Sau " chuyện ấy"...

Điều hành viên: LÊ VI

Hình đại diện của thành viên
Lê Ngọc Ngà
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 259
Ngày tham gia: 09 Tháng 10 2012, 08:05
Đã cảm ơn: 1965 lần
Được cảm ơn: 1546 lần

Sau " chuyện ấy"...

Sau "chuyện ấy"...
Sau lần đó, cứ mỗi lần gặp nhau, anh đều yêu cầu tôi được làm "chuyện ấy"
Tôi đã đọc được rất nhiều tâm sự của mọi người. Đâu đây, trong những câu chuyện của những người xa lạ, tôi lại thấy mình trong đó. Không biết vô tình hay cố ý những tôi nghĩ đó là một vòng luẩn quẩn của cuộc sống.
Năm nay tôi vừa tròn 20 tuổi, cái tuổi đẹp nhất, rực rỡ nhất của người con gái. Tuy tôi chưa đủ lớn, đủ khôn ngoan để có thể vận hành cuộc sống mình một cách êm ả nhưng giờ đây, tôi đã ý thức được mình nên làm gì và cái gì là tốt nhất cho mình.
Tôi là cô bé dễ nhìn nhưng lúc nào khuôn mặt tôi cũng đượm buồn. Tôi ghét cười, ghét sự lãng mạn và ghét nhất là đàn ông.
Vậy mà hè năm lớp 11, trong một lần tình cờ, tôi đã gặp anh. Lúc đầu tôi không có nhiều ấn tượng về anh, không nghĩ gì về anh nhiều vì lúc đó, tôi không muốn vướng vào chuyện tình cảm - "đó là thứ vô bổ" - bố tôi vẫn thường bảo như vậy.
Đi uống nước với anh hơn hai lần, tôi vẫn không hề mảy may để ý đến anh. Và tôi tự mãn với bản thân mình: "Tuyệt thật!" vì tôi đã không dễ ngã lòng trước đàn ông. Nhưng ông trời dường như muốn thử thách tôi... khi vào một hôm, lúc đó đã khuya lắm thì tôi nhận được điện thoại của anh. Tôi vừa "A lô" thì đã nghe được tiếng khóc thút thít của một người đàn ông, anh khóc như một đứa con trẻ. Hành động của anh khiến tôi rất bất ngờ vì lúc nào anh cũng rất mạnh mẽ, chững chạc. Gặng hỏi mãi thì anh bảo:"Anh đang say" và bắt đầu kể...
"Bạn gái anh rất xinh đẹp. Cô ấy là một cô gái thông minh, lanh lợi, con nhà giàu. Cô ấy đã tự tử vì sự ngăn cản của gia đình khi họ không cho cô ấy đến với anh. Anh rất đau...". Nghe anh nói, tôi như chết lặng. Tự nhiên tôi thấy thương anh vô cùng... Và tôi cũng cố gắng khuyên anh hãy bình tĩnh, cố găng vượt qua mọi chuyện. Trước khi tắt máy, anh chậm rãi nói: "Em yên tâm! Anh sẽ sống phần đời còn lại của cô ấy cho thật ý nghĩa". Tôi thực sự rất cảm thông với nỗi đau quá lớn anh phải chịu đựng.
Những cuộc gặp gỡ sau đó, tôi có phần dễ chịu hơn với anh. Và cũng chẳng biết tự bao giờ, tôi đã dành tình cảm cho anh. Tôi yêu anh với cái suy nghĩ non nớt của mình, anh là người đầu tiên tôi nhận lời hò hẹn, là người đầu tiên tôi trao cho anh tình cảm chân thành nhất của đứa con gái mới lớn.
Anh hay chở tôi đi ăn, đi uống cà phê và rất hay chọc tôi cười. Tôi cũng bắt đầu tập tành uống cà phê đen giống anh, để cảm nhận vị đắng của cuộc đời. Ở bên cạnh anh, tôi hạnh phúc vô cùng... và thấy mình được chăm sóc, chiều chuộng như một đứa trẻ.
