ các em.
Ông chủ về. Chìa khoá lạch xạch kêu. Lũ gà càng tao tác.
- Cún, mày lại trêu lũ gà của tao hả?
Cún nằm im không nhúc nhích, cũng không thèm ngước mắt nhìn ông chủ.
Ông chủ lại đổ lúa cho lũ gà, lũ gà thì cứ nhao nhác lên như nhõng nhẽo khi được ông chủ chiều chuộng.
Sáng hôm sau ông chủ lại khoá cửa đi và dặn:
-Cún coi nhà cho tao nghe chưa...
Lần này thì lời dặn của ông chủ không đến tai Cún nữa. Tối hôm qua nó thao thức không ngủ được...
Gần sáng ông chủ mở cửa để kiểm tra khi nghe lũ gà nháo nhác. Cún đã lẻn ra khỏi nhà.
Tạm biệt ông chủ, tạm biệt lũ gà.
Cún đi tìm mẹ, Cún đi tìm bốn em.
Cún muốn quên ông chủ hay quên cho Cún ăn mà cứ muốn Cún trông nhà.

5.2003
Giang Giang

Gửi bàigửi bởi Giang Giang » 28 Tháng 7 2017, 20:01


Giang Giang
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 339
Ngày tham gia: 27 Tháng 7 2017, 09:30
Đã cảm ơn: 1956 lần
Được cảm ơn: 952 lần

Re: GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG.

Khoảng trống.

Ngày nào lên lớp cô cũng đưa mắt nhìn một lượt cả lớp. Nhìn gương mặt trò hớn hở mặc dù còn bết mồ hôi vì đạp xe từ 9 đến 13 km mới đến trường cô thấy yêu thương trìu mến và lòng dâng trào cảm xúc thật vui. Nhìn đôi mắt lúc nào cũng như đang cười của cô lũ học trò chúng tôi thấy đầm ấm lạ.
Hôm nay cô lên lớp, đôi mắt của cô thẫn thờ khi nhận ra khoảng trống ở bàn cuối cùng phía bên trái.
- Hôm nay Mai Tri lại vắng hả các em.
Thanh Vũ vội vàng đứng lên và trả lời: - Thưa cô, nếu cô không zô nhanh thì bạn ấy sẽ đi Lâm Đồng đấy cô ạ.
Trời đang mưa, cô chỉ kịp dặn dò lớp đôi câu rồi vội vàng lấy xe đạp, mặc áo mưa và hối hả đạp xe đi.
Mười giờ trưa, cô và Mai Tri đã về đến trường. Cô đưa Tri vào lớp dặn dò lớp trưởng và học sinh trong lớp: Chú ý đến Mai Tri.
Mai Tri vốn là con liệt sĩ, ba hi sinh, má đi lấy chồng ở nơi khác. Tri ở một mình dựa vào sự chăm sóc của chú thím và sự chu cấp của xã.
Khi vào cấp 3 Tri thường xuyên bỏ học và muốn đi nơi khác làm ăn. Mỗi tuần cô phải lặn lội tìm Mai Tri hai đến ba lần, có khi 10h đêm được tin báo là cô lại hối hả đi tìm Tri, giữ Tri lại không cho em đi làm ăn xa...
Năm 2010, sau 14 năm trở lại Phú Yên, gặp lại học trò lớp 12 E ngày ấy...42 đứa cả trai cả gái và cộng thêm cả dâu cả rể cả nhân khẩu tý hon của các gia đình...89 đứa đón cô ở nhà hàng Thuận Thảo. Theo thói quen cô lại đưa mắt nhìn và nhận diện từng đứa một. Và Mai Tri kia rồi, cùng vợ với con gái ùa đến ôm chầm lấy cô. Tri nói:- Cô ơi, cô không tìm được chỗ trống ngày xưa đâu, Mai Tri của cô bây giờ là một cán bộ ngành Kiểm lâm rất mẫn cán rồi cô ạ. Cả cô và trò rưng rưng xúc động, tiếng vỗ tay rào rào.

Tháng 8 năm 2010

Gửi bàigửi bởi Giang Giang » 28 Tháng 7 2017, 20:04

Sửa lần cuối bởi Giang Giang vào ngày 28 Tháng 7 2017, 21:29 với 1 lần sửa trong tổng số.

Giang Giang
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 339
Ngày tham gia: 27 Tháng 7 2017, 09:30
Đã cảm ơn: 1956 lần
Được cảm ơn: 952 lần

Re: GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG.

Chuyện cũ viết lại - số 1 -

Chiều mồng 4 tết Liên ra nhà anh Chuẩn, một thương binh đang điều trị tại Quân y viện nơi Liên công tác. Nhà xa chỉ có cái xe đạp cà tàng, Liên đang loanh quanh tìm hỏi thăm đến nhà anh Chuẩn, bất ngờ hiện ra trước mắt Liên là một chàng sĩ quan mang quân hàm đại uý. Liên chỉ còn biết "mắt chữ O, miệng chữ A" lúng túng như gà mắc tóc đứng trước con người cao to chững chạc ấy.
Chàng đại uý dang rộng vòng tay định ôm chầm lấy Liên, nhưng Liên đã kịp né người qua một bên, chàng chỉ vội nắm được bàn tay nhỏ nhắn của Liên, Liên im lặng không cố gắng rút bàn tay mình ra. Cái cười vừa như sung sướng vừa như hờn giận và tiếc nuối trên khuôn mặt của Liên.
Liên và hắn ở hai xã khác nhau nhưng khi vào cấp 3 thì học chung lớp. Liên ngồi bàn trên, hắn ngồi bàn dưới. Chữ Liên viết đẹp nên được thầy chủ nhiệm giao cho việc giữ sổ đầu bài, sổ điểm cho lớp. Nhà ở xa, xe đạp không có nhưng hôm nào liên cũng đến lớp thật sớm và luôn chu toàn với công việc của thầy giao cũng như công việc của lớp. Mái tóc dầy , dài và hơi xoăn của Liên cứ tung tẩy sau lưng như trêu người hắn và lũ con trai. Nhiều lần hắn cùng bọn con trai lấy dây, giấy vẽ các hình ngáo ộp rồi buộc vào đuôi tóc của Liên. Có hôm Liên khóc rưng rức trước cả lớp vì trò đùa tai quái này. Và hắn thấy ngại, lần sau không dám vào hùa với lũ con trai để trêu Liên nữa.
Nhà hắn toàn con trai, anh cả đã đi bộ đội và chiến đấu ở Đồng bằng sông Cửu Long. Hắn là con thứ hai, sau còn hai em trai. Hắn học đến nửa năm lớp 10 thì mẹ hắn sinh em gái. Cả nhà rất vui, nhưng vui chưa kịp trọn thì nỗi buồn ập đến. Mẹ bệnh nặng, em nhỏ chưa đầy hai tháng tuổi không có người chăm sóc. Hắn định bỏ học, Liên đã động viên, ghi hộ bài và giúp cả việc nhà đỡ hắn...Hắn và Liên trở nên thân nhau như hai đứa con gái.
Thi tốt nghiệp lớp 10 xong hắn lại lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn chân hắn Liên tặng cho hắn một tập bài hát- hắn rất thích hát- với một lời nhắn nhủ: Liên chờ thư của C...
Những cánh thư báo tin vui cứ dồn dập gửi về. Liên vui lắm và những cánh én lại chấp chới mang tin vào phương Nam. Họ gọi anh xưng em thật là âu yếm...
Khi vào mặt trận Tây Nam hắn gặp được anh trai của mình. Nhưng ngày gặp anh cũng là ngày biệt ly mãi mãi. Anh cả đã hi sinh ngay trong trận đánh cuối ngày hôm đó.
Mẹ hắn ở nhà đã yếu lại nhận được tin dữ, mẹ ốm lên ốm xuống...
Hắn được về nghỉ phép...và hắn lấy vợ... để giúp gia đình chăm sóc mẹ... đó là lí do chính đáng, đó là lý do những cánh thư phương Nam không đến với Liên.
Mấy năm ở quân ngũ rèn cho Liên sự rắn rỏi cả về thế xác lẫn tâm hồn. Liên giấu nỗi đau thật kĩ càng. Hôm nay gặp lại tưởng như vỡ oà... Nhưng không. Liên không trách hắn, nhưng hắn biết Liên đang rất buồn, buồn vời vợi. Vậy mà vẫn nhoẻn một nụ cười tươi như hoa mai vàng ngày xuân để chúc phúc cho hắn.

Tháng 1.1981
GiangGiang

Gửi bàigửi bởi Giang Giang » 28 Tháng 7 2017, 20:07


Giang Giang
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 339
Ngày tham gia: 27 Tháng 7 2017, 09:30
Đã cảm ơn: 1956 lần
Được cảm ơn: 952 lần

Re: GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG.

Ra mắt.

Bao nhiêu lần làm chân rết cho thầy Thao gặp Hồng để chủ nhật hôm nay thầy Thao mới cho mượn chiếc xe đạp cà tàng để theo chàng về Thạch Thất ra mắt bố mẹ họ hàng của nhà chàng.
Từ Xuân Hoà đạp xe lên tận Việt Trì rồi đi đò qua sông, nghe nói sang bên kia là Ba Vì. Thực sự thì mình cũng chẳng biết chỗ nào với chỗ nào. Cứ cung cúc đạp xe theo chàng vậy thôi. Sức mạnh nào mình cũng chẳng biết nữa. Có lẽ một phần là muốn khám phá thêm một vùng đất mới trong cái háo hức của tuổi trẻ, nhưng cái chính là vì tình yêu đối với chàng.
Hồi còn ở bộ đội đóng quân ở Viện 109 trong thị xã Vĩnh Yên mình cũng được nghe cô bạn đồng ngũ kể về chuyến ra mắt của hắn về nhà người yêu ở Phú Thọ. Nghe chuyện của Tứ bọn con gái kháo nhau: Vậy thì tốt nhất là đừng yêu nữa... nhưng ở đời chả ai lại dám chịu đừng yêu.
Tứ là con gái nhà giàu ở thị xã, dáng mảnh mai "chân cò tay nhện" nhập ngũ xong hắn được đi học trung cấp quân y rồi ra trường được điều về viện 109. Tứ yêu chàng trung uý quân lực làm cùng đơn vị.
Tứ than thở: Em sợ quá các chị ơi. Về nhà anh ấy bà con anh em kéo đến thật đông, họ ngắm nghía trò chuyện, họ nói to, họ thì thào. Em chẳng biết họ nói chuyện gì nữa. Em cứ muốn chạy trốn ngay lập tức mà đường xa lạ nước lạ cái nên em đành im lặng chịu đựng.
Buổi tối hôm đó mẹ anh ấy xay lúa, sàng gạo. Các chị biết không? Khi em lấy gạo nấu cơm em thấy còn đầy một cái cong to, vậy mà tối còn xay lúa. Em chẳng biết làm gì cứ quýnh quáng dựa hết chỗ nọ đến chỗ kia, rồi cuối cùng em cũng phải cầm cái sàng để sàng gạo- lạy chúa tôi- em chưa sàng bao giờ, thế nên cứ lắc bậy lắc bạ một ít, may mà tên người yêu đánh tháo giùm, hắn rủ em đến nhà bác. Em đã thoát chết một lần nhưng sáng hôm sau thì còn khủng khiếp hơn: Mẹ hắn rủ em đi cấy. Đồng thì sâu nhiều bùn, có đỉa. Nhà em có đi cấy bao giờ đâu. Em cũng nhắm mắt lội xuống ruộng và bước được dăm bước thì eo ôi: hai con đỉa ngoi đến bám chân em. Hồn vía em chạy lên tận đỉnh núi Tam Đảo rồi các chị ơi. Em khóc thét lên và bỏ chạy lên bờ. Mẹ hắn cứ lắc đầu quầy quậy. Xấu hổ quá mà em đành chấp nhận chứ không dám thò chân xuống ruộng lần nào nữa. Chiều hôm ấy em nhất quyết đòi về đơn vị...và bỏ lại sau lưng cái làng quê của người yêu dấu.
Tứ vừa kể chuyện vừa khóc, vì sau sự vụ này hai đứa giận nhau và Tứ đòi chia tay.
Nhưng vĩ thanh của sự vụ này là hai đứa đã đám cưới chúng đã có 2 đứa con kháu khỉnh và chúng làm nhà tại thị xã Vĩnh Yên, lâu lâu mới đưa con về thăm nội Phú Thọ.
Chuyện của Tứ đã trôi qua lâu, hôm nay đến lượt mình cũng phải chịu cảnh để cho người ta "xem mắt". Lo lắng, ngại ngùng nhưng cũng lại hồ hởi và háo hức. Được bọn trẻ cùng phòng khuyến khích và người yêu năn nỉ, thầy Thao cho mượn xe và tư vấn cho dăm bảy chiêu, mình háo hức đi theo chàng, mình quên luôn cái lo lắng mà Tứ đã kể cho mình nghe hồi còn ở viện quân y 109.
Sau già nửa ngày giời vượt sông băng đèo, mình cùng chàng về đến Thạch Thất. Chàng bảo : em cố lên, còn khoảng 3 cây nữa là về đến nhà anh. Bố và bầm anh chắc vui lắm đấy, hắn còn trêu: Sắp được ăn thịt gà rồi...
Bất chợt mình lại nhớ đến câu chuyện của Tứ. Nó mảnh mai xinh xắn người ta còn thì thào, mình thì vừa lùn, vừa đen, lại già (mình và hắn ta bằng tuổi nhau, hắn thư sinh đẹp trai mặc dù hắn là bộ đội) chắc người ta còn soi mói kĩ hơn. Nghĩ thế mình sợ quá, nỗi sợ làm mình run cả người không đạp nổi xe nữa. May quá, hai đứa vào quán uống nước, mình nhìn thấy cái biển chỉ đường đi Suối Hai. Thế mình tức tốc đòi về đó, mình có người chị họ bộ đội đóng quân ở Suối Hai. Lần này các chiêu trò năn nỉ của hắn không hiệu nghiệm. Hắn đành ngậm ngùi để cho mình đi.
Thế là buổi ra mắt bất thành.
Hắn giận.
Một tuần, hai tuần, ba tuần...Một tháng, hai tháng, ba tháng...
Ngày sinh nhật.
Hắn đến.
Cả hai cùng oà khóc và ôm chầm lấy nhau...
Bốn năm sinh viên của mình đã trôi đi một cách lãng mạn và thơ mộng ở đất Xuân Hoà.
Ngày thi tốt nghiệp xong. Mình lẳng lặng nhận quyết định đi xa- vào Miền Nam. Một lần nữa mình lại chạy trốn tình yêu của người đàn ông mà mình rất yêu chỉ vì cái thói tự ti của mình. Ngày chia tay- anh khóc, mình khóc nhưng vẫn lên tàu vào Nam.
Ba năm sau người lấy một cô giáo dạy cấp I dạy ở Cầu Gio
Bốn năm sau mình quay lại trường lấy bằng tốt nghiệp. Người vẫn đón mình bằng chiếc xe đạp. Chở nhau 7 cây số từ trường Đại Học về nhà người, ăn một bữa cơm chơi với vợ chồng và đứa con của người 2 tiếng rồi người lại trả mình về trường bằng xe đạp.Từ đó cả hai cùng im lặng...
Mười năm sau- Mình đã chuyển về quê, một hôm đang dạy trên lớp thì được báo tin : có khách.
Chàng đến. Vẫn hào hoa phong độ với nụ cười bẽn lẽn, chàng đi xe con, nói là có việc đi công tác Thanh Hóa tiện đường ghé thăm mình. Hỏi làm sao mà tìm được, chàng nói: thời đại công nghệ thông tin mà...
Thật xúc động.
Bây giờ thỉnh thoảng lại a lô, kể chuyện và than vãn về hai chàng quý tử rồi còn gạ: Cho anh đổi một thằng con trai, để anh nuôi con gái em cho...Mỗi lần nghe điện thoại mình lại thấy buồn cười và một chút nuối tiếc về cái chuyện: Ra mắt...

Tháng 9 năm 2013
GiangGiang

Gửi bàigửi bởi Giang Giang » 28 Tháng 7 2017, 20:28


Hình đại diện của thành viên
Võ Nhân Sơn
Supper Moderator
Supper Moderator
 
Bài viết: 1112
Ngày tham gia: 23 Tháng 5 2012, 10:39
Đã cảm ơn: 38794 lần
Được cảm ơn: 9425 lần

Re: GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG.



CHÚC BẠN GIANG GIANG TÌM THẤY
ĐƯỢC NIỀM VUI NƠI ĐÂY

Gửi bàigửi bởi Võ Nhân Sơn » 28 Tháng 7 2017, 20:46

Cung Kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm Thư góp nợ trả cho đời

Giang Giang
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 339
Ngày tham gia: 27 Tháng 7 2017, 09:30
Đã cảm ơn: 1956 lần
Được cảm ơn: 952 lần

Re: GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG.

Giang Giang xin chào các anh các chị và các bạn trên VNTHIVANDAN.NET. Trân trọng cám ơn mọi người đã đón tiếp Giang Giang.

Gửi bàigửi bởi Giang Giang » 28 Tháng 7 2017, 21:13


Giang Giang
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 339
Ngày tham gia: 27 Tháng 7 2017, 09:30
Đã cảm ơn: 1956 lần
Được cảm ơn: 952 lần

Re: GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG.

GIANG GIANG xin cám ơn ADMIN/VNS nhiều.

Gửi bàigửi bởi Giang Giang » 28 Tháng 7 2017, 21:26


Giang Giang
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 339
Ngày tham gia: 27 Tháng 7 2017, 09:30
Đã cảm ơn: 1956 lần
Được cảm ơn: 952 lần

Re: GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG.

CHIỀU CHỦ NHẬT

Người ta nghỉ, mình vẫn phải đi làm, nắng nóng oi ả. Ve kêu râm ran suốt cả ngày. Hôm nay thấy thương quá 12N. Chắc chúng sợ mình nên lặng im học và lặng im làm bài mặc dù các lớp khác khá sôi nổi và ồn ào. Cô dặn dò và chúc lớp rồi. Còn 7 phút nữa sẽ có chuông. Đọc cho chúng nghe bài thơ "Nông nô và địa chủ"" Giờ văn" chúng im phăng phắc để nghe và vỗ tay rào rào khi mình dừng lời. Mình nhìn thấy ba cô bé lén chùi nước mắt. Không khí chia tay thật rồi. Lớp trưởng xin phép cả lớp hát tặng cô bài " Bụi phấn". Da diết quá. Lại có đứa chùi nước mắt. Bàn của lớp trưởng xin phép hát tặng cô bài "Mong ước kỉ niệm xưa" Có đứa thút thít rồi.
Chuông reo. Chúng ùa lên cả trai cả gái vây quanh mình xin được chụp ảnh chung. Tập thể cả nam và nữ. Chúng nó chụp bằng điện thoại và nói tối sẽ đưa lên mạng...Chắc chúng sẽ làm thế. Chúc cho các em có những kì thi hiệu quả. Chiều chủ nhật- Không khí chia li đến thật rồi. Buồn thật.


Tháng 5 năm 2013

Gửi bàigửi bởi Giang Giang » 22 Tháng 11 2017, 21:59


Giang Giang
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 339
Ngày tham gia: 27 Tháng 7 2017, 09:30
Đã cảm ơn: 1956 lần
Được cảm ơn: 952 lần

Re: GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG.

THANH MINH

Bố ơi. Con xin lỗi bố. Tháng nào con cũng về thắp hương cho bố và thăm mẹ. Nhưng con ít có thời gian để ra thăm mộ bố ông bà, anh con nữa. Trưa nay về thanh minh, các anh rủ con ra thăm mộ. Con háo hức đi như một đưa trẻ con được đi chơi xa chỗ chưa bao giờ đến.
Nghĩa trang bây giờ khác quá. Những gia đình giàu có họ xây như là biệt thự vậy. Con leo theo một cái bờ nhỏ mà các em con xây từ bờ kênh sang phần mộ của gia đình từ khi bố chưa mất. Con cùng với các anh các chị thắp hương cho các phần mộ của tổ tiên nhặt cỏ quét dọn. Con cứ thấy như đang dọn dẹp trong nhà vây. Nhưng mộ của bộ nằm giữa ruộng lúa, với nhiều ngội mộ chưa cải táng cách phần mộ tổ tiên đến 15 mét lúc đầu con không nhận ra. Anh Khoa bảo con: Mộ của thầy mới thắp hương hôm thanh minh họ lớn nên không phải lội ra nữa. Nhưng tự nhiên con cứ muốn xuống. Lúa tốt ngập qua đầu gối và dày kín che khuất nhiều ngôi mộ. Con xắn quần bỏ dép lội sang chỉ thắp cho bố có một cây hương giữa trưa nắng. Nhìn ngọn khói ngoằn ngoèo bay lên con cứ thấy thấp thoáng nét cười hiền lành của bố. Bất giác con để ý đến cụm hoa bạch ngọc bố hay trồng ở nhà. Các em con đã trồng trên mộ bố cụm hoa này để
con gái bố lâu không ra thăm bố vẫn nhận ra nhà của bố đấy bố ơi.Con xin lỗi bố vì sự không chu chỉn của con bố nhe. Con cầu cho hương hồn bố bình an.

Chiều về qua nghĩa trang liệt sĩ- Vào thắp hương cho Anh và cả chú Chung.
Nghĩa trang vắng lặng quá. Hai bó hoa cúc trắng cắm lên phần mộ của hai người. Một nắm hương to. Cắm vào bát hương cho Anh 3 cây, chú Chung 3 cây còn lại chỉ cắm đủ cho hai hàng mộ vô danh và hai người có tên nằm cạnh chú. Cảm xúc rưng rưng xúc động trước sự vắng vẻ của nghĩa trang làm mình không muốn về, cứ nấn ná đến 16h30 mới về.
Hôm nay cũng là ngày giỗ của Anh. Bạn bè cũng đến đông, Em chỉ qua nhà thắp hương cho Anh rồi về quê. Chắc anh không giận Em. Cầu cho hương hồn Anh và mọi người an bình nơi chín suối.
10.3(AL)

Gửi bàigửi bởi Giang Giang » 22 Tháng 11 2017, 22:04


Giang Giang
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 339
Ngày tham gia: 27 Tháng 7 2017, 09:30
Đã cảm ơn: 1956 lần
Được cảm ơn: 952 lần

Re: GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG.

LẺ LOI

Hẹn đi Hà Nội- kế hoạch không thành, đổi lịch đi Sầm Sơn. Mọi người đi cùng gia đình vui thật. Còn mình mình lẻ loi cô đơn giữa chốn đông người.
Hai ngày qua biển Sầm Sơn sóng quá lớn, tắm nhưng không thoải mái, lại có một mình.
Bất chợt kỉ niệm cũ ùa về- Cái ngày xưa lang thang trên bãi tắm để chờ người ấy tắm- mình sợ không dám xuống tắm.Đi dọc bờ biển, cát sạch, sóng vừa phải, trời xanh nắng vàng. Lúc ấy mình ngố tận cùng thế giới- cứ hồn nhiên đùa với sóng- để người ấy một mình ngụp lặn- lòng buồn giận mình mà không nói. Bây giờ muốn có người ấy để trò chuyện thì người ấy lại đi xa.
Lẻ loi chân bước ngập ngừng
Bồn chồn lại nhớ người dưng thế này.

Gửi bàigửi bởi Giang Giang » 22 Tháng 11 2017, 22:21


Giang Giang
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 339
Ngày tham gia: 27 Tháng 7 2017, 09:30
Đã cảm ơn: 1956 lần
Được cảm ơn: 952 lần

Re: GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG.

NỖI NHỚ CHIỀU CHIỀU

Nỗi nhớ khôn nguôi. Lúc bàng bạc mơ màng khi da diết cồn cào lúc lắng sâu tha thiết. Nhớ lắm tiếng nói ấm áp, giọng hơi dỗi hờn sao thương quá. Có lúc mải mê công việc, nỗi nhớ tạm thời lắng xuống, nhưng cũng có lúc đang làm việc mà vẫn nhớ, lại ngồi thừ ra, ngẩn ngơ như kẻ mất hồn, chợt giật mình khi nghe thấy giọng ai đó quen quen. Có bao giờ, có bao giờ có được giây phút sung sướng ấy? Tay trong tay dạo trong vườn khuya, bên nhau, bên nhau ngắm ánh trăng xanh, chia sẻ với nhau mọi nỗi niềm.
Lạ nhỉ? Ừ sao lại có cái ước ao của cái tuổi 20, 30 thế nhỉ: Đó là nỗi nhớ chiều chiều, đó là chiều chiều ta lại nhớ nhau.

Gửi bàigửi bởi Giang Giang » 23 Tháng 11 2017, 20:44


Giang Giang
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 339
Ngày tham gia: 27 Tháng 7 2017, 09:30
Đã cảm ơn: 1956 lần
Được cảm ơn: 952 lần

Re: GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG.

CHIỀU MƯA
Chiều nay trời đẹp nhưng sân vườn muỗm ướt quá. Đi bộ một chút thấy không tiện nên đành ngồi đọc. Lang thang mải miết trên TV mong tìm thấy tên của TNM. Không có. Đóng mạng. Chuông điện thoại thôi reo. Hà Nội mưa. Hà Nội mưa. Vậy là chiều lại mưa. Con đường hoa ban vắng bóng bao người. Cả người ấy cũng vắng. Chiều mưa. Ta về lòng mang theo cái bâng khuâng xao xuyến ấy. Lạ nhỉ? Sao bây giờ vẫn có cái giác buồn của Chiều mưa khi xưa!
Bước chân ai vội vã
Trên con đường ngập mưa
Ta trở lại ngày xưa
Tìm gì trong kí ức
Chiều mưa ơi! Chiều mưa!

Gửi bàigửi bởi Giang Giang » 23 Tháng 11 2017, 20:45


Giang Giang
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 339
Ngày tham gia: 27 Tháng 7 2017, 09:30
Đã cảm ơn: 1956 lần
Được cảm ơn: 952 lần

Re: GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG.

XIN ĐỪNG CÓ HỎI!

Có khoẻ không ? Có vui không? Có điều gì mới không? Xin đừng có hỏi! Nghe giọng nói biết em không khoẻ! Nhìn nét mặt biết em không vui! Còn mới ư? Cũ rích mọi thứ mà.
Lặng lẽ bước đi dưới tán cây um tùm, xanh mát, vậy mà niềm vui không cất cánh nổi...
Lặng lẽ vô hồn cái bước chân
Tương lai cảm thấy mịt mờ dần
Còn chi để thấy đời vui vẻ
Đừng có nói câu: chớ ngại ngần...
Ta lặng im để đi hết quãng đời còn lại, đừng khuấy lên những điều chi cho vẩn đục tâm hồn trẻ thơ nữa...

Gửi bàigửi bởi Giang Giang » 23 Tháng 11 2017, 20:47


Giang Giang
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 339
Ngày tham gia: 27 Tháng 7 2017, 09:30
Đã cảm ơn: 1956 lần
Được cảm ơn: 952 lần

Re: GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG.

KÍ ỨC ƠI!

Đừng nói không buồn, nếu không buồn là giả dối. Nhưng hãy vì nhau mà quên đi một chút cá nhân ích kỉ của mình. Hãy nhân hậu và rộng lượng. Cũng đừng đổ lỗi tại ai. Tại người nhưng cũng tại cả mình. Hãy để cho cuộc sống của mọi người bình yên thanh thản. Bản thân mình chịu đau một chút...rồi mọi sự sẽ bình yên. Hai chữ chân thật, hai chữ bình yên, hai chữ nhân hậu. Ta đang cần, người cũng đang cần. Mong cho tâm hồn người thanh thản và ta cũng thế. Đừng phai mờ những điều tốt đẹp trong nhau. Kí ức ơi...

Gửi bàigửi bởi Giang Giang » 23 Tháng 11 2017, 20:48


Giang Giang
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 339
Ngày tham gia: 27 Tháng 7 2017, 09:30
Đã cảm ơn: 1956 lần
Được cảm ơn: 952 lần

Re: GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG.

ĐỪNG TRÁCH EM (Viết cho ngày xưa và người xưa)

Anh có biết những ngày này em không còn tâm trí để viết. Hụt hẫng quá chơi vơi quá và xen vào đó là một chút dỗi hờn trẻ con. Thực sự thì em đã viết nhiều nhưng viết rồi lại xoá, em không muốn anh buồn, anh nghĩ ngợi. Em chỉ mong anh khoẻ mạnh yên bình và cố gắng hoàn thành những dự định của mình. Những nỗi đau âm ỉ và dai dẳng em không xoá nhoà được nỗi buồn, nên đừng trách em. Em không nghiêng ngả nhưng em chếnh choáng bần thần và tâm trí ngẩn ngơ. Thèm nghe một giọng trầm ấm, thèm nghe một câu hát buồn da diết của anh. Hết cả rồi còn đâu...Ứa nước mắt khi nhớ lại kí ức. Nghẹn ngào không cất lên lời mỗi khi mắt em chạm vào một vật gì đó gợi kí ức về anh. Có thể anh không đọc những dòng này của em nhưng em vẫn cứ viết. Viết cho anh, viết để gửi cái người xửa xưa ấy. Anh đừng hát bài Một mình anh nhé...Em không thích anh cứ hát mãi bài ca đó... Nhớ nghe anh.
(Vời vợi xa anh vời vợi đau)

Gửi bàigửi bởi Giang Giang » 23 Tháng 11 2017, 20:50


Giang Giang
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 339
Ngày tham gia: 27 Tháng 7 2017, 09:30
Đã cảm ơn: 1956 lần
Được cảm ơn: 952 lần

Re: GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG.

Cho mẹ
Mẹ kính yêu!
Từ ngày bố mất chị em con vẫn siêng về thăm mẹ, tuy nhiên cũng không thể lấp chỗ trống trải trong lòng mẹ. Con biết điều đó.
Mỗi bữa cơm mẹ chỉ ăn lưng bát, một quả trứng mẹ ăn ba bữa cơm không hết.
Thời tiết thay đổi mẹ lại đau khắp người, huyết áp tụt. Hôm bão mẹ trượt chân ngã đau mà mẹ giấu chị em con, mẹ không cho cậu Hoá gọi điện thông báo. Một tuần sau con vào thăm mẹ mới biết. Mẹ cứ lặng lẽ, nhưng con biết mẹ cứ ngóng chị em con. Vài ba tuần , có khi cả tháng con mới về thăm mẹ một lần, ăn với mẹ một bữa cơm rau rồi lại vội vàng đi. Mẹ lại dúm gói cho cháu vài nải chuối xanh, mấy quả khế ngọt, một bó rau rút(bé Thi Hoàng rất thích món quà này của bà), mẹ vui lắm nhưng mẹ có biết mỗi lần như vậy con lại ngậm ngùi xót xa. Mẹ già rồi, đến tuổi nghỉ ngơi dưỡng lão, vậy mà lúc nào cũng trồng rau, nuôi gà và đợi con ở xa về còn phân phát.
Hôm nay cũng vậy, sau đám giỗ, mẹ lại chia quà cho các cháu như lúc bố con còn sống. Mẹ làm con cứ nghẹn ngào và càng nhớ bố nhiều hơn.
Mẹ ơi, chẳng có từ nào để diễn tả hết tình của mẹ dành cho chúng con. Con chỉ mong 10 năm nữa,20 năm nữa con vẫn được về được mẹ gửi quà chia quà cho con cho các cháu như hôm nay. Hôm nay con lại muốn được gội đầu cho mẹ nhưng mẹ bảo mẹ mới gội rồi, tóc mẹ vẫn dài tới gót chân và mượt mà song lắm. Ai cũng bảo tóc đẹp thế thì nhàn nhưng con thấy mẹ có được thư nhàn bao giờ đâu. Mẹ nuôi 9 anh em con trưởng thành, rồi bây giờ tuổi cao mẹ vẫn tự thân vận động không muốn phiền hà con cái.
Mẹ yêu ơi, con không ước gì hơn, con chỉ ước 20 năm sau con vẫn còn được đun nước lá sả, lá chanh bồ kết để gội đầu cho mẹ.

Gửi bàigửi bởi Giang Giang » 23 Tháng 11 2017, 21:11


Giang Giang
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 339
Ngày tham gia: 27 Tháng 7 2017, 09:30
Đã cảm ơn: 1956 lần
Được cảm ơn: 952 lần

Re: GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG.

CHIẾC DÂY LƯNG
Thương quý tặng cô bé Huyền hàng xóm nhà tôi.
***
Sáng nào nó cũng để ý thấy bố nó vừa thắt dây lưng lại vừa nắn nắn chỗ cái dây đã bong tróc. Mặc dù bố nó chỉ làm nghề buôn chó nhưng trước khi ra ngoài bao giờ bố nó cũng ăn mặc gọn gàng chỉn chu. Không phải quần áo đẹp nhưng nó luôn tự hào về sự cẩn thận của bố trước khi ra khỏi nhà. Sự cẩn thận của bố là một đức tính tốt cho chị em nó học tập.
Tối hôm qua lúc ngồi học bài nó nghe được mẹ nó nói chuyện với bố nó là hồi sáng nay có cô khách hàng mua nhiều thịt chó để chiều tổ chức sinh nhật bố cô ấy(bố cô ấy cũng đã lớn tuổi). Bất chợt bố nó cũng bảo: - Ừ ngày mai cũng là sinh nhật của tớ rồi nhỉ...
Câu chuyện qua đi trong những bàn tính việc nhà của bố mẹ và sự im lặng của nó vì nó còn chăm chú học bài. Sáng nay nó cũng dậy như mọi khi lo chuẩn bị đi học, còn bố mẹ nó cũng tất tả với công việc của nhà làm hàng. Khi nó dắt xe đạp ra sân đi học thì bố nó cũng đã ra khỏi nhà trước nó để đi mua hàng.
Nó ngập ngừng cất tiếng hỏi mẹ:
- Mẹ ơi mẹ cho con xin mẹ 1 trăm ngàn...
Mẹ nó hỏi lại: - Con xin tiền mẹ mua cái gì? Mẹ phải biết rõ mục đích thì mẹ mới cho tiền.
Nó nói với mẹ: - Mẹ cứ cho con xin, con hứa là con không lấy tiền của mẹ để tiêu hoang phí cho riêng con...
Nghe con bé nói thế mẹ nó cũng đưa cho nó 1 trăm ngàn. Nó cám ơn mẹ và đi học.
.
Buổi tối vì nhà làm hàng nên nhà nó thường ăn cơm muộn, tối nay cũng thế gần 8 giờ nhà nó mới được ăn bữa tối.
Khi bố mẹ nó ngồi vào mâm cơm thì thấy hai chị em nó dắt nhau từ trên tầng 2 xuống tay cầm một bọc túi nilong màu đỏ.
Đứng trước mặt bố mẹ con bé khẽ khàng nói: - Bố ơi hôm nay là ngày sinh nhật bố, chị em con có một món quà nhỏ để tặng bố. Chúng con chúc bố sinh nhật vui vẻ ạ...
.
Cả bố mẹ nó đều ngỡ ngàng và xúc động trước hành động của con bé. Bố nó nhận quà và nói: - Bố cảm ơn các con... Hơn 30 tuổi rồi lần đầu tiên bố được nhận quà sinh nhật. Bố xúc động quá, bố cám ơn các con nhiều...Không khí của bữa ăn như chùng xuống một chút bởi sự xúc động của cả nhà, nhất là mẹ nó,,, những giọt nước mắt lăn trên gò má của mẹ bởi sự chu đáo của cô con gái nhỏ mới học lớp 5... Nó đã làm giúp mẹ nó cái việc mà mẹ nó chưa kịp làm.
.
Một chiếc dây lưng giá trị không lớn nhưng hành động và suy nghĩ của cô bé thật là bao la.
Cám ơn cô bé Huyền hàng xóm nhà tôi.
.
10.4.2019 GG

Gửi bàigửi bởi Giang Giang » 10 Tháng 4 2019, 14:57


Hoàng Liên Sơn
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1747
Ngày tham gia: 30 Tháng 3 2016, 22:20
Đã cảm ơn: 1345 lần
Được cảm ơn: 5071 lần

Re: GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG.

Dọc đường nhặt nhạnh được nhiều thứ nhưng biết giữ lại thứ gì và bỏ lại thứ gì...
Lượm lặt sáng nay:
Hối hả cắm đầu cắm cổ phi xe lên BV cho kịp giờ bác sĩ khám bệnh. 7h38 p. may quá, cô bé đo HA vừa bắt đầu, giường có 5 mà người những 8...ngồi ké dưới chân giường một nhà chùa mới nhập viện đêm qua...Vẫn kịp đo HA...130...sáng uống thuốc rồi...
Các BN í ơi gọi nhau đi tiêm đi nhận thuốc. Bà Lớn đã tiêm xong về phòng và nhắc: Các bác sang mà tiêm...Mình ngồi một lát rồi cũng lật đât sang phòng tiêm. Vừa đến cửa phòng tiêm bỗng chững lại khi nghe một Người Đẹp khoá Blu trắng gióng giả: Các bà về phòng đi, bác sĩ đang đến khám bệnh...Quay về lẩm bẩm: Ủa đo huyết áp rùi, mà đến giờ tiêm phát thuốc rùi...sao không đến từng phòng tiêm...Một lát sau thấy mọi người cứ lục tục tiêm rùi về...lại lần sang lại quay về. Lần thứ 3 sang rồi len chân vào phòng ngồi đợi...chưa lấy được thuốc bỗng lại giật mình. .. Một Blu trắng Béo quát to: Các bà không sang đây, ngồi bên đó ai tiêm cho các bà...Bà Sen ơi sang đi...Hết biết nói gì...ĐI hay là Ở nhỉ...Các BN cứ lẩm bẩm.
...

Gửi bàigửi bởi Hoàng Liên Sơn » 11 Tháng 5 2019, 22:15


Hoàng Liên Sơn
Bạn thâm giao
Bạn thâm giao
 
Bài viết: 1747
Ngày tham gia: 30 Tháng 3 2016, 22:20
Đã cảm ơn: 1345 lần
Được cảm ơn: 5071 lần

Re: GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG.

MƯA CHIA TAY VỘI VÃ
Mưa quá! Thế là ta chia tay nhau. Hà Nội mưa tầm tã. Nước loang loáng phố phường. Đường hoa ban trắng xoá. Nước dềnh mặt phố nghiêng. Chỉ vội vã đôi câu. Chưa kịp nhìn mặt nhau. Mưa! Chia tay vội vã.
SAO LẠI THẾ
Hình như mấy bữa nay ngày nào NM cũng vội vã... Băn khoăn ư, có cần thế không nhỉ? Nhưng thấy lạ thật đấy. Có gì thay đổi ư? Cảm xúc, bạn bè, gia đình...hay là... Thôi biết thế đã. Mong là cảm giác của mình không đúng...
EM BIẾT RỒI
Vậy là em đã hiểu. Những ý nghĩ em phán đoán không phải. May quá.
Và em đã nói: Sự chân thành sẽ giải toả mọi điều. Cám ơn anh.
CHIỀU MƯA
Chiều mưa người vội vã về. Hai ta cũng vội vã chia tay. Anh bảo là trời không ủng hộ. Em nghĩ rằng chẳng phải thế đâu anh. Chia tay nhau để mình lại có cơ hội nhớ nhau nhiều hơn. Hãy cười thật tươi cho hả hê thoải mái. Cho át tiếng mưa rơi. Kệ sấm chớp nhì nhằng. Con đường hoa ban vẫn níu bàn chân em trở lại. Để rồi một ngày mới ta lại tay trong tay dạo bước trên con đường thân quen trong tiếng ve râm ran gọi hạ về đổ nắng nhé anh.
BẤT NGỜ
Trong 3 phút có tới 10 cuộc gọi nhỡ và 2 tin nhắn. Thời tiết nóng nực, có nhiều người ốm. 5 người nghỉ đột xuất thế là cuống cuồng phân công dạy thay không có thời gian đi đi kiểm tra các lớp. Thế là việc đáng tiếc xảy ra...thật bất ngờ. Cả buổi sáng nay mệt mỏi quá. Giá mà...Buồn quá.
MỘT NGÀY THI
Một ngày mệt mỏi và căng thẳng. Thi cả ngày, 6 tiếng. Cả thầy trò đều mệt. Nhìn lũ trò mồ hôi ròng ròng mà thương quá. Tuy vậy đứa nào cũng say sưa làm bài. Mới chỉ là sự tập dượt nhưng các em đều cố gắng. Chắc chắn sẽ là một bước đệm tốt cho ngày thi ĐH chính thức của các em. Chúc các em tự tin và thắng lợi. Nhưng phải cố gắng giữ gìn sức khoẻ nhé.
GÓC KHUẤT
...
Em buồn. Anh hỏi vì sao? Biết nói thế nào để anh hiểu. Sự ích kỉ của mỗi cá nhân đôi khi làm ta chạnh buồn. Muốn nói mà không nói được. Cái góc khuất muốn nó cứ khuất. Vậy mà nhiều khi nó trồi ra qua giọng nói nét mặt cử chỉ...Ai tinh ý sẽ nhận ra...Anh đừng hỏi. Nếu anh tinh ý anh sẽ nhận ra điều đó.
ƯỚC GÌ
Ước gì có một bờ vai nhân hâu và vững chắc lúc này để ta có chỗ tựa nương. Nhất định ta sẽ tự tin hơn.
Con gái ơi. Mẹ xin lỗi con. Mẹ không muốn con đọc được tâm trạng của mẹ đâu. Con cứ vô tư hồn nhiên và ngây thơ đi con nhé. Mẹ luôn yêu con.
Một ngày căng thẳng và mệt mỏi đã qua. Thí sinh cũng vât vả quá chừng, nhưng không khí trường thi bình thường. Bài thi chắc không khó. Môn Văn cũng không có gì gay go. Nhiều nội dung sát với đề thi thử các em được tập dượt vì thế tâm lí các em cũng thoải mái hơn. Mong là mọi thứ bình yên

Gửi bàigửi bởi Hoàng Liên Sơn » 27 Tháng 6 2019, 21:32



Quay về Trang Sáng Tác Văn Xuôi

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron