TRUYỆN NGẮN - Thùy Dương

Điều hành viên: Liên Thơ

Hình đại diện của thành viên
Thùy Dương
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 119
Ngày tham gia: 12 Tháng 3 2019, 16:40
Đã cảm ơn: 1475 lần
Được cảm ơn: 1672 lần

TRUYỆN NGẮN - Thùy Dương

CƠN MƯA CHIỀU
- Viết tặng anh NS -

Nhớ hôm chia tay sau những ngày anh về thăm quê hương, vào lúc trời đang mưa.
Hình như tôi không còn là tôi. Chỉ một cái nhìn của anh cũng khiến tôi rùng mình. Một hơi thở cũng đủ quấn chặt lấy tôi kéo lại gần anh ấy. Mọi lời anh nói dù rất khẽ cũng làm tôi đau. Giá như anh đừng nói gì. Chỉ cần anh ngồi im thôi cũng đủ làm tôi ấm áp. Tôi lạnh không phải vì những cơn gió mang theo hơi mưa.

Hôm anh về mỗi lần hẹn gặp nhau ở quán cà phê lại trở thành một niềm vui mong đợi, những giây phút khuấy động nhịp sống đơn điệu hàng ngày của tôi.
Tôi bỗng sợ ngày mai, khi anh ra đi, những ngày sẽ dài hơn, chậm hơn, trống vắng hơn.

Tôi không muốn những cảm xúc vừa êm ái vừa đau đớn này tan biến. Tôi sợ rằng nếu tôi không đủ tỉnh táo thì những giây phút đẹp đẻ này sẽ vỡ tan và trở thành nỗi ân hận khôn nguôi như những mối tình đã trót đánh mất.

- Vậy là ngày mai anh trở về thành phố.
- Ừ, ngày mai anh đi.

Tôi ngồi cúi đầu im lặng. Hình như đang chịu đựng những cơn mưa. Mưa cũng sắp tạnh rồi. Khách trong quán cà phê đã lần lượt ra về. Cuối cùng chỉ còn lại hai người.
Tôi sẽ nói lời yêu anh chứ ?.. Gương mặt anh trong bóng tối của quán cà phê vắng sao quá gần! Nếu mình nói ra mà bị từ khước thì đau đớn lắm, nhưng nếu được chấp nhận thì có hết đau đớn không?

Chỉ một lát nữa thôi là mưa sẽ tạnh. Có lẽ những gì không thể cầm giữ trong lòng bàn tay mới là những điều có thực bởi vì ai cũng trân trọng và khao khát.
Biết là không thể cầm giữ được nhưng vẫn muốn vươn tay ra nắm chặt lấy.
Điều có thực ấy đang ở ngay cạnh bên tôi. Chỉ cần tôi đưa tay ra... Và nói một lời thôi…. Tôi thở dài không nói được điều mình muốn nói.

- Anh ơi…sắp tạnh mưa rồi !...
- Ừ, thôi anh về hẹn ngày gặp lại.

Tôi đứng lặng nhìn theo anh lầm lủi bước dưới cơn mưa chiều.

Thùy Dương

Gửi bàigửi bởi Thùy Dương » 16 Tháng 7 2019, 17:18

Sửa lần cuối bởi Thùy Dương vào ngày 10 Tháng 8 2019, 17:25 với 1 lần sửa trong tổng số.

Hình đại diện của thành viên
Thùy Dương
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 119
Ngày tham gia: 12 Tháng 3 2019, 16:40
Đã cảm ơn: 1475 lần
Được cảm ơn: 1672 lần

CÒN LÀ GIẤC MƠ - Thùy Dương


CÒN LÀ GIẤC MƠ

***

Một ngày nữa bắt đầu trôi qua. Nắng chiều nhạt dần nơi cuối chân trời.
Ngày anh ra đi mang theo cả trái tim của nó. Anh mang đi nụ cười, mang đi ánh mắt, mang đi tất cả những gì là của nó.

Ngồi một mình trong bóng tối nó suy nghĩ rất nhiều. Nó suy nghĩ về mọi thứ đã diễn ra. Nó yêu anh nhưng chưa một lần nào nó dám mơ ước rằng anh luôn ở bên nó. Vì nó biết điều đó quá xa vời với nó. Nó hiểu cái tính của anh nên nó chẳng bao giờ mong đợi ở anh bất cứ điều gì. Nó không nói ra , nhưng nó biết chỉ cần khi ở bên cạnh anh nó luôn vui và sống thật với con người nó là quá đủ. Nó chưa bao giờ biết khóc vì ai, chưa bao giờ mất ngủ vì ai.

Nhưng với anh lại khác. Anh đã mang đến cho nó nhiều niềm vui nhưng cũng lấy đi của nó rất nhiều nước mắt.

Nó nhớ cái ngày anh nắm chặt tay nó, cũng ngồi trong bóng tối như bây giờ nó đang ngồi một mình. Lúc ấy nó đã hỏi anh:
- Anh có nhớ ý nghĩa của cách nắm tay như thế này không?
Anh im lặng một lúc rồi đáp lại :
- Anh nhớ chứ.
Nó im lặng và nghe tim mình đập thật mạnh. Nước mắt nó rưng rưng. Nó cố nén lại dòng cảm xúc lúc đó. Nó nghẹn ngào nhưng không thể thốt ra thành tiếng. Nó biết anh không quên những gì anh từng nói với nó. Anh vẫn còn nhớ. Bàn tay anh và bàn tay nó đan vào nhau thật chặt. Dường như ai cũng hiểu cái ý nghĩa của đôi bàn tay ấy nhưng không muốn nói ra. Nó cảm thấy lòng đau nhói khi anh siết chặt tay nó. Hai người chỉ im lặng ngồi trong bóng tối, để mặc cho những cảm xúc tràn về. Nó phá vỡ bầu khí không im lặng bằng một câu hỏi:
- Anh có nhớ đã từng hứa với em điều gì không?
Vẫn là thái độ như lúc nãy, anh vẫn im lặng làm nó cảm thấy buồn và thất vọng. Dường như anh đang nhớ lại những điều anh đã hứa với nó, rồi anh nói:
- Anh nhớ.
- Vậy anh đã hứa gì?
- Anh sẽ về gặp lại em…

Anh ngừng lại và dường như nó đã hiểu những gì anh chưa nói.
- Em hiểu rồi, cám ơn vì anh đã nhớ tất cả. Em chỉ sợ anh quên thôi. Em biết anh sẽ nhớ tất cả, nhưng có điều không bao giờ thực hiện được.

Không khí im lặng lại trở về xen giữa hai người. Nó quay mặt đi nơi khác, để mặc cho nước măt cứ chảy ra. Anh cũng không nói gì, anh biết nó đang nghĩ gì nhưng anh không thể làm được. Anh vẫn vậy, lúc nào cũng hiểu nó đang cần gì, nhất là lúc này nên anh chỉ biết im lặng mà ôm thật chặt nó vào lòng. Nó cố kiềm nén cảm xúc, nhưng đến lúc không thể kiềm nén hơn nữa những tiếng nấc lại bật ra. Nó khóc như một đứa trẻ trong vòng tay của anh. Nó là thế. Luôn mạnh mẽ trước mọi người nhưng nó chỉ yếu đuối trước mặt anh mà thôi.

Nó biết anh không bao giờ lựa chọn nó. Vì anh còn nhiều tham vọng . Nó không trách anh điều đó. Nó chấp nhận tất cả, ngay cả việc ra đi. Với nó yêu và được yêu là quá đủ. Nó không muốn trói buộc anh ở bên nó mãi. Anh có con đường riêng của anh.

Một ngày, rồi lại một ngày trôi qua. Nó chưa quen với cuộc sống không có anh bên cạnh nhưng nó không còn buồn như trước nữa. Mọi việc là do nó lựa chọn. Yêu anh cũng là do nó chọn, và rời xa anh cũng là do nó.

Nó bắt đầu thay đổi và dần trở lại là con người lúc xưa trước khi quen anh. Nó tìm lại được những gì nó đã mất. Bạn nó nói nó đã thay đổi. Nó xinh hơn, vui hơn trước nhiều, có nhiều người theo đuổi hơn.

Nhưng không ai nhận ra một điều mà nó không bao giờ thay đổi được. Đó chính là ánh mắt của nó cứ mỗi khi chiều đến lại hướng về nơi phương xa ấy.

Không biết bây giờ anh ra sao?
Có hạnh phúc không?
Công việc của anh có tốt không?

Lâu rồi nó không liên lạc với anh. Nó không muốn anh nhớ đến nó nữa. Nó luôn cầu mong những gì tốt đẹp nhất sẽ đến với anh.

Những tia nắng yếu ớt cũng đã tắt. Bóng đêm lại về. Sương đêm bắt đầu rơi xuống trên đôi vai nhỏ nhắn ấy. Toàn thân nó run lên vì lạnh. Nó khoác vội chiếc áo len ngày nào anh tặng nó nhưng trong lòng vẫn cảm thấy lạnh.

Từ lâu nó đã không còn thói quen viết nhật ký nữa. Nhưng hôm nay khi xem bài thơ anh viết bỗng dưng cảm xúc lại tìm về.

Lần này thì khác, nó không viết nhiều như trước nữa. Nó chỉ viết vài dòng. Cuối trang là dòng chữ rất to nhưng lại nhòe đi .
"HÃY XEM NHƯ LÀ GIẤC MƠ ANH NHÉ!"...


Thùy Dương

Gửi bàigửi bởi Thùy Dương » 27 Tháng 7 2019, 15:30


Hình đại diện của thành viên
Thùy Dương
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 119
Ngày tham gia: 12 Tháng 3 2019, 16:40
Đã cảm ơn: 1475 lần
Được cảm ơn: 1672 lần

THÀ NHƯ VẬY... - Thùy Dương



Thà như vậy !...

Đêm nay nằm nghe tiếng mưa rơi tí tách ngoài hiên, em chợt nhớ đến anh chuyện khi chúng mình quen nhau.

Ngày ấy khi ngồi với nhau ở quán nước, có khi chỉ nhìn nhau im lặng rất lâu, có khi lại nói đùa ríu rít như chim non. Em hay kể cho anh nghe bạn bè xì xầm bàn tán chuyện của anh và em.

Anh cười ra cái điều thản nhiên :
- Nghe làm chi cho mệt ?
- Khi bị người nói xấu, anh làm sao ?
- Anh chẳng quan tâm đến ai đã nói hành, nói tỏi mình.

Em bực dọc cấu mạnh vào cánh tay anh. Cấu thật lâu thật hung hăng. Em thấy anh nhăn nhó rồi cái mặt trở lại tỉnh queo, lạnh như tiền.... Em ghét anh !

Những người yêu nhau hay đoán được ý nghĩ của nhau. Anh cũng không ngoại lệ :
- Nè Nhỏ ! Anh biết nhỏ đang ghét anh!

Em im lặng, cái mặt sưng sưng giả vờ điếc và ngậm cái ống hút nước dừa. Em làm như anh không có bên cạnh. Em biết anh ghét cái mặt sưng của con gái trông xấu xí …cũng mặc kệ anh !..

- Nè... Nhỏ !
- Tui không phải là nhỏ của anh, tui là người lớn

Anh phá ra cười :
- Ha ha, coi cái mặt kìa. Với anh, em chỉ là con nhỏ cứng đầu hay giận hờn lôi thôi...
- Sao không ngon bỏ tui ra đi ? để cho tui rảnh nợ.

Không để anh kịp trả lời, em bật dậy bỏ đi nhưng anh vẫn ù lì ngồi lại. Bực ghê ! Cái thằng cha lì lợm và cù lần ! Sao không rượt theo người ta để năn nỉ hở trời ?! Chỉ cần lèo nhèo mấy câu là tui sẽ hết hờn giận anh ngay.
Anh gì mà ngu quá là ngu.....

Bây giờ đã xa nhau, nghĩ lại thấy tội nghiệp anh. Phải chi em đừng hay giận hờn vô cớ, như thế thì chúng mình có thì giờ gần gũi nhau lâu hơn anh nhỉ ?

Giờ đây hiện tại với một đời sống khác, có nghĩ về anh cũng thế thôi. Cứ thà như vậy đi, cũng là một cách giữ chút kỷ niệm đẹp về nhau .

Thùy Dương

Gửi bàigửi bởi Thùy Dương » 10 Tháng 8 2019, 17:24


Hình đại diện của thành viên
Thùy Dương
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 119
Ngày tham gia: 12 Tháng 3 2019, 16:40
Đã cảm ơn: 1475 lần
Được cảm ơn: 1672 lần

Re: TRUYỆN NGẮN - Thùy Dương


Thời gian trôi
***

Thời gian cứ dần trôi, đêm nay em ngồi đếm từng giọt mưa rơi, giọt ngắn giọt dài cứ mãi tuôn rơi mà sao những kỷ niệm vui buồn vẫn còn quanh quẩn đâu đây. Thời gian trôi đi quá mau như để chạy trốn kỷ niệm của chúng mình, nhưng sao em thấy dù thời gian trôi mà những kỷ niệm vẫn không phai mờ, để con tim em phải đau nhói khi những kỷ niệm ấy bất chợt hiện về bên em...

Ngày tháng và thời gian cứ làm em phải xa anh, những bài thơ anh viết cho em, em còn cất thật kỹ như thể sợ chúng chạy trốn, sợ phải xa anh mãi, những lời anh nói với em như vẫn còn im đậm đâu đây trong con tim nhỏ bé này, và như thể sợ những lời ấy vượt mất ra ngoài con tim không tầm với.

Chắc gì anh thấu hiểu được sự nhung nhớ về anh ngày đêm của em, đôi khi em tự hỏi mình đã yêu anh từ bao giờ và tại sao lại yêu anh tha thiết đến vậy ?
Nhưng em suy nghĩ hoài vẫn không tìm ra được đáp số cho mình, để rồi cuối cùng em vẫn phải chờ đợi trong trăm thương ngàn nhớ về anh.

Xa anh từ đó đến nay
Vẫn nguyên nỗi nhớ tháng ngày chắt chiu
Người buồn cảnh cũng đìu hiu
Góp thương, góp nhớ chiều chiều gửi mây...

Thùy Dương

Gửi bàigửi bởi Thùy Dương » 18 Tháng 8 2019, 08:53


Hình đại diện của thành viên
Thùy Dương
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 119
Ngày tham gia: 12 Tháng 3 2019, 16:40
Đã cảm ơn: 1475 lần
Được cảm ơn: 1672 lần

Tình qua mạng - Thùy Dương

Chỉ là ảo…nhưng sao…?

Nếu có được đôi cánh em sẽ bay đến bên anh, ôm thật chặt vào lòng và đặt lên má anh một nụ hôn nồng cháy.

Cơn mưa đầu mùa đã làm xua tan cái nóng oi bức của những ngày hè và tưởng chừng như cũng làm em vơi đi sự cháy bỏng của tình yêu em dành cho anh.
Nhưng mưa chỉ làm cho khí trời dịu đi, còn tình yêu với em dành cho anh sẽ không bao giờ dịu như cơn mưa đầu mùa, nó sẽ ầm ỉ mãi trong tận tim em.

Anh đã mang đến cho em rất nhiều niềm vui mỗi khi đọc bài tình thơ anh viết và hạnh phúc khi được anh họa đáp lại. Dù chỉ là một thế giới online, nhưng với em đó là cả một thế giới riêng của hai ta, cái thế giới tưởng chừng như không thể và có thể, và trong thế giới ấy em đã tìm và nhận ra niềm hạnh phúc ở nơi anh.

Anh ơi !..dù em chỉ nhìn anh qua tấm ảnh avatar, nhưng trong em, anh như một người thân thiện qua những tin nhắn và một cảm giác khó thể diễn tả nên lời và có lẽ em đã yêu anh bằng chính con tim chân thành…

Tuy không biết nhau bằng chính con người thực,nhưng em vẫn yêu anh dù biết :

- Chỉ là ảo .... sao con tim rung động
- Chỉ là ảo .... sao đêm mộng ngày mong
- Chỉ là ảo .... sao hồi hộp ngóng trông
- Chỉ là ảo .... sao vắng anh em lại nhớ.

Thùy Dương

Gửi bàigửi bởi Thùy Dương » 23 Tháng 8 2019, 10:08


Hình đại diện của thành viên
Thùy Dương
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 119
Ngày tham gia: 12 Tháng 3 2019, 16:40
Đã cảm ơn: 1475 lần
Được cảm ơn: 1672 lần

CHỜ VÀ ĐỢI- Thùy Dương


CHỜ VÀ ĐỢI

Chẳng ai mong muốn sự chờ đợi, nhưng từ lâu lắm rồi, tôi hiểu rằng cuộc sống luôn tồn tại những việc bất khả kháng và trong những trường hợp ấy,chúng ta chẳng thể làm được gì ngoài việc chờ đợi mà thôi.
Lúc đó thay vì nóng lòng hay sốt ruột, chờ đợi một cách bình thản liệu có hơn không ?

Cũng giống như chúng ta chờ một chuyến xe buýt ...Cũng giống như chúng ta chờ đợi tình yêu của cuộc đời mình, hy vọng là nó sẽ đến, chỉ không biết chính xác khi nào nó đến, nên hãy kiên tâm mà chờ đợi, bình thản mà chờ đợi,như vậy liệu có đúng không ?

Mỗi lần chờ đợi, tôi thường thả hồn của mình đi rất xa.Tôi thường nghĩ về nhiều thứ rất linh tinh và trong một lần như thế, tôi đã nghĩ đến cuộc gặp gỡ tình cờ với chàng trai qua mạng có phải chăng là định mệnh trong cuộc đời mình.

Tôi luôn tin vào định mệnh, tin có tình yêu vào sự trùng hợp ngẫu nhiên của số phận. Hằng ngày tôi chờ đợi một cách bình thản, cũng giống như cách tôi đã làm khi chờ đợi tình yêu thuộc về mình.

Chờ đợi vốn không phải là điều đáng sợ, điều đáng sợ là không biết phải chờ đợi đến bao giờ.
Nhưng nếu như ai đó nói với tôi rằng hãy chờ đợi họ, thì chắc chắn tôi sẽ chờ ... cho dù thời gian có dài bao lâu đi chăng nữa .

Thùy Dương

Gửi bàigửi bởi Thùy Dương » 02 Tháng 9 2019, 14:37


Hình đại diện của thành viên
Thùy Dương
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 119
Ngày tham gia: 12 Tháng 3 2019, 16:40
Đã cảm ơn: 1475 lần
Được cảm ơn: 1672 lần

KHÔNG HIỂU TẠI SAO ? - Thùy Dương


Không hiểu tại sao ?..

Em đã nhiều lần nói sẽ cố quên anh, nói thì dễ, mạnh mẽ lắm, quyết tâm lắm....
Nhưng khi gặp anh , em lại yếu lòng đến vậy ?

Em không muốn là kẻ chen vào cuộc sống của anh, mặc dù chính xác họ mới chính là kẻ đã chen vào tình cảm giữa chúng ta. Em muốn quên anh, quên tất cả những kí ức những ngày xưa mà mình đã có… muốn quên lắm...

Nhưng mà, lý trí thì bảo vậy, sao mà con tim em vẫn không ngừng nói yêu anh.
Không ngừng quan tâm đến anh ...Con tim vẫn âm ỉ đau khi thấy anh buồn.

Dẫu biết không có quyền như thế, em chỉ cần quan sát từ xa thôi, như vậy là quá đủ. Chỉ cần biết anh hạnh phúc, vui vẻ và bình yên là em cảm thấy yên tâm rồi..

Em lo sợ một ngày bắt gặp anh với người ấy. Em cũng lo sợ người ta không yêu thương anh mà chỉ đùa vui qua đường thôi.
Tại sao lại lo lắng điều đó nhỉ ? Đáng ra em phải mừng, phải vui khi anh bị người ta lừa dối chứ . Nhưng em không thể, có lẽ vì em còn yêu.

Em cần phải mạnh mẽ thêm, mạnh mẽ hơn nữa, chờ một ngày nào đẹp trời nhìn anh hạnh phúc bên người ta, mà tim em đã thôi không còn nhói đau nữa....
Thùy Dương

Gửi bàigửi bởi Thùy Dương » 10 Tháng 9 2019, 10:44


Hình đại diện của thành viên
Thùy Dương
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 119
Ngày tham gia: 12 Tháng 3 2019, 16:40
Đã cảm ơn: 1475 lần
Được cảm ơn: 1672 lần

EM SẼ CỐ...Thùy Dương


Em sẽ cố...

"Nếu anh là em thì mới biết em đã yêu anh nhiều như thế nào" !!!..

Nhớ không anh, bài thơ đầu tiên anh viết cho em trên thi đàn, cái cảm giác hạnh phúc đó lại trở về với em, chỉ tiếc rằng chỉ có một mình em cảm nhận được nó.
Em cũng không biết mình ngây thơ hay giả vờ nữa, thậm chí giả vờ đang hạnh phúc, có những lúc em cười mà nước mắt rơi .

Em rất nhớ muốn nói chuyện với anh, cầm điện thoại lên bấm số quen thuộc nhưng rồi lại xóa, nhắn một dòng tin thật dài nhưng lại tự đọc, tự cảm nhận được nỗi nhớ....

Không biết giờ anh đang làm gì ?
Không biết có bao giờ anh chợt nhớ về em, người con gái đã từng yêu anh tha thiết , luôn bên cạnh anh những lúc anh buồn, một người con gái đã từng khóc, từng đau khổ vì anh.
Và cũng là người con gái đã từng làm anh thất vọng.

Em nhớ lắm, giá như lúc trước em yêu anh nhiều hơn, cố gắng kiềm chế chịu đựng tất cả cho dù anh có thờ ơ lạnh lùng một chút.
Nhưng em biết tình yêu mà anh dành cho em là thật lòng đúng không anh ?...

Em sẽ cố gắng thực hiện lời cuối cùng anh nói :
- - " hãy quên anh và sống thật hạnh phúc "...

Vâng em sẽ cố gắng...

Thùy Dương

Gửi bàigửi bởi Thùy Dương » 18 Tháng 9 2019, 11:40


Hình đại diện của thành viên
Thùy Dương
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 119
Ngày tham gia: 12 Tháng 3 2019, 16:40
Đã cảm ơn: 1475 lần
Được cảm ơn: 1672 lần

SAU CHIẾC MÁY VI TÍNH


Sau chiếc máy tính
***
Đằng sau chiếc máy tính là tôi, một người luôn mang tâm sự buồn. Cuộc sống ngoài đời với tôi nỗi buồn nhiều hơn niềm vui, từ lâu nụ cười vắng bóng, thay vào là sự tuyệt vọng và nước mắt rơi.

Một ngày thật dài khi màn đêm buông xuống, tôi một mình với một mình,
khi buồn người ta tìm nhiều cách giải trí, còn tôi, tôi yêu cái máy tính của tôi, nó như một người bạn đồng hành ngoài đời, là người bạn thân luôn cùng tôi chia sẻ buồn vui qua những trang tâm sự cũng là nơi tôi tìm kết bạn và tiến tới con đường tình yêu.

Sở thích của tôi lại thích một mình, một mình trong căn phòng tối, le lói ánh sáng nhỏ bé của chiếc máy tính vô hồn, gõ từng chữ, từng lời nhắn gởi nỗi yêu thương.
Từ lâu nơi đây với tôi là một kỉ niệm không thể rời bỏ, đôi lúc tôi cũng chán, cũng xóa nick nhiều lần, nhưng rồi cũng quay lại bởi vì chỉ một điều... Tôi yêu nơi này, nơi cho tôi giải bày tâm tư, nơi con tim tôi biết rung động và một điều hạnh phúc làm tôi nở nụ cười

Tôi trở về với ngôi nhà thế giới ảo, diễn đàn thân yêu nơi có lời hỏi thăm của bạn bè, có chút chia sẻ, động viên qua từng bài viết.
Một lá thư mới dù chưa đọc qua, tôi cũng đã cảm thấy hạnh phúc, khi người gởi là người tôi mong nhớ, lá thư dù vỏn vẹn mãi vài từ cũng đủ làm tôi vơi đi bao nỗi nhớ thương trong ngày.

Nơi đây là một thế giới ảo, tưởng chừng tất cả chỉ là ảo giác, nơi chẳng có gì gọi là thật... nhưng với tôi chẳng hiểu sao, tôi lại yêu mến đến thế.

Người ta bảo tôi là người lạnh lùng, băng giá và ít nụ cười. Nhưng khi tôi bước vào thế giới ảo, tôi lại là một người khác, nói nhiều hơn qua đôi bàn tay.
Những gì mơ ước ngoài đời với tôi chưa thành, nhưng ở đây gần như đã hiện thực
tôi có nhiều tình yêu, nhiều kỉ niệm thật đẹp.

Còn hạnh phúc gì hơn, khi thế giới ảo mang lại cho tôi nhiều niềm vui và hạnh phúc
nhưng dù là gì đi chăng nữa, khi thoát ra khỏi màn hình…

Tôi lại vẫn là một người cô đơn.

Thùy Dương

Gửi bàigửi bởi Thùy Dương » 02 Tháng 10 2019, 10:19


Hình đại diện của thành viên
Thùy Dương
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 119
Ngày tham gia: 12 Tháng 3 2019, 16:40
Đã cảm ơn: 1475 lần
Được cảm ơn: 1672 lần

CON ĐƯỜNG XƯA - Thùy Dương


CON ĐƯỜNG XƯA

Vẫn con đường này mà em đi mãi, đi mãi sao không hết một đoạn đường chắc có lẽ vì em cố tình không muốn bước qua.

Chiều nay mưa bụi mờ che khuất những kỉ niệm của em và anh, cơn gió lành lạnh lùa qua chiếc khăn quàng mà ngày xưa anh đã tặng cho em.
Hôm nay vẫn con đường ấy em bước đi mà không có anh, lạnh vắng bờ vai gầy,
mưa dường như chưa đủ để làm ướt áo em, khung cảnh ấy làm em chợt nhớ về anh.

Bên kia đường, sân vườn nhà ai đó có giàn hoa tigon mà ngày xưa em và anh thường nói về bài thơ ''hai sắc hoa tigon'' .
Em rất thích mỗi khi bắt anh ngồi đọc lại bài thơ đó nhiều lần cho em nghe.

Anh cười bảo :
- '' Em hay nhõng nhẽo thế này làm sao anh chiều nổi. Em không sợ đến một ngày nào anh sẽ xa em như chuyện tình hoa tigon đó sao?''

Và giờ đây chúng mình đã thật sự xa nhau.
Em bước trên con đường xưa, bởi em đang đi tìm lại những kỉ niệm năm nào.

Thùy Dương

Gửi bàigửi bởi Thùy Dương » 11 Tháng 10 2019, 10:59


Hình đại diện của thành viên
Thùy Dương
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 119
Ngày tham gia: 12 Tháng 3 2019, 16:40
Đã cảm ơn: 1475 lần
Được cảm ơn: 1672 lần

NỖI NIỀM RIÊNG - Thùy Dương


Nỗi niềm riêng
***
Có những nỗi niềm riêng mà người ta không thể nói ra với mọi người, cứ ấm ức ở trong lòng với bao điều khó nói.

Ôi cuộc đời ! Sao mà phức tạp rắc rối quá, khi người ta vì sợ sự thật hay cố tình trốn tránh sự thật?
.
Có những nỗi niềm ta chỉ muốn nói được với người ta thương yêu nhất, nhưng cũng có khi người ấy chưa hiểu được trọn vẹn trái tim ta để chia sẻ và lắng nghe tâm sự với một tấm lòng chân tình và thấu hiểu.
.
Ở trên ai có mấy ai tìm được một người bạn một người tình như thế nhỉ ?
Người xưa thường gọi đó là :
- Tri âm…Tri kỷ.
.
Nếu trên đời này ai mà có được điều may mắn đó, thì quả thật họ là một người hạnh phúc và chẳng bao giờ phải giữ lại cho mình những nỗi niềm riêng .

Để cứ đau đáu giữ ở trong lòng một nỗi buồn không đặt thành tên và tới lúc nhắm mắt lìa trần vẫn còn vấn vương tiếc nuối....

Thùy Dương

Gửi bàigửi bởi Thùy Dương » 19 Tháng 10 2019, 16:26


Hình đại diện của thành viên
Thùy Dương
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 119
Ngày tham gia: 12 Tháng 3 2019, 16:40
Đã cảm ơn: 1475 lần
Được cảm ơn: 1672 lần

NÓ !!!...Thùy Dương


Nó !!!…

Dạo này nó thấy mình sống khép kín trong cô đơn.
Họa hoằn lắm ngồi cafe với một vài người bạn quen. Nó không liên lạc lại với ai, khước từ nhiều cái, bỏ qua nhiều điều.
Thời gian thì quá rảnh rỗi, vì chính cái rảnh rỗi đó trở thành áp lực với nó nhưng cũng đồng thời giúp nó tỉnh táo nhìn rõ bản thân mình hơn, biết mình thực sự cần gì, muốn gì và nên làm gì.
Nó đang thử sống thoáng hơn một chút cho bản thân, một sự thay đổi theo chiều hướng tích cực nếu có thể, nó đang thử cố ngoi mình khỏi cái hố mà nó đã tự đào. Nó luôn muốn hiểu hơn về cuộc sống, nhất là hiểu hơn về con người mà nó đang thương nhớ. Để đến khi hiểu ra thì... thấy buồn muốn khóc!

Tự dưng thấy có gì cay cay nơi khóe mắt, nhưng không trào ra được.
Phải chi trào ra được và nó có thể khóc thành tiếng thì tốt biết chừng nào, nhưng tự bao giờ nước mắt lại chảy ngược vào tim nó đánh dấu những gì đã qua cũng như đón nhận những gì sẽ đến...
Tại sao nỗi cô đơn trong sâu thẳm tâm hồn của nó không thể biến mất khỏi cuộc đời ?
Rất nhiều lần nó muốn hét thật to, muốn gào lên để phá tan sự im lặng đến tê người khi đêm về...
Nó muốn khóc!..nhưng nó lại không muốn một ai nhìn thấy những giọt nước mắt lăn trên gương mặt của mình. Để rồi những giọt nước mắt chạy ngược vào trái tim khô cằn của nó...

- Ai có thể nhìn thấy những giọt nước mắt của nó?
- Ai có thể dừng lại để chia sẻ nỗi buồn dâng lên đỉnh điểm trong nó?
- Ai có thể làm ngưng đi những giọt buồn dâng trào từ chính trái tim của nó?

Nó luôn luôn tự hỏi lòng mình như vậy, nhưng chưa bao giờ có được câu trả lời…
Thôi thì hãy khóc một mình, Khóc để vơi đi sự đau đớn đang trào lên tột đỉnh trong tim khi không còn chịu đựng được nữa. Khóc để rồi ngày mai khi lau khô khóe mắt, hướng về phương xa ấy mà màn đêm sẽ không còn ngự trị nơi góc tối tâm hồn của nó.
Để rồi mai này, trên đường đời vạn dặm, nó vẫn mãi âm thầm theo dõi từng buớc chân của một người đã một thời dấu yêu.

Hãy quên đi… nó ơi!

Thùy Dương

Gửi bàigửi bởi Thùy Dương » 30 Tháng 10 2019, 10:29


Hình đại diện của thành viên
Thùy Dương
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 119
Ngày tham gia: 12 Tháng 3 2019, 16:40
Đã cảm ơn: 1475 lần
Được cảm ơn: 1672 lần

KHÔNG THỂ NÀO QUÊN - Thùy Dương


Không thể nào quên.
***

Đêm hôm qua nhận số lạ gọi đến, em bắt máy một giọng nói quen thuộc ngày nào đã làm cho em thấy cay cay nơi khóe mắt.
Đã từ lâu em bắt trái tim mình phải quên anh, phải từ bỏ tình cảm của mình.

Câu đầu tiên anh hỏi em :
- Dạo này em có khỏe không ?
Em thấy nghèn nghẹn nơi trái tim.

Anh lại hỏi thêm :
- Em sống có hạnh phúc không ?
Em lại thấy tim mình thêm một lần nhói đau.

Trước kia mình yêu nhau, em đã bị nhiều sức ép vì anh là một người thư sinh nghèo chưa có tương lai sự nghiệp.
Bố mẹ em kiên quyết không bao giờ chấp nhận có một người con rễ như thế và tuyên bố nếu em còn yêu anh thì bước ra khỏi nhà và từ bỏ đứa con bất hiếu dám cãi lời cha mẹ.

Rồi cuối cùng tình yêu của em và anh không thể vượt qua được rào cản của gia đình, có lẽ lúc đó tình yêu em không đủ lớn và em đã sai vì điều đó, không bảo vệ tình yêu của mình đến phút cuối.

Và giờ đây em lại được nghe giọng nói của anh, em thấy tim mình nghẹn ngào và nước mắt em lại rơi...

Anh nói anh rất nhớ em từ ngày đó cho đến bây giờ anh không thể xóa bỏ được hình ảnh của em trong trí nhớ.

"Chẳng lẽ thời gian không để cho mình quên được nhau sao"?

Với em thì chưa khi nào em quên anh, dù đã hơn 10 năm rồi phải không anh?

Thùy Dương

Gửi bàigửi bởi Thùy Dương » 12 Tháng 11 2019, 10:11


Hình đại diện của thành viên
Thùy Dương
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 119
Ngày tham gia: 12 Tháng 3 2019, 16:40
Đã cảm ơn: 1475 lần
Được cảm ơn: 1672 lần

TẠI SAO ?... - Thùy Dương


Tại sao ?..
**

Nó tự nhận xét bản thân cũng là một cô gái sống thiên về lý trí, khá mạnh mẽ và tự tin, nhưng có đôi lúc nào đó nó lại nghi ngờ về chính cái niềm tin mạnh mẽ ấy.

Kể từ khi gặp anh, con tim nó đã rung động và nó cũng cố gắng chấp nhận yêu một người còn nhiều khó khăn, vì nó khâm phục, vì nó muốn con tim nó sống bằng tình cảm. Nó lại cố gắng, để gìn giữ một tình yêu đẹp và trong sáng.
Để chiều lòng con tim mình, nó chấp nhận thiệt thòi nhưng kết thúc lại không có hậu ấy.

Nhiều lúc mệt mỏi nhưng nó không cho phép mình buông ra vì nó còn nghĩ đến tình yêu. Nhưng rồi, khi mọi thứ tưởng như đã tốt đẹp và những cố gắng của nó bị người ta thờ ơ lạnh nhạt.
Đó là điều mà nó thấy đau đớn nhất. Một lần nữa nó lại phải cố gắng để quên, vì cuộc sống không phải của riêng nó mà còn là của gia đình nó.

Lâu lắm rồi nó lại mới tâm trạng như thế , bỗng nhiên nó thấy buồn miên man, nằm nghĩ về cuộc đời và tự hỏi nhiều điều.
Nó cũng có một chút nhan sắc gọi là, cũng có một công việc tốt, lẽ ra nó cũng là một người đáng được yêu thương vậy mà sao hạnh phúc vẫn rời xa nó?
Người ta lại hững hờ như đang đùa giỡn...không có gì là rõ ràng với nó lúc này, đúng là định mệnh quá trớ trêu

Và nó rất khao khát muốn biết tại sao ?

Thùy Dương

Gửi bàigửi bởi Thùy Dương » 24 Tháng 11 2019, 17:58


Hình đại diện của thành viên
Thùy Dương
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 119
Ngày tham gia: 12 Tháng 3 2019, 16:40
Đã cảm ơn: 1475 lần
Được cảm ơn: 1672 lần

EM CẦN LẮM MỘT VÒNG TAY - Thùy Dương


Em cần lắm một vòng tay.
***

Em là một người bướng bỉnh, vậy mà cũng phải lo sợ...sợ ngày ấy xảy ra là em sẽ mất anh
Những lúc này đây em muốn có anh bên cạnh che chở và an ủi...

Chuyện gì đến sẽ đến phải không anh? Những lúc này em muốn mọi thứ luôn bình yên...sẽ không phải nghĩ chuyện anh đã rời xa em.

Tạm gác lại mọi thứ lại sau lưng, em một mình trong căn phòng trống, đọc lại những kỉ niệm những ngày chúng mình mới quen nhau...

Em lo sợ ngày ấy khi mọi chuyện tan thành mây khói, em sợ chúng ta không còn gặp lại nhau...em sợ khi ấy anh không còn nhớ tên em...không còn lưu luyến nữa.

- "Còn anh thì sao... anh ơi" ?...

Tự nhiên em thấy buồn quá đi thôi...
Anh... dù chuyện gì xảy ra anh đừng quên em nhé... đừng buông tay em và đừng bao giờ quên tên em.

Em sẽ không quên tất cả những gì chúng ta bên nhau... em sẽ gọi tên anh thật to mỗi lúc nhớ đến anh.

Từ ngày quen anh... em thấy rất vui, yêu những gì mà anh thích, đôi khi em thấy ghen tị mỗi khi anh nhắc tới những kỷ niệm và một chút buồn khi anh nhớ tới chuyện xưa về ai đó...
Em cũng bắt đầu yêu những bản nhạc buồn anh thích nghe như :
"Một mình" … "Mưa rừng" ...
Lúc này em bối rối, không biết mình đang viết gì, chưa bao giờ tâm trí hoang mang như vầy... tại sao và tại sao ?...
Nhưng anh không hiểu đâu, khi yêu một người... người ta thường sẽ sợ điều gì đó xảy ra, sợ người ấy quên mình và lo sợ vu vơ…
Em cần một bờ vai ấm áp của anh. Cần anh ôm em thật chặt. Gọi tên em thật to để em biết như có anh đang bên cạnh

Nếu giờ này có anh bên cạnh em không còn phải lo bất cứ điều gì xảy ra.
Xem như vậy đi nhé anh... hãy hứa với em dù sao đi nữa anh sẽ không quên em.
Còn một điều em muốn nói với anh là dù đã xa nhau nhưng :

-“Em vẫn còn yêu anh mãi mãi”

Thùy Dương

Gửi bàigửi bởi Thùy Dương » 05 Tháng 12 2019, 18:35



Quay về Tác phẩm mới

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách