Truyện ngắn LỆ QUYÊN

Điều hành viên: Xuân Quỳnh

Hình đại diện của thành viên
Lệ Quyên
Member
Member
 
Bài viết: 36
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2019, 18:05
Đã cảm ơn: 627 lần
Được cảm ơn: 677 lần

Truyện ngắn LỆ QUYÊN

Tin nhắn

Vậy là đã 3 ngày chúng ta không liên lạc với nhau, dù cách nhau chỉ một cái bấm nhẹ trong điện thoại
Em giận anh, anh giận em hay tại khoảng cách giữa chúng ta đã không thể rút ngắn hơn nữa.

Cái lằn ranh mong manh giữa anh và em, giữa người yêu và bạn, giữa yêu và mến chắc chẳng thể nào thu ngắn hơn nữa.

Đã 3 ngày nay em đã không nhận được tin nhắn nào từ anh. Những chữ đã ghi dấu trong lòng em lúc nào chả biết mà bây giờ mỗi khi nhìn màn hình có người nào đó nhắn tin cho mình, em lại nhớ đến anh, nhớ cái dòng chữ viết tắt cùng với cái nick thân quen phía trước. Mỗi ngày làm việc không được tin thật là một ngày dài và trống rỗng.

Mà thực ra mình đã có gì đâu anh nhỉ? Chỉ những hẹn hò, những đưa đón, những tuần làm việc bận rộn nhưng vẫn chat với nhau suốt cả ngày, để rồi cuối tuần lại mong đến gặp nhau. Rồi một cái nắm tay, một lần quấn quít, chỉ có thế, không một lời hò hẹn, không một lời yêu.

Cuộc sống sẽ trôi đi, anh sẽ trở về với công việc, với những tương lai chờ đợi phía trước.
Còn em, em sẽ trở về với quá khứ, với người yêu xa xôi mà em vẫn muốn chung tình đợi chờ.

Con trai vẫn thường bảo nhau: “đánh đồn có địch mới là vẻ vang”.

Vẻ vang là chi khi chiến thắng với một thành trì tan hoang, vẻ vang làm chi khi có thêm một người khác sẽ đau khổ vì mất đi người yêu (cái cảm giác mà anh đã từng phải cảm nhận).

Tình yêu không phải là một cuộc chiến tranh, không phải một canh bạc một mất một còn mà là nơi những yêu thương, nhân bản, bao dung… rất tự nhiên sẽ được bộc lộ.

Dẫu biết em đã có người ta, nhưng từ khi quen em anh vẫn luôn muốn dành những gì tốt nhất cho một người dưng xa lạ. Quãng đường anh đưa đón em mỗi ngày có thể bằng cả Sài Gòn cộng lại, nhưng có hề chi anh nhỉ?

Yêu tức là cho đi mà không đòi hỏi phải nhận lại bao giờ...!!!


Lệ Quyên

Gửi bàigửi bởi Lệ Quyên » 22 Tháng 6 2019, 15:04


Hình đại diện của thành viên
Lệ Quyên
Member
Member
 
Bài viết: 36
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2019, 18:05
Đã cảm ơn: 627 lần
Được cảm ơn: 677 lần

Re: Truyện ngắn LỆ QUYÊN


Lòng tốt !!!

Thấy cô bé ôm cặp vào lòng đi vội dưới cái nắng đổ lửa. Mồ hôi làm chiếc áo trắng của nó ướt sũng và dính nhẹp vào sống lưng.

Tôi đạp xe nhanh hơn một chút để bắt kịp.

- Lên đây chị chở về giúp ?

- Không lên, chở đi bán cho quán bia ôm thì có.

- Không, chị chở về thật mà.

- Không…mẹ dặn không cho người lạ chở.

Giọng nói lạnh băng của cô bé làm tôi thấy hơi thẹn. Lòng tốt bị khước từ phũ phàng quá. Đâu phải tự dưng mà tôi lại ngỏ ý như vậy chứ.

Chỉ là tôi cũng đã từng phải hứng chịu cảnh cuốc bộ mấy cây số dưới nắng vì xe hư. Lúc ấy tôi cần lắm một lòng tốt dừng lại cho tôi đi quá giang. Tôi có vẫy tay vài lần nhưng đều không được. Người thì lắc đầu, người đạp xe lách qua chỗ tôi đứng, người thì tỏ ý không hề mảy may quan tâm.

Và tôi hiểu tại sao họ lại làm như vậy, tại sao cô bé lại phản ứng như thế.

Bởi có những người luôn lợi dụng lòng tốt làm tha hóa những điều tốt đẹp. Bởi những vụ cho đi nhờ mà không phải chủ ý đi nhờ. Những vụ chở giúp mà mang theo bao thủ đoạn, âm mưu...

Bóng cô bé lẩn khuất vào con hẻm đất gồ ghề. Tôi thấy buồn bởi lẽ lòng tốt của mình đã bị đánh đồng với những tệ nạn đội lốt tốt đẹp.

Lệ Quyên


Gửi bàigửi bởi Lệ Quyên » 01 Tháng 7 2019, 14:27


Hình đại diện của thành viên
Lệ Quyên
Member
Member
 
Bài viết: 36
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2019, 18:05
Đã cảm ơn: 627 lần
Được cảm ơn: 677 lần

Re: Truyện ngắn LỆ QUYÊN


TÌNH XƯA

Vật vờ như cái xác không hồn, Huyền tìm đến tôi.
Cô tâm sự: “Thời sinh viên cô từng yêu một bạn cùng lớp. Nhưng vì mặc cảm gia cảnh nghèo khó nên sau khi ra trường anh ta âm thầm chia tay cô trở về quê lập nghiệp”.

Đau khổ, tuyệt vọng, Huyền đến với anh Minh là chồng hiện nay, như tìm cái phao cứu sinh.
Chồng cô chân thành độ lượng, sống có trách nhiệm nhưng hơi khô khan.
Mặc dù rất quý chồng nhưng cô không yêu anh ta như đã yêu người cũ.

Mười năm chung sống, khi gặp chuyện buồn Huyền không chia sẻ được với chồng vì anh cho rằng cô nghiêm trọng hóa mọi chuyện.
.
Thế rồi một lần dự hội thảo vô tình cô gặp lại cố nhân, anh ta đã có gia đình và khá thành đạt.
Tình xưa trỗi dậy, không kiềm chế được nên đã đi quá giới hạn...

Tỉnh mộng, Huyền xót xa ân hận đến bữa không nuốt nổi chén cơm, đêm trằn trọc không sao chợp mắt.
Nếu thú nhận, dẫu chồng có tha thứ thì cũng không thể nào quên những lỗi lầm của cô đã gây ra.

Lệ Quyên

Gửi bàigửi bởi Lệ Quyên » 07 Tháng 7 2019, 10:17


Hình đại diện của thành viên
Lệ Quyên
Member
Member
 
Bài viết: 36
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2019, 18:05
Đã cảm ơn: 627 lần
Được cảm ơn: 677 lần

Re: Truyện ngắn LỆ QUYÊN


Lời nói dối.

Một hôm có người bạn hỏi tôi :
"Mẹ cậu làm nghề gì?".
Tôi liền đáp:
"Mẹ mình là giáo viên".
Chẳng lẽ lại nói là mẹ làm nghề buôn ve chai, thật xấu hổ đối với một sinh viên đại học như mình. Tôi thầm nghĩ vậy.

Vài ngày sau tôi cùng mấy đứa bạn vào công viên uống nước. Bọn tôi mỗi gọi một chai nước ngọt và nói cười vui vẻ sau một ngày học căng thẳng.
Uống xong, vỏ chai chúng tôi ném ra xa. Bỗng dưng có một người phụ nữ tuổi trung niên đội cái nón cũ trên đầu, mặt thì bít kín đến nhặt những chai nước đó.

Với cặp mắt nhạy cảm, tôi đã nhận ra ngay một dáng người quen thuộc. Tôi không thể nhầm lẫn được. Và người đó cũng nhìn tôi nhưng cố tình làm như không hề quen biết.

Bạn tôi đứa nào cũng chăm chú nhìn hành động của người phụ nữ lạ đó.
Bỗng một đứa trong nhóm nói:
"Mặc dù bố mẹ mình làm công việc gì nhưng mình vẫn thấy quý những người làm công việc tầm thường như người ở đằng kia".

Tôi liền quay mặt đi nơi khác và bỗng thấy sống mũi cay cay vì lời nói dối của mình.

Lệ Quyên

Gửi bàigửi bởi Lệ Quyên » 10 Tháng 7 2019, 09:43


Hình đại diện của thành viên
Lệ Quyên
Member
Member
 
Bài viết: 36
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2019, 18:05
Đã cảm ơn: 627 lần
Được cảm ơn: 677 lần

Re: Truyện ngắn LỆ QUYÊN


Cúp điện thoại trước...

Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt.
Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước không nói lời tạm biệt.
Còn chàng trai lại cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.

Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý.
Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, cô thấy hình như có một sự mất mát mơ hồ.
Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa.

Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.

Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, bỏ đi. Cô gái không khóc mà cảm thấy như là được giải thoát.

Rồi một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi. Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói :
- "Tạm biệt"
Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
Chẳng biết bao lâu, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai :
- "Sao em không cúp máy?"
Tiếng của cô gái như khản lại :
-" Tại sao lại muốn em cúp máy trước?".
Chàng trai đáp :
"Quen rồi"… Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm".
Cô gái run giọng :
- "Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì."
- "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ."

Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào.
Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi.

Lệ Quyên

Gửi bàigửi bởi Lệ Quyên » 14 Tháng 7 2019, 13:14


Hình đại diện của thành viên
Lệ Quyên
Member
Member
 
Bài viết: 36
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2019, 18:05
Đã cảm ơn: 627 lần
Được cảm ơn: 677 lần

EM GÁI MƯA - Truyện ngắn LỆ QUYÊN

Em gái mưa…
*
Em chỉ là “em gái mưa” thôi phải không anh ?


Không biết anh sẽ đọc được những dòng chữ này hay không, vì lâu lắm rồi em đã bỏ đi sở thích vào FB để đọc những dòng tâm sự của mọi người trong đó có tâm sự của anh.
.
Nhưng thật lòng em mong hiểu được những gì anh muốn nói. Anh có biết rằng từ ngày em chạm vào cuộc đời anh, đã làm em thay đổi tất cả. Anh cho em biết thế nào là sống có ý nghĩa, cho em nếm trải thật sự mùi vị của cuộc sống này.
Anh cho em biết thế nào là yêu một người, cho em nụ hôn đầu đời.
.
Từ khi gặp anh đã mang cho em niềm tin và hy vọng, nhưng tại sao anh không mang cho em hạnh phúc trọn vẹn là được yêu anh và ở bên anh mãi mãi....

Anh đâu biết rằng... Hạnh phúc đối với em là từng giây từng phút được ở bên anh, thế nhưng hạnh phúc đó cũng chỉ là cơn mưa thoáng qua thôi..... Chỉ được gần bên anh một phút thôi.
.
Sự thật phủ phàng có một chân lý đến một lúc nào đó mây cũng sẽ tan và mưa sẽ tạnh, mây kéo đi để thấy những ánh nắng vàng chỉ có mặt trời mãi mãi sưởi ấm tim em và có lẽ với anh, em không phải là mặt trời ấy phải không?

Rồi cơn mưa khi trút hết nước nó sẽ dần héo khô giống như ngàn cơn mưa khác và rồi cũng trôi vào dĩ vãng....vào lãng quên....

Em chỉ là cơn mưa, chỉ có thể bên anh trong một phút giây ngắn ngủi thôi phải không anh ? Nhưng em thà làm cơn mưa bên anh còn hơn bay lang thang theo gió hoài nơi đâu.

Thà trút hết nước cho anh mát mẻ khi mặt trời quá oi bức còn hơn là tan vào hư vô.
.
Em yêu anh rất nhiều… mưa yêu anh rất nhiều cho đến khi không còn là mưa nữa...
.
Lệ Quyên

Gửi bàigửi bởi Lệ Quyên » 26 Tháng 7 2019, 10:38


Hình đại diện của thành viên
Lệ Quyên
Member
Member
 
Bài viết: 36
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2019, 18:05
Đã cảm ơn: 627 lần
Được cảm ơn: 677 lần

NỤ CƯỜI - Lệ Quyên


Nụ cười
***

Hôm nay tôi đến tham gia cùng nhóm thiện nguyện vnthivandan tại Trung tâm phục hồi chức năng.
Trong lúc mọi người chia nhau phần cơm từ thiện trong những hộp nhựa nhỏ, thức ăn là những miếng đậu hũ kho.
Một cậu bé khoảng mười tuổi mếu máo, đứng cạnh đám đông. Tôi nhìn cậu và cậu nhìn lại tôi. Tự dưng tôi cười.
Đôi mắt cậu bé sáng lên, chạy đến bên tôi:
-“Cô ơi, cho con một hộp cơm đi”.
Tôi bước gần khều một chị khá lớn tuổi đang chia cơm:
- “Chị ơi, cho em bé này với. Bé đang đói”.
Chị quay lại:
-“Ối trời, thằng này đói sao không la lên”.
Vừa đưa cậu phần thức ăn chị vừa nói:
- “Tội nghiệp, mẹ nó mới nhập viện lúc mờ sáng… người nhà để nó lại đây chăm sóc cho bà mẹ”.
Một người lấy dĩa giúp chú đổ cơm và đậu hũ ra, người khác đưa chú chiếc muỗng, chú múc ăn ngon lành.
Có tiếng một bà đứng gần cười:
“Mày đói sao không than với tụi tao, cùng là dân nuôi bệnh?”.
Tôi hỏi nhỏ:
“Họ tốt quá sao em không xin họ mà gọi cô?”.
Thằng bé bẽn lẽn:
“Tại cô cười với con”.
.
Ôi chao, tôi từng nghe những người yêu nhau hạnh phúc khi thấy nụ cười của nhau bao muộn phiền tan biến hết…
.
Giờ đây tôi biết thêm nụ cười giữa hai người xa lạ sẽ làm tan bao nghi ngờ, những nỗi sợ hãi trong lần đầu gặp gỡ…
.
Lệ Quyên

Gửi bàigửi bởi Lệ Quyên » 05 Tháng 8 2019, 15:34


Hình đại diện của thành viên
Lệ Quyên
Member
Member
 
Bài viết: 36
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2019, 18:05
Đã cảm ơn: 627 lần
Được cảm ơn: 677 lần

Quà cứu trợ


Quà cứu trợ

Gần vào năm học mới, chúng tôi rộn ràng quần áo cũ, sách vở… Để giúp trẻ em nghèo đến trường.
Có một phụ nữ khá giả, gửi hơn mười bộ đồ bộ mới tinh, chỉ giãn lưng thun, tôi mừng rỡ.
Chị ngăn lại:
- “Để mình nhờ người luồn mấy cái quần này lại. Mình chịu khó để các em vui trọn vẹn…”.

Sáng hôm sau lại có một người mang đến hai bao tải, tôi háo hức mở thử một bao.
Cô bạn than thở :
- “ Toàn đồ rách không à”.
Chiếc áo dài từng có màu trắng đã chuyển sang vàng cháo lòng, hai vạt lại rách tươm, không chiếc áo quần nào lành lặn!

Các em học sinh biết hôm nay sẽ có quà nên náo nức đến sớm. Nhìn đống “quà” không khác gì đống giẻ, mặt các em buồn xo.

Tôi nhớ mãi những khuôn mặt thất vọng, ngỡ ngàng, tiu nghỉu của các em trước những hộp quà giấy kiếng rực rỡ. Nhận được quà không mặc được, họ sẽ buồn biết chừng nào.

Của cho không bằng cách cho, nhưng của cho phải có một giá trị nào đó, lòng nhân ái mới đủ ý nghĩa.
.
Lệ Quyên

Gửi bàigửi bởi Lệ Quyên » 15 Tháng 8 2019, 10:19


Hình đại diện của thành viên
Lệ Quyên
Member
Member
 
Bài viết: 36
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2019, 18:05
Đã cảm ơn: 627 lần
Được cảm ơn: 677 lần

Hai chữ NHÂN và TÂM

NHÂN và TÂM

Hôm vừa rồi mình đi chùa tâm trạng thật lạ kì, khi nhìn mọi người đến đây mỗi người mang một sắc mặt, tươi vui hớn hở có, nét mặt rầu rầu đăm chiêu có và vội vã cũng có …

Nói tóm lại họ đi chùa cầu gì nhỉ ?... Họ chờ đợi gì nơi chốn thiêng liêng, có kẻ cúi rạp người xì sụp khấn vái ra thành tiếng, có người chấp tay mắt nhắm lim dim … Trong lòng những con người ấy như rất thành kính kia, nhưng mặt trái cuộc đời họ là gì ?
Họ sống với cuộc sống này thế nào, cách mà họ đối nhân xử thế, cách mà họ sống với gia đình mẹ cha và những người nghèo khó chung quanh mình ra sao….?

Nếu tâm bình lặng và có trái tim nhân ái, không bon chen tham vọng và không quá nhiều điều sầu muộn chắc gì họ đã tìm đến đây.
Ai cũng ước mong đấng từ bi sẽ che chở phù hộ cho mình, cầu xin cái Phước Lộc Tài mà chẳng ai chịu hiểu rằng tất cả những thứ ấy đều do tự chúng ta dùng chữ "Nhân Tâm" trong cuộc đời phù sinh này của mình để đánh đổi mà có …

Khi ngày càng quá nhiều người để quên hoặc tự mình đánh mất cả hai chữ “Nhân Tâm” tự biến mình thành kẻ bần hàn rồi đi cầu xin …thật đáng thương …

Mình cũng đi chùa và chỉ cầu xin Chư phật hãy rũ lòng thương chúng sinh dù vô tình hay cố ý đánh rơi hai chữ ” Nhân Tâm”. Xin hãy chỉ đường cho chúng con tìm lại

Lệ Quyên

Gửi bàigửi bởi Lệ Quyên » 01 Tháng 9 2019, 17:10


Hình đại diện của thành viên
Lệ Quyên
Member
Member
 
Bài viết: 36
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2019, 18:05
Đã cảm ơn: 627 lần
Được cảm ơn: 677 lần

LÒNG NHÂN ÁI

Lòng nhân ái

Hôm nghỉ lễ tôi cùng một người bạn rũ nhau ra bến xe mua vé đi về quê chơi, khi lên xe thì phát hiện có một phụ nữ đã ngồi vào chỗ của mình, bạn tôi ra hiệu cho tôi ngồi vào chỗ ở bên cạnh cô ta nhưng không bảo người phụ nữ đó trả lại chỗ.
Khi tôi đã ổn định chỗ ngồi thì quan sát kỹ, phát hiện ra chân bên phải của người phụ nữ đó có chút bất tiện, mới hiểu ra vì sao bạn tôi không bảo cô ta đứng dậy.

Sau khi xuống xe, tôi nói:
" Nhường chỗ là hành động tốt, nhưng đứng lâu như vậy mỏi chân lắm, đường xa có thể bảo cô ta trả chỗ cho chị ngồi một chút chứ."

Bạn tôi cười đáp:
" Người ta đã bất tiện cả đời rồi, chúng ta thì chỉ bất tiện có 3 tiếng đồng hồ thôi mà."

Tôi nghe vậy rất cảm động và khen bạn tôi có một tấm lòng nhân ái.

Lệ Quyên

Gửi bàigửi bởi Lệ Quyên » 14 Tháng 9 2019, 10:01


Hình đại diện của thành viên
Lệ Quyên
Member
Member
 
Bài viết: 36
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2019, 18:05
Đã cảm ơn: 627 lần
Được cảm ơn: 677 lần

CƠN ĐÓI


Cơn đói

Thằng bé đánh giày đi ngang tiệm phở, mùi phở bốc lên thơm phức. Nó đứng lại nuốt nước miếng rồi bỏ chạy thật nhanh. Thứ mùi hương độc ác đang hành hạ bao tử nó.
Nó ước một điều lớn hơn cả cơn đói, đó là có được khách.
- Ê! Thằng nhỏ, lại đây - một người đàn ông gọi nó.
Nó mừng quýnh chạy lại. Ông ta nhìn nó và chỉ vào đôi giày của mình:
- Đánh cho thật bóng đấy nhé!

Thằng bé hớn hở "vâng!" một tiếng rõ to. Vậy là vị khách đầu tiên đã cho nó việc làm.
Đôi bàn tay gầy nhom, đen nhẻm của nó cố gắng làm thật chăm chỉ để vừa lòng khách. Vị khách thấy nó nhiệt tình với công việc nên gật gù ra vẻ hài lòng lắm.

Và rồi, nó thở phào nhẹ nhõm. Vậy là nó đã đánh xong đôi giày. Nó nâng giày vào chân khách một cách ân cần, chu đáo.
Ông ta cười vừa ý:
- Được, tốt lắm. Thằng này nhỏ mà khá.

Nó cười theo và đứng chờ. Nhưng chẳng hiểu sao ông khách lại không trả tiền, cứ cầm điếu thuốc hút phì phèo trên tay.
Nó nhắc khẽ:
- Bác ơi, cho cháu xin tiền đánh giày.
Ông ta quát:
- Tiền gì, chẳng phải tao đã đưa mày ban nãy rồi sao?
Thằng nhỏ ức lắm nhưng phải kềm cơn giận:
- Bác chưa đưa cháu mà.
Ông ta lại to tiếng hơn:
- Ơ hay! Tao đã đưa mày rồi. Khôn hồn thì xéo đi chỗ khác.

Nói rồi, ông ta đạp thằng nhỏ. Nó ngã lăn và gào khóc. Nhưng tiếng khóc của nó không thắng nổi kẻ đê tiện.
Nó chỉ biết gượng đứng dậy, bước lầm lũi trong cơn đói.

Lệ Quyên

Gửi bàigửi bởi Lệ Quyên » 26 Tháng 9 2019, 17:02


Hình đại diện của thành viên
Lệ Quyên
Member
Member
 
Bài viết: 36
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2019, 18:05
Đã cảm ơn: 627 lần
Được cảm ơn: 677 lần

NHỮNG KẺ KHỐN KHỔ - Lệ Quyên


Những kẻ khốn khổ
***
Người mẹ ngồi trên chiếc xe sang trọng, đưa chiếc bánh kem năn nỉ đứa con trai :
- Ăn thêm cái nữa đi con!
Cậu bé nhăn mặt :
- Ngán quá, con không ăn đâu!
- Ráng ăn thêm một cái, má thương. Ngoan đi cưng!
- Con nói là không ăn mà.
Thằng bé lắc đầu quầy quậy, gạt mạnh tay. Chiếc bánh kem văng qua cửa xe rơi xuống đường.

Hai đứa trẻ đang bới móc đống rác gần đó, thấy chiếc bánh rơi xuống chạy đến nhặt.
Mắt hai đứa sáng rực lên dán chặt vào chiếc bánh thơm ngon một cách thèm thuồng.
Thấy bánh lấm lem, đứa con gái nuốt nước miếng bảo thằng con trai:
- Anh Hai thổi sạch rồi mình ăn.

Thằng anh phùng má thổi. Bụi bẩn đính chặt miếng bánh.
Đứa em sốt ruột cũng ghé miệng thổi tiếp. Chính cái miệng háu đói của nó làm bánh rơi tõm xuống dưới mương hôi hám rồi chìm hẳn.

Con bé thút thít nói :
- Ai biểu anh Hai thổi chi cho mạnh
- Ừa. Tại anh!..
Nhưng kem còn dính ở tay nè. Cho em liếm ba ngón, còn anh chỉ liếm hai ngón thôi !..

Lệ Quyên

Gửi bàigửi bởi Lệ Quyên » 05 Tháng 10 2019, 16:08


Hình đại diện của thành viên
Lệ Quyên
Member
Member
 
Bài viết: 36
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2019, 18:05
Đã cảm ơn: 627 lần
Được cảm ơn: 677 lần

MỘT PHÚT THÔI - Lệ Quyên


MỘT PHÚT THÔI !

Tôi ngồi sát cửa kiếng trên tòa nhà cao tầng, thỉnh thoảng cũng lơ đãng nhìn xuống lòng đường xe qua lại như mắc cửi.
Bổng tôi không thể không chú ý tới một bà lão, tay cầm túi xách nặng, đang tìm cách qua đường. Đã hơn 10 phút rồi mà cụ bà vẫn còn đứng đó, đôi chân nhấp nhỏm thụt tới thụt lui trước dòng xe cứ ào ạt xuôi ngược.

Lúc này, tôi mong sao có vài chiếc xe chạy chậm lại hoặc dừng hẳn để nhường đường cho bà lão, chỉ một phút thôi.
Nhưng không, chẳng có ai chịu nhường cả ! có lẽ họ quá tất bật vội vã bởi nhịp sống đô thị vốn bon chen cuồn cuộn chăng ?

Bổng , tôi căng mắt ra khi nhìn thấy một cô bé quàng khăn đỏ, đang dắt tay bà cụ qua đường.
Tôi thở phào , nhẹ cả người .
Tôi nhìn theo em cho đến khi chiếc khăn quàng đỏ mất hút giữa đường phố đông người.

Một thoáng tôi nghĩ :
Quả thật, cuộc sống của chúng ta hết sức bận rộn, nhiều lúc phải cố “đuổi" cho kịp dòng đời.
Nhưng có khi chúng ta cũng nên dừng lại một phút, chỉ một phút thôi, để làm một việc có ý nghĩa trong một đời.

Lệ Quyên

Gửi bàigửi bởi Lệ Quyên » 17 Tháng 10 2019, 10:10


Hình đại diện của thành viên
Lệ Quyên
Member
Member
 
Bài viết: 36
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2019, 18:05
Đã cảm ơn: 627 lần
Được cảm ơn: 677 lần

NHỚ HAY QUÊN


Nhớ hay Quên ?..
***

Hôm vừa rồi tôi cùng chị bạn vào thăm mẹ của chị ấy nằm trong Viện Dưỡng Lão.
Bà đã nằm trong đó gần 2 năm nay, đầu óc lẫn thẩn không còn nhớ đến những người thân.
Thiệt là buồn khi nhìn bà nằm trên giường thân chỉ còn lại da bọc xương, Bà cười và nói luôn miệng không ngừng, những gì bà nói chẳng ai hiểu, toàn là chuyện quá khứ thời còn trẻ...

Nhìn những người già nằm trong Viện Dưỡng Lão, ai nấy rất hồn nhiên nói đó rồi quên đó.
Có bà còn hỏi tôi :
"Cô có muốn coi bói không”?
Tôi cười đáp :
"Dạ… nếu bà biết coi bói thì bà cứ coi cho con xem sao?".
Bà ấy cười vui hớn hở và nói :
" Nhìn cô quàng khăn cổ màu hồng thì biết cô là người vui vẻ, dễ thương"…
Bà thật là biết nói và vô tư đến dễ mến..

Chị bạn tôi hỏi tôi rằng, sau này già tôi muốn như thế nào?
Còn chị ấy thì không chấp nhận giống như mẹ chị ấy...thà là chết sớm sướng hơn, chứ không nằm liệt giường không ăn được mọi sinh hoạt đều nhờ vào Y Tá.

Tôi cũng bắt đầu suy nghĩ cảm thấy buồn và biết là một ngày nào đó tôi cũng sẽ
già đi...
Tôi nói nếu chết được thì tốt, còn không thì thà chịu mất trí nhớ, không nhớ gì cả…như vậy tôi sẽ không còn biết mong đợi một người nào đó, mà họ sẽ không bao giờ đến.
Không còn nhớ đến gì cả… được như vậy đối với tôi đỡ tàn nhẫn hơn...

Lệ Quyên

Gửi bàigửi bởi Lệ Quyên » 26 Tháng 10 2019, 10:56


Hình đại diện của thành viên
Lệ Quyên
Member
Member
 
Bài viết: 36
Ngày tham gia: 21 Tháng 6 2019, 18:05
Đã cảm ơn: 627 lần
Được cảm ơn: 677 lần

THỜI GIAN


Thần Thời gian
***

Một hôm cơn đại hồng thủy tràn đến và hòn đảo xinh xắn sắp chìm trong biển nước.
Tất cả các vị thần đều chuẩn bị thuyền để vượt biển vào đất liền để lánh nạn.
Riêng thần Tình Yêu vì quá nghèo nên không có nổi một chiếc xuồng con để ra đi. Thần đành ngồi lặng im và chờ đợi đến giây phút cuối mới quyết định quá giang các vị thần khác.
Khi thần Tài đi ngang qua, thần Tình Yêu bèn nói:
- Anh mang tôi đi cùng nhé?
Thần tài đáp :
- Không được đâu… Tôi có bao nhiêu vàng bạc phải mang theo, sao còn chỗ nào cho bạn.
Cùng lúc đó thần Khổ Đau đến gần.
- Anh cho tôi đi với anh nhé.
- Tôi bất hạnh và buồn chán quá! Tôi chỉ muốn được ở một mình thôi.

Thần Hạnh Phúc đi ngang qua cũng thế. Ông ta hạnh phúc cho đến nỗi không nghe được tiếng kêu cứu của thần Tình Yêu.

Bỗng có giọng nói của một cụ già:
- Này Tình Yêu, tôi sẽ đưa anh vào đất liền.
Thần Tình Yêu nghe thế liền chạy nhanh đến thuyền của cụ già. Quá vui mừng vì thoát nạn, nên quên hỏi tên cụ già tốt bụng.
Khi tất cả các vị thần đến được đất liền, cụ già lẳng lặng bỏ đi mất. Khi đó thần Tình Yêu mới sực nhớ đã quên cảm ơn người đã giúp mình thoát khỏi hiểm nguy, quay sang hỏi mọi người.
- Thưa ông, cụ già vừa giúp tôi khi nãy tên gì?
- Đó là thần Thời Gian.
- Thần Thời Gian ư ?... Nhưng sao ông ta lại giúp tôi?
Mọi người mỉm cười đáp:
- Vì chỉ có thời gian mới có thể hiểu được là tình yêu vĩ đại như thế nào.

Lệ Quyên

Gửi bàigửi bởi Lệ Quyên » 13 Tháng 11 2019, 14:52



Quay về Trang Sáng Tác Văn Xuôi

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến2 khách