Năm lớp 12, tôi cố gắng học thật giỏi, một phần để chứng minh với bố, một phần vì yêu anh. Những lúc tôi thức khuya, anh luôn động viên tôi bằng những tin nhắn mùi mẫn, khi tôi mệt mỏi, anh luôn an ủi, giúp đỡ tôi. Và tình yêu của chúng tôi đã rẽ sang một ngã khác khi anh bắt đầu đòi quan hệ.
Khi anh đề nghị làm "chuyện ấy", tôi hốt hoảng như nghe phải chuyện động trời vậy. Bởi một đứa con gái lớp 12, còn ngây thơ, non nớt, tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện quan hệ tình dục với người yêu mình. Nhưng anh không chịu bỏ cuộc, anh bắt đầu nhồi nhét vào đầu tôi những gì kinh khủng nhất về tình dục. Lúc đó, tôi đã nói rõ quan điểm của mình rằng: "Em không muốn đánh mất phẩm hạnh của mình. Cơm không ăn thì gạo vẫn còn đó!". Tưởng anh sẽ hiểu tôi... nhưng không, anh vẫn liên tục đòi hỏi. Mỗi ngày anh lại rót nhẹ vào tai tôi những lời mật ngọt... và cuối cùng, tôi đã nản chí và nghe theo những lời dụ dỗ của anh.
Ngày tôi quyết định trao cho anh tất cả sự quý giá của người con gái. Anh ôm tôi vào lòng nói rằng: "Anh thực sự rất hạnh phúc. Anh mong mãi được yêu em như thế này". Những tưởng khi nhu cầu đã được "giải quyết" thì anh sẽ buông tha cho tôi... nhưng không, ngày nào gặp nhau anh cũng muốn được làm "chuyện ấy".
Tình cảm của chúng tôi cũng đã kéo dài được một năm, hai đứa đã gần gũi nhau như vợ chồng. Thế nhưng sau một năm yêu nhau, anh lạnh lùng nói lời chia tay. Hôm đó, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi níu kéo anh "Hãy về bên em"... nhưng anh vẫn mặc kệ, bỏ lại đứa con gái ngu ngơ đứng khóc lóc một mình với nỗi đau đầu đời.
Tôi không hiểu vì sao anh lại nói lời chia tay. Khi tôi hỏi thì anh chỉ biết xin lỗi và bảo: "Anh có lỗi với em nhiều! Dù hai đứa không đến được với nhau nhưng anh thật lòng cảm ơn anh vì đã ở bên anh trong suốt thời gian qua".
Tôi chỉ biết câm nín khóc. Tôi không hiểu tại sao anh lại nhẫn tâm giết chết tâm hồn của một đứa con gái đa sầu, đa cảm như tôi. Tại sao anh lại nỡ lừa dối tôi? Tôi như ngã quỵ... không còn một chút niềm tin nào để tiếp tục sống nữa.
Nhưng khi tôi vấp ngã thì những người bạn của tôi đã ở bên cạnh tôi, vực tôi dậy sau nỗi đau đó, cùng chia sẻ với tôi những khó khăn trong cuộc sống hiện tại. Và họ đã giúp tôi lấy lại được tinh thần để có thể học tập và sống tốt hơn.
Giờ đây, dù mọi chuyện đã nguôi ngoai... nhưng sâu thẳm trong tôi vẫn là nỗi lo sợ canh cánh. Tôi sợ sau này, tôi sẽ không thể tìm được một người đàn ông yêu thương mình thật sự... bởi tôi không còn là một người con gái trong trắng nữa.
- Sưu tầm -

Gửi bàigửi bởi Lê Ngọc Ngà » 01 Tháng 7 2018, 09:43


Quay về Truyện Tình Cảm -Tâm Lý -Xã Hội

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron