Bài dự thi Ký ức về phở

Điều hành viên: Liên Thơ

Hình đại diện của thành viên
Kim Tuyến
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 296
Ngày tham gia: 05 Tháng 6 2014, 14:11
Đã cảm ơn: 3547 lần
Được cảm ơn: 2318 lần

Bài dự thi Ký ức về phở

Bài dự thi Ký ức về phở:


1.- Gánh phở trong sương lạnh

Tôi về quê giữa khuya, trời lạnh thở ra khói. Men theo con đường làng Trung Chỉ (Quảng Trị), nhác thấy chiếc xe đạp bán muối từ xa, bất giác da diết nhớ một gánh hàng rong thời thơ ấu.
Ngày đó, sương mù luôn chùng chình ngang qua ngõ, tiếng rao của cô Hồng cất lên theo gió vọng vào tận từng vách nhà "ai phở không…". Mỗi lần nghe thấy, chị em tôi đang thiu thiu như bừng tỉnh, vội xỏ chân vào đôi dép chạy ra cửa í ới gọi, rồi cái gánh phở xuất hiện, đi kèm bếp than ửng hồng đong đưa kẽo kẹt, lửa tí tách reo.

Bưng trên tay tô phở bốc khói nghi ngút, chúng tôi xuýt xoa hì hụp húp miếng nước ngọt ngào béo ngậy, vừa thơm mùi thịt lẫn mùi rau ngò, đậm đà mà không ngấy. Bánh phở trắng mịn mềm mại trầm mình trong nước lèo, lại thêm vài lát thịt bò xíu xiu.
Đã qua bao năm tôi vẫn chưa quên tô phở nho nhỏ trên tay mình trong những ngày mùa đông cắt da xẻ thịt ở vùng quê nghèo. Phở cho người nghèo nên chỉ 3.000-4.000 đồng/tô, ăn lưng bụng chứ không thể no ngay cả với thằng nhóc tiểu học như tôi…

Gánh phở cô Hồng đều đặn xuất hiện mỗi ngày bất kể nắng mưa. Gương mặt cô sạm đen đầy những nếp nhăn khiến cô nom già trước tuổi. Duy có nụ cười là không tuổi, nụ cười đôn hậu của người dân miền quê, của niềm lạc quan bất kể cuộc đời truân chuyên
Nhà cô ở xóm dưới, cách xóm tôi một con đường làng và một lũy tre. Mẹ tôi kể chồng cô mất từ lúc đi bộ đội, nên cô một mình nuôi ba đứa con. Người con gái đầu học đến lớp 9 thì nghỉ do nhà nghèo, ở nhà phụ mẹ làm lụng, để lại cho cô Hồng một nỗi day dứt khôn nguôn.
Gánh phở ra đời từ đó, với hi vọng hai đứa con sau được học tới đại học. Có ai ngờ cái gánh phở nhỏ vậy mà lại chất chứa bao nỗi niềm, bao hi vọng… của cả gia đình.

Ban ngày cô Hồng làm ruộng, đến xế trưa mới có thời gian chuẩn bị cho gánh phở rong buổi chiều. Tiếng rao khuya của cô thời đó nghe buồn lắm. Cũng may chốn nghèo mà lắm tình, người gọi phở nhiều và phở cô Hồng chóng hết.
Đến ngày thằng út nhà cô đậu đại học cũng là ngày cô bị phỏng chân nặng vì nồi nước phở đổ vào. Cô vừa khóc vì đau đớn, lại vừa cười khoe tờ giấy báo trúng tuyển của con trai với mọi người.
Mọi người thấy vui vì cô đã bớt khổ, nhưng cũng buồn vì từ ngày đó hương phở không còn thoang thoảng trong xóm những buổi chiều. Tôi được biết con cô thành đạt và đón cô đi xa, nên tô phở đó giờ mãi là dĩ vãng.

Với tôi, tô phở cô Hồng là một mảnh ghép về tình người ấm áp vẫn len lỏi giữa những mảnh đời túng thiếu.

Trần Tuyến - Nguồn TT

Gửi bàigửi bởi Kim Tuyến » 04 Tháng 12 2018, 09:30

Cuộc đời thật ngắn ngủi!
Nếu không mang được hạnh phúc đến cho nhau thì thôi,
hà cớ gì lại làm khổ nhau?

Hình đại diện của thành viên
Hải Âu 198
Member
Member
 
Bài viết: 37
Ngày tham gia: 12 Tháng 11 2018, 14:39
Đã cảm ơn: 236 lần
Được cảm ơn: 296 lần

Re: Bài dự thi Ký ức về phở

Hải Âu viết tiếp BÀI DỰ THI KÝ ỨC VỀ PHỞ giúp cho chị Kim Tuyến nhé.

Nhớ mãi quán phở ông Tư Lùn

Bát phở nhà ông Tư thơm nức mùi nước dùng nấu từ xương bò, quế chi thảo quả, điểm thêm hành khô và gừng nướng kỹ, không cần mì chính vẫn ngọt ngào béo ngậy.

Con uống thuốc ngoan đi, rồi mẹ mua phở cho ăn...
Đó là câu nói thường xuyên của mẹ mỗi khi chị em chúng tôi ốm. Đối với những đứa trẻ 6X, phở là món ăn vô cùng xa xỉ. Chỉ khi nào ốm thật xiêu vẹo, lờ đờ, nằm bê bết với khăn mặt mát đắp trên trán để hạ sốt thì mới được ăn phở. Khi ấy, miếng phở thơm ngon đưa lên miệng cũng chỉ thấy vị đắng ngắt, ốm mà...

Nhà chúng tôi ở đầu phố Hai Bà Trưng (Hà Nội), trong con ngõ nhỏ đối diện chênh chếch "Phở Tư Lùn" - tiệm phở lừng danh một thời bao cấp. Ông Tư thấp lắm, chắc độ mét bốn lăm, nên ông tự trào đặt tên cho quán phở gia đình ông là phở "Tư Lùn".
Quán có bề ngang độ 1m, hẹp tới mức không thể tin được. Một dãy mặt bàn rộng 20cm, ngả ra từ tường, dài suốt chiều dài căn nhà, trên để ống đũa, lọ tương ớt, ớt tươi ngâm giấm, hạt tiêu.
Thực khách sẽ ngồi trên một ghế đẩu nhỏ xíu, ghế ấy mà nặng độ 80 ký thì khó mà ngồi nổi, may thời ấy đói nên người ta mảnh mai. Thế là hết 60cm. Còn lại độ 40cm là đường đi, khi mà các con ông Tư lách lách nghiêng người vác xô nước dùng từ bên trong mang ra trút vào thùng nước phở ở ngay cửa nhà thì cứ vừa đi vừa hét như còi "nước sôi nước sôi!".

Nếu chỉ có lương cán bộ nhà nước của bố mẹ thì chúng tôi không bao giờ được ăn phở. Những khi bố có món tiền dịch tài liệu Nga - Việt, hay mẹ mới lĩnh tiền tô tranh tết kế hoạch 3 thì cả nhà bốn người chúng tôi sẽ hân hoan kéo nhau sang phở Tư Lùn, mỗi người một bát phở chín, và tuy còn trẻ con nhưng dứt khoát là phải đủ vị nước béo, hành chần, tương ớt, hạt tiêu như người lớn.
Những khi "giáp hạt" - tức là lúc bố mẹ chả còn đồng nào, chúng tôi vẫn bằng lòng với việc mẹ xách cặp lồng sang đường mua một bát phở xin thêm thật nhiều nước dùng, về tới nhà dùng kéo cắt nhỏ thịt ra, đun lại, chan với cơm nguội, vẫn xì xụp vô cùng hào hứng...
Bát phở nhà ông Tư thơm nức mùi nước dùng nấu từ xương bò, quế chi thảo quả, điểm thêm hành khô và gừng nướng kỹ, không cần phải mì chính vẫn ngọt ngào béo ngậy. Thịt bò chín luôn đầy đủ chín nạm, chín gầu, được thái mỏng tang trải một lớp trịnh trọng lên mặt bánh phở mịn màng, bóng bẩy. Hành lá, rau thơm láng, rau mùi, và không thể thiếu dăm đọt hành chần trắng xanh duyên dáng.
Sau này có thêm phở tái. Người bán lấy một gắp thịt bò tái đặt lên thớt, vung con dao phay đập "bét" một cái, dàn mỏng đặt lên mặt bát phở. Nước phở sôi sùng sục chan lên làm thịt tái chín ngay, vị thịt bò tươi đậm đà không thể tả.
Gần như lần nào chúng tôi cũng ăn hết sạch cả bát, húp đến giọt nước dùng cuối cùng, và như bố tôi nói, cầm cái bát không đi rửa vẫn còn bỏng tay.

Đôi khi bố mẹ dắt chúng tôi ra hàng phở mậu dịch ở mặt phố Ngô Quyền. Phở mậu dịch tất nhiên rẻ hơn phở nhà ông Tư, và chất lượng thì kém hẳn. Nước phở không thơm, ngọt, bánh phở cũng to, thô, cứng. Và đặc biệt thịt bò luôn hôi hôi, thái sẵn dày bình bịch. Nhưng hơn hàng phở ông Tư ở chỗ, nếu ai vào gọi bát "phở không người lái" - chỉ có bánh phở và hành thơm mùi, không thịt - cũng có ngay.

Rồi ông Tư mất. Các con ông nối nghiệp ông mở hàng phở ở nhiều nơi trong thành phố. Cửa hàng ở Hai Bà Trưng giờ vẫn còn, rộng hơn xưa rất nhiều, vẫn đông khách, đôi khi khách phải ngồi cả vỉa hè, tuy bây giờ phải cạnh tranh với rất nhiều quán phở khác.
Phở Hà Nội giờ nhiều lắm, nhiều hàng phở ngon, tên gọi cũng rất hay. Phở Vui, phở Sướng, phở Nhớ, phở Mặn, lại còn phở Vuông, phở Bát Đàn, Gầm Cầu... Nhưng ký ức về phở đậm nét nhất với chúng tôi vẫn là hình ảnh ông Tư mặc bộ quần áo nâu, chân đi guốc mộc, vắt cái khăn mặt trên vai, thái thịt nhịp nhàng cạnh nồi nước dùng nghi ngút, tươi cười và đon đả, đón chào những khách hàng trung thành mà dù đi xa Hà Nội đến đâu, nghĩ về món ăn yêu thương gần gũi nhất, "Hà Nội" nhất, luôn là PHỞ!

Nguyễn Kim Anh

Gửi bàigửi bởi Hải Âu 198 » 05 Tháng 12 2018, 09:36


Hình đại diện của thành viên
Hải Âu 198
Member
Member
 
Bài viết: 37
Ngày tham gia: 12 Tháng 11 2018, 14:39
Đã cảm ơn: 236 lần
Được cảm ơn: 296 lần

Re: Bài dự thi Ký ức về phở

3- Nhớ phở Sài Gòn

TTO - Tôi là người Sài Gòn. Người Sài Gòn thì có liên quan gì đến phở? Có đó chứ. Từ thời tôi còn nhỏ, tôi đã biết đến nhiều tiệm phở tên tuổi của thành phố.

Phở Quyền - một trong những tiệm phở lâu năm của Sài Gòn

Một Sài Gòn của cách đây hơn 50 năm đã hội tụ biết bao nhiêu món ăn ngon khắp các vùng miền. Bún bò Huế, bánh cuốn Thanh Trì, hủ tiếu Mỹ Tho...
Buổi sáng, viên công chức nhâm nhi ly "xây chừng" kèm tô hủ tiếu hoặc đĩa bánh cuốn, một bác xích lô đổ ly cà phê ra đĩa rồi chậm rãi "ăn" cà phê với giò cháo quẩy, chú học trò vội vàng với khúc bánh mì.
Và dù thế nào, thế giới buổi sáng rộn rịp của người Sài Gòn cũng không bao giờ thiếu món phở.
Tôi nhớ tiệm phở gà Hương Bình trên đường Hiền Vương (nay là Võ Thị Sáu) nằm ngay đầu hẻm dẫn vào Trường Lasan Đức Minh. Sợi phở mịn màng nhỏ nhẹ với miếng thịt gà trắng muốt, cọng rau húng, rau quế xanh um.
Tôi nhớ tiệm phở gà Cao Vân trên đường Mạc Đĩnh Chi. Tiệm phở nhỏ bé chật chội với dòng phương châm to đùng: Lấy công làm lời. Tô phở ở đây cũng to đùng, đứa trẻ học lớp đệ thất như tôi thuở đó cố gắng ăn trọn để không bỏ thừa phí phạm.
Tôi nhớ tiệm phở bò mang cái tên cụt lủn: Quyền, đường Võ Tánh (nay là Hoàng Văn Thụ) gần ngã tư Phú Nhuận. Miếng thịt nạm mềm mại, mùi thơm của nước lèo lan tỏa cả một không gian dường như chỉ dành cho người biết thưởng thức món phở bò.
Rồi đến một thời khó khăn buộc người ta quên đi những món ăn mà ngày trước vốn dĩ gần gũi thân quen, nay đã trở thành xa xỉ, trong đó có món phở.

Cũng chẳng sao. Quên đi một món ăn không có nghĩa là ta không còn cơ hội để ăn. Phở vẫn còn đó, nghễu nghện trên đất Sài thành, nhưng người bán phải thay đổi phương thức nấu cho nó trở thành bình dân hơn, giá rẻ hơn, để đến khi đầu đũa lùa nhẹ túm bánh phở vào miệng, ta lại xuýt xoa cảm nhận:
- Ôi, phở!
Ừ, món phở ngày nào, dù đã thay đổi để "hội nhập" với thời cuộc, nhưng nó cũng không mất đi vị đặc trưng của phở.
Tôi nhớ tô phở bình dân thoạt đầu có giá 2.000 của một tiệm phở trên đường Võ Di Nguy (nay là Nguyễn Kiệm) ở Phú Nhuận. Mỗi buổi sáng, trước cửa tiệm rồng rắn người chờ đến lượt mình làm chủ một tô phở bình dân trước khi đi làm, đi học.
Có một dạo, có thể tô phở ít thịt hơn, có thể kém béo hơn, nhưng vẫn hội đủ nhiều yếu tố: thơm phức mùi đặc trưng của phở, miếng thịt mềm mại, rau giá ngon lành, tương ớt ăn theo khẩu vị địa phương đầy hấp dẫn.
Và cho dù tô phở cầu kỳ hay tô phở đơn giản bình dân, phở vẫn mãi mãi nằm trong ký ức của những ai yêu phở, tìm đến phở để cảm nhận hương vị thân quen, bất kỳ hoàn cảnh nào.
Mùi phở thơm ngon, sợi phở nhẹ nhàng trôi tuốt tuột vào mọi ngóc ngách của tâm hồn. Chạm nhẹ là mọi thứ liên quan đến ký ức vỡ òa.

Nhằm tôn vinh và quảng bá món ăn "quốc hồn quốc túy" của người Việt, cũng như mong muốn nhận được những ý tưởng góp phần lan tỏa mạnh mẽ hơn nữa Ngày của phở , báo Tuổi Trẻ phát động cuộc thi Ký ức về phở .
Mời bạn viết về kỷ niệm với một quán phở cụ thể, một lần ăn phở đặc biệt, một kỷ niệm gắn liền với món phở; hoặc ấn tượng về một nhân vật có thật, gắn bó có ảnh hưởng với món ăn truyền thống này.

Ngọc Thuần

Gửi bàigửi bởi Hải Âu 198 » 06 Tháng 12 2018, 09:08


Hình đại diện của thành viên
Hải Âu 198
Member
Member
 
Bài viết: 37
Ngày tham gia: 12 Tháng 11 2018, 14:39
Đã cảm ơn: 236 lần
Được cảm ơn: 296 lần

Re: Bài dự thi Ký ức về phở

4- Phở 'không người lái' thời mậu dịch

Cùng với "bánh nắp hầm", "phở không người lái" đã gợi lại cuộc sống đầy khó khăn, gian khổ nhưng vẫn ung dung, tự tại của người dân miền Bắc trong những năm chống chiến tranh phá hoại của Mỹ.


Hình ảnh tại một cửa hàng mậu dịch thời bao cấp - Ảnh tư liệu

Đây là hai món ăn được sáng tạo từ cửa hàng ăn uống mậu dịch quốc doanh, nhưng tên gọi lại do người dân đặt. "Bánh nắp hầm" là loại bánh làm bằng bột mì, trộn đường, nặn tròn, dẹp như cái đĩa nhỏ, đường kính khoảng 20cm, rồi rán lên, không có nhân.
Ngày đó, ở thành phố, dọc vỉa hè có các hầm trú ẩn được đào sâu xuống đất, đặt ống cống lớn hình trụ đứng bằng bêtông để khi có còi báo động, người đi đường nhảy xuống đó ẩn nấp và đóng nắp lại tránh mảnh bom. Nắp cũng bằng bêtông.

Còn phở không người lái là loại phở chỉ có bánh và nước dùng, không có thịt bò hay gà. Tất nhiên vẫn đủ các loại gia vị. Tôi nghĩ tên gọi loại phở đó được gợi từ tên gọi của loại máy bay không người lái. Nhắc tên hai món ăn đó, tôi tưởng như có cái cười mỉm thật hóm kèm theo.
Thời gian đầu, nếu tôi nhớ không nhầm, phở bò có giá 3 hào, phở gà 2 hào, còn phở không người lái chỉ 1 hào 1 bát. Sau này, giá phở cũng lên theo thị trường. Ở cửa hàng mậu dịch, thực khách mua vé, xếp hàng vào bếp tự bưng bát phở của mình. Bánh phở không được mỏng, dai; thịt ít và không thật mềm; nước dùng không thật trong, không thật ngọt và thơm đúng chuẩn.
Việc chế biến còn thô vụng và người phục vụ cũng chưa được ân cần, chu đáo, nhưng phở mậu dịch rẻ hơn nên khách của cửa hàng này cũng đông hơn, đa dạng hơn, có cả người lao động bình dân. Khi nhiều tiền thì ăn phở có thịt, còn ít tiền thì ăn phở không người lái.
Cái thời khốn khó, gạo, thịt, mắm, muối... tất tật nhu yếu phẩm đều theo tem phiếu thì ngửi thấy mùi phở đã thấy tỉnh người, huống chi được ăn dù không có thịt. Với phở, quan trọng nhất là nước dùng và bánh phở. Thế nên còn có câu đùa "ăn phở ngó" là chỉ đi ngang qua hàng phở ngó vào thôi, hít hà mùi phở và... nuốt nước bọt.

Tuy là phở mậu dịch, bát phở thời kỳ đầu vẫn nguyên chất, không bị cái ngọt nhân tạo đánh lừa vị giác; các loại thịt, các loại rau thơm vẫn tươi ngon, không chất kích thích, tăng trọng.
Và như thế, phở mậu dịch dù "không người lái" vẫn rất quyến rũ dân nghèo. Những năm chiến tranh ác liệt, dân thành phố sơ tán về nông thôn, các cửa hàng mậu dịch vẫn duy trì hoạt động và vẫn có phở không người lái.

Lan Hương

Gửi bàigửi bởi Hải Âu 198 » 07 Tháng 12 2018, 08:34


Hình đại diện của thành viên
Hải Âu 198
Member
Member
 
Bài viết: 37
Ngày tham gia: 12 Tháng 11 2018, 14:39
Đã cảm ơn: 236 lần
Được cảm ơn: 296 lần

Re: Bài dự thi Ký ức về phở


5- Thương lắm quán phở nhà

TTO - Tiếng nói tiếng cười của cả nhà rôm rả, phủ trùm lên hết không gian đặc sệt hương vị của phở làm cuộc sống trong tôi bỗng tươi tắn lạ thường

Có quá nhiều cảm xúc dồn tụ và bật dậy trong tôi với những ký ức về phở. Giả như lần được ăn tô phở đầu tiên với anh Cả sau khi coi đá banh về, hồi tôi mới vào cấp II. Hay như những tô phở được ăn cùng người cậu ở vùng chợ Ông Tạ, khi tôi là sinh viên văn khoa.
Nhưng trên tất cả vẫn là bao kỷ niệm, những thương nhớ về khoảng ngày tôi và những người thân được gắn bó cùng nhau và cùng quán phở của nhà: Quán "Hà Nội" ở 163 Tăng Bạt Hổ, Quy Nhơn.
Anh chị tôi trước đó làm việc và sinh sống ở thị trấn An Khê (Gia Lai), và bắt buộc phải chuyển cả gia đình xuống Quy Nhơn vì bố tôi vừa mất và mẹ tôi đã già yếu. Tôi, vốn thất nghiệp thường xuyên, nên về với quán phở nhà, ngẫm ra cũng là hợp lý. Anh chị tôi chọn mở quán ăn, không chỉ vì nhà của bố mẹ tôi ở ngay mặt tiền mà còn bởi khá rộng thoáng.
Nơi tôi thích nhất, trong những ngày quán phở nhà còn tồn tại là gian bếp. Anh chị tôi đã có ý định bán hàng ăn nên khi nhà sửa lại đã dành hẳn mấy chục mét vuông cho việc đun nấu và chế biến.
Có thể nói đây là nơi cả nhà xúm xít trong những sớm mai, xế chiều để chuẩn bị cho quán mở cửa vào mỗi sáng, tối. Tôi vẫn còn nhớ như in cách anh trai ngồi chặt xương bò. Nhớ những nhát dao rắn đanh, khỏe khoắn bập mạnh trên từng khúc xương, tiếng nước dùng réo sôi trên lửa, tiếng tôi khua khoáng đũa rang nhanh thảo quả, đinh hương, hoa hồi...
Nhớ mùi khét gắt của mấy củ gừng, mớ hành nướng vội. Chị dâu với những nạm, tái và gầu. Mẹ ngồi ghế có lưng dựa nhặt rau và chuyện trò cùng mọi người, tất nhiên không hề quên việc mắng mỏ tôi - người vẫn được xem như là trò đùa của cụ.
Tiếng nói tiếng cười của cả nhà rôm rả, phủ trùm lên hết không gian đặc sệt hương vị của phở làm cuộc sống trong tôi bỗng tươi tắn lạ thường.

Nếu như gian bếp có vẻ oi nồng trong những ngày mùa hạ thì lại vô cùng hấp dẫn vào những hôm trời trở rét. Cái ấm sực của lửa, cay nồng của gia vị cùng với mùi quyến rũ của xương, của gầu vây bọc hết thảy.
Mẹ, những khi ấy đáng yêu sao với áo len cùng khăn trùm đầu ngồi co ro ngay cạnh bếp. Mấy đứa cháu gặp lúc xong việc học cũng hay tìm về gian bếp hóng nghe và góp bàn sôi nổi. Công việc của mọi người vẫn thế nhưng cuộc chuyện trò dường như đã giòn tan hơn.
Quán phở nhà đã nối kết tình cảm gia đình, tạo thêm sự tin yêu bởi đã giúp chúng tôi hiểu thấu nhau hơn trong tính trách nhiệm, sự cảm thông và san sẻ. Ở đó, tôi đã cùng những người thân trải qua bao ngày đắt hàng và những hôm ế ẩm.
Vào mấy hồi vắng khách, mẹ hay ngồi ở cái bàn cuối dãy và người như thể thấp bé hẳn lại, nép náu sát tường. Anh trai trầm ngâm với từng hơi thuốc rít và những cốc trà đậm đặc. Chị dâu thụp lưng sau tủ hàng và thi thoảng thở dài rất khẽ. Tôi hay trông ra ngoài đường và mong cho những ai đó, một ai đó dừng lại và bước vào.

Cũng tại đây, tôi đã bị chấn thương cột sống phải nằm liệt hàng mấy tháng trời. Cũng do tính tôi đểnh đoảng và bị ngã nặng trong khi dọn hàng. Sau đấy, anh tôi lại nhận công việc khác ở xa rồi một đứa cháu vào đại học. Mẹ tôi hay ốm và chị dâu kham không nổi.
Ngày tôi lết bết bước được đã vội nhờ chồng chở về nhà thăm mẹ và cay mắt khi chứng kiến "Hà Nội" của chúng tôi đã thật sự mất biến. Tôi ngồi bên mẹ, buồn thiu. Mẹ cũng chẳng mảy may muốn đùa cợt cùng tôi, như khi quán phở nhà hãy còn hoạt động và mọi người túm tụm bên nhau, rộn vui làm việc và thanh thản sống.
Mẹ tôi mất đã lâu và nhà cũng đã bán. Anh chị tôi - chủ nhân chính thức của "Hà Nội" thuở trước - đã sang Mỹ định cư từ mấy năm nay. Gia đình đông đúc của tôi dần tứ tán. Chỉ mỗi mình tôi còn ở lại thành phố này và dù không cố ý, đôi khi, vẫn ngang qua ngôi nhà xưa.

Quắt quay lòng, nhớ đến quán phở nhà và nhận ra những cơn gió của hoài niệm đã thổi thốc hết cả khung trời cũ về đây, khiến chân tôi bị trì níu và nhịp bước khựng lại...

Nguyễn Mỹ Nữ

Gửi bàigửi bởi Hải Âu 198 » 08 Tháng 12 2018, 09:22


Hình đại diện của thành viên
Hải Âu 198
Member
Member
 
Bài viết: 37
Ngày tham gia: 12 Tháng 11 2018, 14:39
Đã cảm ơn: 236 lần
Được cảm ơn: 296 lần

Re: Bài dự thi Ký ức về phở

Có một dòng phở miền Tây

Không rõ tự khi nào, phở như mặc định là món ăn của người giàu hoặc chí ít là người có điều kiện ở địa phương tôi. Nói cách khác, với người nghèo, phở là món mơ ước.

Thuở ấy, tôi rất thích xin phép theo mẹ ra chợ. Được thưởng thức không khí chộn rộn của những phiên chợ thì ít, tôi ra chợ để được mẹ mua cho những món mình thèm thì nhiều.

Nhà nghèo, mẹ buôn bán nhỏ nên món mẹ có thể mua cho tôi những buổi chợ sáng là hủ tiếu "Ấn Độ" - cách người ta gọi món hủ tiếu không thịt, chỉ lỏng bỏng nước dùng. Nhưng thỉnh thoảng, nhất là khi tôi có thành tích cao trong học tập mỗi cuối kỳ, mẹ thưởng tôi món phở khoái khẩu.
Thay vì có thể gọi chú Tư bán phở mang đến chỗ mẹ bán như những người khác, tôi thích tự mình đến tận xe phở của chú gọi món mơ ước.

Len lỏi qua những quầy những sạp đầy ắp hàng phiên chợ sáng, hàng phở của chú Tư khiêm tốn nằm một góc trên vỉa hè dãy phố chợ.
Từ xa, chỉ dấu cho biết sự hiện diện của món ăn thiết thân với các bạn hàng "nhà giàu" là những lọn khói lững thững và mùi thơm không thể lẫn lộn tỏa ra từ nồi nước dùng.
Không như những hàng phở với tủ nhôm kính sáng choang bây giờ, hàng phở của chú Tư thời ấy là một chiếc xe đẩy bốn bánh, đóng bằng gỗ cũ kỹ. Vốn có khiếu vẽ từ nhỏ, trong khi chú Tư liến thoắng nấu phở cho người khác tôi thường tần ngần ngắm dòng biển hiệu được viết nhiều màu trên tấm kính ám khói: "Phở: tái - nạm - gầu". Đó là bút tích viết tay của một họa sĩ có tiếng, chuyên viết và vẽ các biển hiệu khắp thị xã.
Và tôi chỉ kịp giật mình khi chú Tư cất giọng hỏi: "Ê, ăn gì nhỏ?". Chưa đợi tôi trả lời, chú đã cuộn xong một lọn hủ tiếu, cho vào giá trụng trong nồi nước đang sôi bùng. Trong khi đợi bánh hủ tiếu mềm, chú thăn thoắt thái từng lát thịt rất đều và thi thoảng nhất chiếc giá trụng lên, dùng tay ngắt kiểm tra xem cọng hủ tiếu đã mềm vừa đủ hay chưa (cọng hủ tiếu không được còn quá cứng cũng không được mềm rục).
Sau khi cho hủ tiếu đã trụng vào tô, thêm vào vài chiếc lá cải, giá sống và hành ngò, chú cẩn thận sắp lên ấy những lát thịt vừa thái trước khi chan nước dùng vào… Đi kèm tô phở bao giờ cũng là đĩa rau thêm, những tương, chanh ớt…
Khỏi phải nói, trong khi cẩn thận bưng tôi phở len lỏi qua nhiều gian hàng, tôi đã nhiều lần đánh ực nước bọt và… mong muốn nhanh chóng về đến gian hàng của mẹ để được tận hưởng cảm giác những cọng hủ tíu mềm mại cùng những lát thịt ngọt thanh trên đầu lưỡi…
Về sau, lên Sài Gòn học đại học rồi ra trường đi làm và có dịp đi công tác nhiều nơi, tôi được dịp ăn phở và khá ngạc nhiên khi biết món phở vốn phổ biến với nhiều người rất khác phở quê mình.
Tuy ngày nay quê tôi nói riêng, miền Tây nói chung cũng có nhiều loại phở khác nhau mà không chỉ là "tái - nạm - gầu", song với món phở phổ biến thì bánh phở không là bánh hủ tiếu nhỏ, ngược lại miếng phở to hơn và theo tôi là khá "nhạt".

Nhiều người cho rằng với món phở phổ biến, miếng bánh phở nhạt dễ làm món phở ngon hơn, do người ăn dễ đánh giá được chất lượng của nước dùng hay nói cách khác nước dùng mới phát huy hết "hiệu năng" của nó.
Rất khó cho rằng nhận định thế này là sai thế kia là đúng, cũng như tôi từng thấy khó hiểu rằng tại sao ở quê tôi (và tôi tin còn nhiều nơi khác nữa) nếu nấu với thịt heo thì người ta không gọi là phở mà ngược lại chỉ có phở khi nấu với bò, gà.
Tôi vẫn hay chọn món địa phương (trong đó có phở) khi có dịp đến nhiều nơi khác nhau như cách tận hưởng sự phong phú của cuộc sống, song thú thật tôi vẫn chuộng món phở với bánh phở là những cọng hủ tíu bột gạo mềm dai và "đầm" vị với nước dùng.

Chả thế mà thi thoảng khi gọi món phở ở một nơi xa, theo tiềm thức tôi hay ngạc nhiên trước một tô phở mà bánh phở to "kiểu phổ biến", để rồi nhận được sự ngạc nhiên đáp trả của chủ quán khiến tôi thú vị: "Anh là người miền Tây à?"...

Lê Công Sĩ

Gửi bàigửi bởi Hải Âu 198 » 10 Tháng 12 2018, 08:44



Quay về Tác phẩm mới

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron