THƠ UYÊN ƯƠNG

Các điều hành viên: Võ Nhân Sơn, Hoàng Mi Kha, hoanghoon

Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3527
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 7495 lần
Được cảm ơn: 13668 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

[quote="hoanghoon"]


ƯƠM HẠT VƯỜN THU

Thu ở bên ta rải lá vàng
Rơi nhiều lác đác những chiều hoang
Từng vóc tung hê hồn tản mạn
Gởi nỗi niềm thu, chiếc lá sang

Vườn thu nỡ để dáng mai gầy
Lối cũ buồn trông những áng mây
Nhớ lắm có lẽ từ khi ấy
Chim sáo sang sông bỏ nơi này

Ta ở nơi đây quét lá vàng
Gom lên thành đống cuối vườn lan
Chiều hong khói toả, hong thu lạnh
Hồn khói bay lên màu xanh lam

Lá rơi hoài như ai đem trải
Thu buồn góp nhặt sắc màu thu
Giọt sương khuya đọng hờ hững rụng
Duyên trần tình mộng giấc miên du

Rồi riêng mình anh nhặt lá vàng
Nhẹ nhàng xếp lại mớ thời gian
Chờ con bướm trắng thăm vườn dạo
Ươm giữa vườn tiên – Hạt trái vàng!

26/06/2016
Thẩm Thy Phượng

----***----

THU VÀNG

Thu vương lá mạ ngậm tình vàng
Trăn trở ngập tràn trắng mộng hoang
Đâu thuở đa mang vòng lãng mạn?
U hoài thầm lặng bước dần sang.

Buông lơi gió nhẹ vuốt trăng gầy
Viễn cảnh thiên hà nối bóng mây
Ảo ảnh mồ côi so nỗi nhớ
Đêm về se lạnh tận hồn này.

“Trời cao biển rộng” thảm chiều vàng
Man mác giấc hồng thắm nụ lan
Hoa nắng lung lay mùa diễm lệ
Dệt thêu sóng nước tắm màu lam.

Cô đơn nặng trĩu vọng tương tư
Mưa trắng nồng nàn khởi sắc thu
Chắp vá cung sầu nghe lá rụng
Phiêu lưu mòn mỏi kiếp phù du.

Giao duyên hẹn ước vướng thu vàng
Tan hợp vô thường giữa thế gian
Sinh tử xoày vòng nương cõi tạm
Điểm tô thương nhớ ngả nghiêng vàng.

UYÊN _ƯƠNG



SUY NGHĨ MIÊN MAN

Thu về trăn trở lá đỏ vàng
Gửi nỗi niềm riêng cõi lạnh hoang
Chim bay hướng ấm chiều tản mạn
Rừng cây trụi lá đón đông sang

Người em gái Việt dáng thon gầy
Lạc giữa trời tây xót áng mây
Âm u xám ngắt bừng nỗi nhớ
Em kiếm gì đây ở chốn này

Hay giống như anh nghĩ miên man
Đôi lần cảm nhận hoa phong lan
Hấp thụ từ thiên nhiên để sống
Không phải tầm gửi chốn ngút ngàn

Mưa dầm ẩm ướt mặt trầm tư
Nghe tiếng lòng rơi nặng tiết thu
Đời như chiếc lá ngày mai rụng
Ôi hỡi mùa thu - kiếp phù du

Ao ước bên nhà nắng chang chang
Trùng khơi cách trở sóng âm vang
Có ai nhận nghĩa tình xa xứ?
hãy gửi vào thơ chút ánh vàng...

hoanghoon
21.10.17
.
NGHIÊNG THU
.
Vỡ hanh hao những chiếc thu vàng
Đồng bên gió lạnh đã đưa sang
Đò reo sóng nước ùa bên mạn
Khoác áo tàn thu trong nắng hoang
.
Hoa tím thôi miên những lối gầy
Phai trên cánh bướm nhuộm màu mây
Khởi hành đàn sếu về phương ấy
Chở cả mùa thu vắng chốn này
.
Hoa bí nhờ ong rắc phấn vàng

Chiều đi tím nhạt mấy cành lan
Hồ bên liễu chẳng buồn soi bóng
Mảnh khảnh thân gầy lay lắc van
.
Có gì trong mắt đọng ưu tư
Mùa thu rồi cũng sẽ giả từ

Đôi sẻ đầu hồi tha rác vụng
Hẹn hò dừng lại chuyến phiêu du

.
Để dệt giao bôi hạnh phúc vàng
Mùa đi rót mật với thời gian
Vành môi đông giá hôn tàm tạm
Bứt rụng hương thu lẫn lá vàng…

Thẩm Thy Phượng
.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 22 Tháng 10 2017, 18:23


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 492
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 2623 lần
Được cảm ơn: 2089 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

hoanghoon đã viết:
.
LỐI CŨ HOANG LIÊU
.
Lần bước nhìn đây một bến bờ
Thềm rêu vách cổ đứng trơ vơ
Lòng nghe muôn đợt cơn sầu trắng
Ẩm mục hoang tàn nét cổ sơ
.
Sương giá từ đâu đã xóa nhòa
Màu hoa tô phủ nét kiêu sa
Về đây chỉ thấy lòng hoang vắng
Gió rít âm thầm vọng nẻo xa...
.
Tôi khóc theo màu hoa nhạt hương
Chuông sa tô đậm nét hoang đường
Sầu lên chênh chếch trăng mờ ảo
Im vắng bờ mây xõa tóc vương...
.
Huyền hoặc in nền bóng tịch liêu
Thời gian cướp mất dáng yêu kiều
Màn đêm u tối căng tiềm thức
Phủ lớp thời gian - in nếp rêu!
.
Trở về góp nhặt nét sơ khai
Trăng đổ lung linh bóng ngả dài
Từng bước nhịp vào lòng đất lạnh
Lờ mờ ẩn hiện vẽ liêu trai...
.
Thẩm Thy Phượng

BÀI HỌA
LỐI CŨ CÒN ĐÂY
Thơ hoanghoon

Lữ khách về đây kiếm lại bờ
Cỗi cằn vú sữa đứng cho vơ
Hôm ấy vòm trời nhiều mây trắng
Mẹ ngồi gầy guộc cảnh xác xơ

Tưởng tuổi đã cao mắt mờ nhòa
Từng đêm đơn lẻ đón sương sa
Ngày tháng vẫn nhìn xuyên ngõ vắng
Bóng người con cả khuất mù xa

Tôi đứng lặng im hưởng mùi hương
Giàn hoa thiên lý đổ bên đường
Không tin cảnh thật như huyền ảo
Trời đã xế chiều khói bếp vương

Bốn bề im lặng cảnh cô liêu
Mỏi bước chùn chân gã việt kiều
Thuở ấy khơi lại trong kí ức
Tường đá xám xanh phủ rong rêu

Con đã về đây tỏ lời khai
Những năm trên lối lạ trượt dài
Những mùa tuyết trắng lòng se lạnh
Xa quê lận đận phí đời trai...
.


TRĂN TRỐI

Nỗi đau quằn quại đọng đôi bờ
Gom góp mỗi mình chuyện vẩn vơ
Hàn gắn tình si tràn ước vọng
Nghe hồn khắc khoải mãi trơ xơ.

Chuyễn dời dĩ vãng đã phai nhòa
Số kiếp đọa đày ngấn lệ sa
Tan chảy hôn mê trong hủy hoại
Âm dương cách biệt chẳng còn xa.

Đâu rồi dư vị từ ngàn hương?
Thân phận gian nan suốt dặm đường
Ngập ngụa thương yêu còn nặng nợ
Ru hời mộng huyễn vẫn tơ vương.

Nhìn mùa lá úa bước liêu xiêu
Nhật tụng câu thơ số phận kiều
Mới biết cuộc đời là cõi tạm
Quay đầu nhìn lại tắm màu rêu.

Thác ghềnh rên xiết thuở sơ khai
Tình ngắn cho nên mộng mị dài
Trăn trối riêng mình ai thẩm thấu?
Thân tàn hủy hoại chí làm trai.

UYÊN_ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 23 Tháng 10 2017, 05:13


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3527
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 7495 lần
Được cảm ơn: 13668 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

UYÊN ƯƠNG đã viết:
hoanghoon đã viết:
.
LỐI CŨ HOANG LIÊU
.
Lần bước nhìn đây một bến bờ
Thềm rêu vách cổ đứng trơ vơ
Lòng nghe muôn đợt cơn sầu trắng
Ẩm mục hoang tàn nét cổ sơ
.
Sương giá từ đâu đã xóa nhòa
Màu hoa tô phủ nét kiêu sa
Về đây chỉ thấy lòng hoang vắng
Gió rít âm thầm vọng nẻo xa...
.
Tôi khóc theo màu hoa nhạt hương
Chuông sa tô đậm nét hoang đường
Sầu lên chênh chếch trăng mờ ảo
Im vắng bờ mây xõa tóc vương...
.
Huyền hoặc in nền bóng tịch liêu
Thời gian cướp mất dáng yêu kiều
Màn đêm u tối căng tiềm thức
Phủ lớp thời gian - in nếp rêu!
.
Trở về góp nhặt nét sơ khai
Trăng đổ lung linh bóng ngả dài
Từng bước nhịp vào lòng đất lạnh
Lờ mờ ẩn hiện vẽ liêu trai...
.
Thẩm Thy Phượng
.
BÀI HỌA
LỐI CŨ CÒN ĐÂY
Thơ hoanghoon

Lữ khách về đây kiếm lại bờ
Cỗi cằn vú sữa đứng cho vơ
Hôm ấy vòm trời nhiều mây trắng
Mẹ ngồi gầy guộc cảnh xác xơ

Tưởng tuổi đã cao mắt mờ nhòa
Từng đêm đơn lẻ đón sương sa
Ngày tháng vẫn nhìn xuyên ngõ vắng
Bóng người con cả khuất mù xa

Tôi đứng lặng im hưởng mùi hương
Giàn hoa thiên lý đổ bên đường
Không tin cảnh thật như huyền ảo
Trời đã xế chiều khói bếp vương

Bốn bề im lặng cảnh cô liêu
Mỏi bước chùn chân gã việt kiều
Thuở ấy khơi lại trong kí ức
Tường đá xám xanh phủ rong rêu

Con đã về đây tỏ lời khai
Những năm trên lối lạ trượt dài
Những mùa tuyết trắng lòng se lạnh
Xa quê lận đận phí đời trai...
.


TRĂN TRỐI

Nỗi đau quằn quại đọng đôi bờ
Gom góp mỗi mình chuyện vẩn vơ
Hàn gắn tình si tràn ước vọng
Nghe hồn khắc khoải mãi trơ xơ.

Chuyễn dời dĩ vãng đã phai nhòa
Số kiếp đọa đày ngấn lệ sa
Tan chảy hôn mê trong hủy hoại
Âm dương cách biệt chẳng còn xa.

Đâu rồi dư vị từ ngàn hương?
Thân phận gian nan suốt dặm đường
Ngập ngụa thương yêu còn nặng nợ
Ru hời mộng huyễn vẫn tơ vương.

Nhìn mùa lá úa bước liêu xiêu
Nhật tụng câu thơ số phận kiều
Mới biết cuộc đời là cõi tạm
Quay đầu nhìn lại tắm màu rêu.

Thác ghềnh rên xiết thuở sơ khai
Tình ngắn cho nên mộng mị dài
Trăn trối riêng mình ai thẩm thấu?
Thân tàn hủy hoại chí làm trai.

UYÊN_ƯƠNG

.
LỐI CŨ VỀ ĐÂY
.
Từ thuở xa xôi cách biệt bờ
Nhớ hoài kỉ niệm nhỏ vu vơ
Nơi ngôi cỗ tự hồn trong trắng

Thanh tịnh trang nghiêm đẹp nguyên sơ.

Hận bấy thời gian quá nhạt nhòa
Phong rêu ập phủ bởi sương sa
Làng xưa thay đổi vườn hoang vắng
Ngào nghẹn âm thầm ôi xót xa...

Quỳ nơi chánh điện tỏa trầm hương
Thương cảm bâng khuâng lẽ vô thường
Cảnh cũ tịch liêu phong tuế nguyệt
Cung sầu nghe trổi cảm tư lương

Chạnh lòng ngắm lại ánh trăng xiêu
Vẫn đó uyên nguyên nét diễm kiều
Như nhắn nhủ lời kêu tỉnh thức
Sương dần thấm lớp đá rong rêu

Câu kinh nhật tụng mở tâm khai
Mạch sống không ngưng mãi nối dài
Trồng lại mùa sen bên cõi ngát
Vui vầy ý tịnh với lòng chay


Thẩm Thy Phượng

.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 23 Tháng 10 2017, 19:14


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 492
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 2623 lần
Được cảm ơn: 2089 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

hoanghoon đã viết:

ĐƠN PHƯƠNG

Em ngự hồn anh như Giáng Tiên
Bờ mi chưa vướng nợ ưu phiền
Thướt tha suối tóc chiều mơ mộng
Áo nữ sinh hiền, che nón nghiêng...

Từ ấy cổng trường anh đứng trông
Em đi trong nắng má mơn hồng
Mắt anh đưa bước chân vào học
Thầm chở vào tim bao ước mong...

Em trả về anh xác lá vàng
Cổng trường im lặng vắng âm vang
Chiều thu tan tác , trời thu khóc
Cay đắng tình anh chuyện dỡ dang!

Và nắng mưa nhòa phai bước chân
Anh đi tìm lãng nẻo phong trần
Ngược xuôi muôn dặm đường sương gió
Thương nhớ đeo dài trên phiến thân...

ThẩmThyPhượng

----***----

MONG GẶP LẠI

Sân trường tỏa sáng bước nàng Tiên
Đậm nét đoan trang không muộn phiền
Đây trang sách vở em ươm mộng
Dáng đi chậm rãi tóc đùa nghiêng

Có kẻ ngày qua thường lén trông
Gío bay tà áo đụng hoa hồng
Chợt nhiên bướm trắng bay cao bổng
Đứng ngẩn ngơ người những đợi mong

Rải rác dưới cây lá úa vàng
Nghe lòng còn lắm thứ ngổn ngang
Mùa thu ghé lại thăm trường cũ
Sắp phải đi xa, chuyện lỡ làng

Nhung nhớ theo sau nặng bước chân
Mai này không biết khắp đường trần
Mình còn có dịp gặp nhau nữa
Một lần tỏ rõ lời cầu thân.

hoanghoon



PHƯƠNG NHỚ MONG
.
Tha thướt bên rào hoa tóc tiên
Nhà em kín cổng anh muộn phiền
Góp ngàn con bướm về ươm mộng
Săn đón hoa hồng dưới nắng nghiêng...

Âu yếm bao giờ ánh mắt trông
Mùa thu thương lắm tuổi mây hồng
Huyền mi tóc trải trời bay bổng
Thổn thức hương thầm gọi nhớ mong...
.
Tình của mùa thu chất ngất vàng
Tình anh muôn thuở vọng hoài vang
Cổng trường khép lại khi hè đến
Một bóng anh về trên gác dan

Cau chát trầu cay chẳng níu chân
Tình riêng ôm ủ khó phân trần
Thư tình viết mãi chiều mưa gió
Khoang nhớ bên đời cô lẽ thân...

ThẩmThyPhượng

----***----

NHỚ MÙA XUÂN

Rải rác quanh vườn hoa thủy tiên
Nhụy vàng cánh trắng đẹp dịu hiền
Đầu xuân nở rộ mang hoài vọng
Nắng nhẹ mơn cành chồi nhú lên

Đám ong bầu mập lướt bay rông
Còn vắng vườn sau những cánh hồng
Xa xa chim sẻ ùa bay bổng
Cảnh vật vươn mình có gì mong?

Cùng em dệt mộng tháng ngày vàng
Hy vọng dâng tràn tiếng hát vang
Em nói ngày xưa lúc anh đến
Mọi người chê hẩm em thầm mang

Rong ruổi cuộc đời mòn gót chân
Muốn đời luôn ở lại mùa xuân
Buồn rầu chán nản bay theo gío
Hớn hở say tình, nghĩa chứa chan.

hoanghoon

THƯƠNG NHỚ

Khẽ khàng níu lại tuổi thần tiên
Theo tháng năm trôi chẳng lụy phiền
Nối bước em đi đưa đón mộng
Mắt môi e thẹn mái trường nghiêng.

Từ ngày hương ngát đứng chờ trông
“Hồn bướm mơ tiên” mượt đóa hồng
Bắt nhịp chân em về trước cửa
Tình đâu dám tỏ ngẩn ngơ mong.

Dòng đời luân chuyển nắng hoe vàng
Lá rụng hắt hiu nhẹ tiếng vang
Mất hút em, tôi trường lẻ bóng
Người xưa biền biệt với thời gian.

Mình anh tìm lại dấu hằn chân
Mưa gió vô tình xóa ngõ trần
Để lạc em rồi trong tuyệt vọng
Ngập bờ thương nhớ ghép liền thân.

UYÊN_ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 24 Tháng 10 2017, 05:11


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3527
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 7495 lần
Được cảm ơn: 13668 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

UYÊN ƯƠNG đã viết:
hoanghoon đã viết:
.
ĐƠN PHƯƠNG

Em ngự hồn anh như Giáng Tiên
Bờ mi chưa vướng nợ ưu phiền
Thướt tha suối tóc chiều mơ mộng
Áo nữ sinh hiền, che nón nghiêng...

Từ ấy cổng trường anh đứng trông
Em đi trong nắng má mơn hồng
Mắt anh đưa bước chân vào học
Thầm chở vào tim bao ước mong...

Em trả về anh xác lá vàng
Cổng trường im lặng vắng âm vang
Chiều thu tan tác , trời thu khóc
Cay đắng tình anh chuyện dỡ dang!

Và nắng mưa nhòa phai bước chân
Anh đi tìm lãng nẻo phong trần
Ngược xuôi muôn dặm đường sương gió
Thương nhớ đeo dài trên phiến thân...

ThẩmThyPhượng

----***----

MONG GẶP LẠI

Sân trường tỏa sáng bước nàng Tiên
Đậm nét đoan trang không muộn phiền
Đây trang sách vở em ươm mộng
Dáng đi chậm rãi tóc đùa nghiêng

Có kẻ ngày qua thường lén trông
Gío bay tà áo đụng hoa hồng
Chợt nhiên bướm trắng bay cao bổng
Đứng ngẩn ngơ người những đợi mong

Rải rác dưới cây lá úa vàng
Nghe lòng còn lắm thứ ngổn ngang
Mùa thu ghé lại thăm trường cũ
Sắp phải đi xa, chuyện lỡ làng

Nhung nhớ theo sau nặng bước chân
Mai này không biết khắp đường trần
Mình còn có dịp gặp nhau nữa
Một lần tỏ rõ lời cầu thân.

hoanghoon



PHƯƠNG NHỚ MONG
.
Tha thướt bên rào hoa tóc tiên
Nhà em kín cổng anh muộn phiền
Góp ngàn con bướm về ươm mộng
Săn đón hoa hồng dưới nắng nghiêng...

Âu yếm bao giờ ánh mắt trông
Mùa thu thương lắm tuổi mây hồng
Huyền mi tóc trải trời bay bổng
Thổn thức hương thầm gọi nhớ mong...
.
Tình của mùa thu chất ngất vàng
Tình anh muôn thuở vọng hoài vang
Cổng trường khép lại khi hè đến
Một bóng anh về trên gác dan

Cau chát trầu cay chẳng níu chân
Tình riêng ôm ủ khó phân trần
Thư tình viết mãi chiều mưa gió
Khoang nhớ bên đời cô lẽ thân...

ThẩmThyPhượng

----***----

NHỚ MÙA XUÂN

Rải rác quanh vườn hoa thủy tiên
Nhụy vàng cánh trắng đẹp dịu hiền
Đầu xuân nở rộ mang hoài vọng
Nắng nhẹ mơn cành chồi nhú lên

Đám ong bầu mập lướt bay rông
Còn vắng vườn sau những cánh hồng
Xa xa chim sẻ ùa bay bổng
Cảnh vật vươn mình có gì mong?

Cùng em dệt mộng tháng ngày vàng
Hy vọng dâng tràn tiếng hát vang
Em nói ngày xưa lúc anh đến
Mọi người chê hẩm em thầm mang

Rong ruổi cuộc đời mòn gót chân
Muốn đời luôn ở lại mùa xuân
Buồn rầu chán nản bay theo gío
Hớn hở say tình, nghĩa chứa chan.

hoanghoon

THƯƠNG NHỚ

Khẽ khàng níu lại tuổi thần tiên
Theo tháng năm trôi chẳng lụy phiền
Nối bước em đi đưa đón mộng
Mắt môi e thẹn mái trường nghiêng.

Từ ngày hương ngát đứng chờ trông
“Hồn bướm mơ tiên” mượt đóa hồng
Bắt nhịp chân em về trước cửa
Tình đâu dám tỏ ngẩn ngơ mong.

Dòng đời luân chuyển nắng hoe vàng
Lá rụng hắt hiu nhẹ tiếng vang
Mất hút em, tôi trường lẻ bóng
Người xưa biền biệt với thời gian.

Mình anh tìm lại dấu hằn chân
Mưa gió vô tình xóa ngõ trần
Để lạc em rồi trong tuyệt vọng
Ngập bờ thương nhớ ghép liền thân.

UYÊN_ƯƠNG
.
NGÀN XA
.
Khi mùa sấu rụng trái đầu tiên
Thả lá bay rong dáng muộn phiền
Hạ thoáng hao gày xao xác mộng
Trổi buồn dìu dặt tiếng ve nghiêng.

Chở khối si tình qua bến trông
Mùa thu vội vã phượng phai hồng
Quá giang nắng ghé bên thềm cửa
Gõ nhịp chèo xa sóng nhớ mong.

Đâu rồi mùa hạ nắng ươm vàng
Đau khổ gục đầu bướm chẳng sang
Từ giả mùa thu em ở lại
Lữ hành cô quạnh bước chân vang


Heo hút phương trời xóa dấu chân
Vô tình mưa gió lấm bụi trần
Heo may phiến đá sầu vô vọng
Thôi thế xa ngàn ảo ảnh thân.

ThẩmThyPhượng

.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 24 Tháng 10 2017, 23:40


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 492
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 2623 lần
Được cảm ơn: 2089 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

.
ĐƠN PHƯƠNG

Em ngự hồn anh như Giáng Tiên
Bờ mi chưa vướng nợ ưu phiền
Thướt tha suối tóc chiều mơ mộng
Áo nữ sinh hiền, che nón nghiêng...

Từ ấy cổng trường anh đứng trông
Em đi trong nắng má mơn hồng
Mắt anh đưa bước chân vào học
Thầm chở vào tim bao ước mong...

Em trả về anh xác lá vàng
Cổng trường im lặng vắng âm vang
Chiều thu tan tác , trời thu khóc
Cay đắng tình anh chuyện dỡ dang!

Và nắng mưa nhòa phai bước chân
Anh đi tìm lãng nẻo phong trần
Ngược xuôi muôn dặm đường sương gió
Thương nhớ đeo dài trên phiến thân...

ThẩmThyPhượng

----***----

PHƯƠNG NHỚ MONG
.
Tha thướt bên rào hoa tóc tiên
Nhà em kín cổng anh muộn phiền
Góp ngàn con bướm về ươm mộng
Săn đón hoa hồng dưới nắng nghiêng...

Âu yếm bao giờ ánh mắt trông
Mùa thu thương lắm tuổi mây hồng
Huyền mi tóc trải trời bay bổng
Thổn thức hương thầm gọi nhớ mong...
.
Tình của mùa thu chất ngất vàng
Tình anh muôn thuở vọng hoài vang
Cổng trường khép lại khi hè đến
Một bóng anh về trên gác dan

Cau chát trầu cay chẳng níu chân
Tình riêng ôm ủ khó phân trần
Thư tình viết mãi chiều mưa gió
Khoang nhớ bên đời cô lẽ thân...

ThẩmThyPhượng

----***----

THƯƠNG NHỚ

Khẽ khàng níu lại tuổi thần tiên
Theo tháng năm trôi chẳng lụy phiền
Nối bước em đi đưa đón mộng
Mắt môi e thẹn mái trường nghiêng.

Từ ngày hương ngát đứng chờ trông
“Hồn bướm mơ tiên” mượt đóa hồng
Bắt nhịp chân em về trước cửa
Tình đâu dám tỏ ngẩn ngơ mong.

Dòng đời luân chuyển nắng hoe vàng
Lá rụng hắt hiu nhẹ tiếng vang
Mất hút em, tôi trường lẻ bóng
Người xưa biền biệt với thời gian.

Mình anh tìm lại dấu hằn chân
Mưa gió vô tình xóa ngõ trần
Để lạc em rồi trong tuyệt vọng
Ngập bờ thương nhớ ghép liền thân.

UYÊN_ƯƠNG
.
NGÀN XA
.
Khi mùa sấu rụng trái đầu tiên
Thả lá bay rong dáng muộn phiền
Hạ thoáng hao gày xao xác mộng
Trổi buồn dìu dặt tiếng ve nghiêng

Chở khối si tình qua bến trông
Mùa thu vội vã phượng phai hồng
Quá giang nắng ghé bên thềm cửa
Gõ nhịp chèo xa sóng nhớ mong

Đâu rồi mùa hạ nắng ươm vàng
Đau khổ gục đầu bướm chẳng sang
Từ giả mùa thu em ở lại
Lữ hành cô quạnh bước chân vang


Heo hút phương trời xóa dấu chân
Vô tình mưa gió lấm bụi trần
Heo may phiến đá sầu vô vọng
Thôi thế xa ngàn ảo ảnh thân.

ThẩmThyPhượng

.
RĂNG RỨA?

Em về chi vội “rứa” nàng tiên
Cho anh đau đáu với buồn phiền
Tia nắng mặt trời phơi ánh sáng
Mình ai trông suốt bóng ai nghiêng.

Sân trường vỡ tổ bám người trông
Dõi bước song đôi với dáng hồng
Xuôi ngược theo dòng đâu dám ngỏ
Ven đường lắm cỏ mong hoài mong.

Thu úa lưu lạc chiếc áo vàng
Thuyền ai cập bến chẳng còn sang
Ngọn gió đông về xao xuyến lạ
Nhịp tim còn đập thiếu âm vang.

Thả trôi luyến ái ghép tròn chân
Trả góp tơ duyên với dáng trần
Thương nhớ, nhớ thương trong ảo mộng
Bên lề cuộc sống mỏi mòn thân.

UYÊN_ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 25 Tháng 10 2017, 07:19


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3527
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 7495 lần
Được cảm ơn: 13668 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

[quote="UYÊN ƯƠNG"]
.
ĐƠN PHƯƠNG

Em ngự hồn anh như Giáng Tiên
Bờ mi chưa vướng nợ ưu phiền
Thướt tha suối tóc chiều mơ mộng
Áo nữ sinh hiền, che nón nghiêng...

Từ ấy cổng trường anh đứng trông
Em đi trong nắng má mơn hồng
Mắt anh đưa bước chân vào học
Thầm chở vào tim bao ước mong...

Em trả về anh xác lá vàng
Cổng trường im lặng vắng âm vang
Chiều thu tan tác , trời thu khóc
Cay đắng tình anh chuyện dỡ dang!

Và nắng mưa nhòa phai bước chân
Anh đi tìm lãng nẻo phong trần
Ngược xuôi muôn dặm đường sương gió
Thương nhớ đeo dài trên phiến thân...

ThẩmThyPhượng

----***----

PHƯƠNG NHỚ MONG
.
Tha thướt bên rào hoa tóc tiên
Nhà em kín cổng anh muộn phiền
Góp ngàn con bướm về ươm mộng
Săn đón hoa hồng dưới nắng nghiêng...

Âu yếm bao giờ ánh mắt trông
Mùa thu thương lắm tuổi mây hồng
Huyền mi tóc trải trời bay bổng
Thổn thức hương thầm gọi nhớ mong...
.
Tình của mùa thu chất ngất vàng
Tình anh muôn thuở vọng hoài vang
Cổng trường khép lại khi hè đến
Một bóng anh về trên gác dan

Cau chát trầu cay chẳng níu chân
Tình riêng ôm ủ khó phân trần
Thư tình viết mãi chiều mưa gió
Khoang nhớ bên đời cô lẽ thân...

ThẩmThyPhượng

----***----

THƯƠNG NHỚ

Khẽ khàng níu lại tuổi thần tiên
Theo tháng năm trôi chẳng lụy phiền
Nối bước em đi đưa đón mộng
Mắt môi e thẹn mái trường nghiêng.

Từ ngày hương ngát đứng chờ trông
“Hồn bướm mơ tiên” mượt đóa hồng
Bắt nhịp chân em về trước cửa
Tình đâu dám tỏ ngẩn ngơ mong.

Dòng đời luân chuyển nắng hoe vàng
Lá rụng hắt hiu nhẹ tiếng vang
Mất hút em, tôi trường lẻ bóng
Người xưa biền biệt với thời gian.

Mình anh tìm lại dấu hằn chân
Mưa gió vô tình xóa ngõ trần
Để lạc em rồi trong tuyệt vọng
Ngập bờ thương nhớ ghép liền thân.

UYÊN_ƯƠNG
.
NGÀN XA
.
Khi mùa sấu rụng trái đầu tiên
Thả lá bay rong dáng muộn phiền
Hạ thoáng hao gày xao xác mộng
Trổi buồn dìu dặt tiếng ve nghiêng

Chở khối si tình qua bến trông
Mùa thu vội vã phượng phai hồng
Quá giang nắng ghé bên thềm cửa
Gõ nhịp chèo xa sóng nhớ mong

Đâu rồi mùa hạ nắng ươm vàng
Đau khổ gục đầu bướm chẳng sang
Từ giả mùa thu em ở lại
Lữ hành cô quạnh bước chân vang


Heo hút phương trời xóa dấu chân
Vô tình mưa gió lấm bụi trần
Heo may phiến đá sầu vô vọng
Thôi thế xa ngàn ảo ảnh thân.

ThẩmThyPhượng

.
RĂNG RỨA?

Em về chi vội “rứa” nàng tiên
Cho anh đau đáu với buồn phiền
Tia nắng mặt trời phơi ánh sáng
Mình ai trông suốt bóng ai nghiêng.

Sân trường vỡ tổ bám người trông
Dõi bước song đôi với dáng hồng
Xuôi ngược theo dòng đâu dám ngỏ
Ven đường lắm cỏ mong hoài mong.

Thu úa lưu lạc chiếc áo vàng
Thuyền ai cập bến chẳng còn sang
Ngọn gió đông về xao xuyến lạ
Nhịp tim còn đập thiếu âm vang.

Thả trôi luyến ái ghép tròn chân
Trả góp tơ duyên với dáng trần
Thương nhớ, nhớ thương trong ảo mộng
Bên lề cuộc sống mỏi mòn thân.

UYÊN_ƯƠNG
.
.
CHỈ THẾ
.
Cây bút thần kỳ, chiếc đủa tiên
Gánh cả mòn thu chở lụy phiền
Lãng tử như vầng trăng tỏa sáng
Trương buồm cổ tích chập chùng nghiêng
.
Ốc đảo tỉnh yêu giọt nước trong
Phiêu du cặp bến xứ hoa hồng
Ngọn gió cõng hương về ngang ngõ

Đánh rơi một ít để thương mong

Úa thu reo rắc trải phơi vàng
Em chẳng hẹn hò anh đã sang
Chỉ thấy thuyền trăng neo bến lạ
Thiên hà trôi xuống chẳng dư vang.

Nỗi sầu cuống quýt rụt rè chân
Con đóm khiêng đêm lạc lỏng trần
Kiệu thơ đi rước tưng bừng mộng
Phù sa châu thổ đắp bồi thân


thamthyphuong

.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 25 Tháng 10 2017, 14:14


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 492
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 2623 lần
Được cảm ơn: 2089 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG


KHÔNG LỜI
.
Trên cây vắng bóng vàng anh
Chỉ nghe tiếng lá dỗ dành bấy lâu
Thuyền ai khuất nẻo giang đầu
Lênh đênh nhịp sóng vỗ sầu bơ vơ
.
Thu về lá rụng vào thơ
Vắng con chim hót buồn vơ vẫn buồn
Xa người tin nhạn biệt luôn
Chân trời ai có thấu tuôn lệ lòng
.
Thuyền từ tách bến rẽ sông
Du vào hiu quạnh mòn trông mõi chờ
Thời gian sót lại câu thơ
Vườn sau đốt lá khói thờ thẩn đau
.
Nhắn lời mây trắng tìm nhau
Chỉ nghe tiếng gió… hỏi sao không buồn…
.
04.10.2016
thamthyphuong
.
YẾN ANH

Yêu người như thể yến anh
Mãi mê xây tổ để dành cho nhau
Chờ ngày “ý hợp tâm đầu”
Nhân đôi dệt mộng đan sầu vẩn vơ.

Giao duyên bắt nhịp nguồn thơ
Bằng con tim đập vu vơ vui buồn
Đất trời có nắng mưa luôn
Nắng in dấu ấn mưa tuôn nỗi lòng.

Bao giờ chim sáo sang sông
Tình anh ở lại khi trông lúc chờ
Đê mê ấp ủ vần thơ
Bù đắp đôi chút thẩn thờ đớn đau.

Bao giờ sóng gió gặp nhau
Long lanh ngấn lệ…giọt châu nghiêng buồn…

UYÊN_ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 26 Tháng 10 2017, 08:45

Sửa lần cuối bởi UYÊN ƯƠNG vào ngày 26 Tháng 10 2017, 11:50 với 1 lần sửa trong tổng số.

Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3527
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 7495 lần
Được cảm ơn: 13668 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

[quote="UYÊN ƯƠNG"]

KHÔNG LỜI
.
Trên cây vắng bóng vàng anh
Chỉ nghe tiếng lá dỗ dành bấy lâu
Thuyền ai khuất nẻo giang đầu
Lênh đênh nhịp sóng vỗ sầu bơ vơ
.
Thu về lá rụng vào thơ
Vắng con chim hót buồn vơ vẫn buồn
Xa người tin nhạn biệt luôn
Chân trời ai có thấu tuôn lệ lòng
.
Thuyền từ tách bến rẽ sông
Du vào hiu quạnh mòn trông mõi chờ
Thời gian sót lại câu thơ
Vườn sau đốt lá khói thờ thẩn đau
.
Nhắn lời mây trắng tìm nhau
Chỉ nghe tiếng gió… hỏi sao không buồn…
.
04.10.2016
thamthyphuong
.
YẾN ANH

Yêu người như thể yến anh
Mãi mê xây tổ để dành cho nhau
Chờ ngày “ý hợp tâm đầu”
Nhân đôi dệt mộng tình sầu vẩn vơ.

Giao duyên bắt nhịp nguồn thơ
Bằng con tim đập vu vơ vui buồn
Đất trời có nắng mưa luôn
Nắng in dấu ấn mưa tuôn nỗi lòng.

Bao giờ chim sáo sang sông
Mình anh ở lại khi trông lúc chờ
Đê mê ấp ủ vần thơ
Bù đắp đôi chút thẩn thờ đớn đau.

Bao giờ sóng gió gặp nhau
Long lanh ngấn lệ…giọt châu nghiêng buồn…

UYÊN_ƯƠNG
.
EM ANH

Mùa thu có nhớ không anh
Cành cây đôi cặp dành dành dỗ nhau
Nắng tươi nghiêng xuống bên đầu
Đa tình tre hát cung sầu vu vơ


Men say thu rưới vào thơ
Con chim làm tổ vẩn vơ đan buồn
Mùa yêu nhộn nhã hẹn luôn
Gật gù đôi lứa chim tuôn tả lòng

Tìm em anh quá giang sông
Thuyền quàng con nước rót trông múc chờ
Diêu bông nhặt lá đề thơ
Rung tầng âm sóng tôn thờ nhánh đau


Hửng hờ treo ngược tình nhau
Hiện sinh một cõi trăng sao ngôn từ…

thẩmthyphượng

.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 26 Tháng 10 2017, 11:31


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 492
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 2623 lần
Được cảm ơn: 2089 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

thamthyphuong đã viết:.
.
QUÊ HƯƠNG SỐNG LẠI
.
Quê nhà trở lại hôm nay
Con sông thong thả nối dài thân thương
Cỏ hoa bình thản ven đường
Đón đưa dìu dịu sắc hương lối về
.
Ngõ tình ai rắc bùa mê
Ngây ngô quên bỏ bộn bề giải nan
Niềm vui gói trọn ôn hàn
Sáng nghe chim hót mùa sang biết rồi
.
Nắng mai xóa hết buồn côi
Tìm trong niệm cũ ta ngồi nhớ nhau
Mơ màng cánh bướm nghiêng chao
Màu xanh hồi phục tan đau não lòng
.
Mẹ hiền thôi cửa hoài trông
Tầng mây gọi gió hư không hẹn về
Quán nghèo in đậm hồn quê
Buộc chân lữ thứ không nề ngại phương
.
Về nâng trái ngọt nơi vườn
Giản đơn ở mãi thiên đường bền lâu
Trong im vắng cảm thâm sâu
Môi say nhấp lại rượu đầu quỳnh tương
.
Vân vê khúc nhạc miên trường
Ai đem se kết con đường cho nhau
Hoàng hôn gởi gió câu chào
Thơ vang trời rộng đêm ngào ngạt quê!
.
05.10.2016
Thamthyphuong
.
Họa vần đêm tâm sự.
.

HỒN QUÊ

Câu thề gắn bó từ nay
Nghe con tim đập kéo dài nhớ thương
Ngả nghiêng hoa lá bên đường
Quyện đan sắc thắm ngát hương theo về.

Cắn vào trái cấm si mê
Tình yêu mở lối bốn bề gian nan
Người chia rẽ - kẻ gắn hàn
Đêm chưa chợp mắt đã sang canh rồi.

Dõi tìm giọt nắng mồ côi
Soi vào kỷ niệm lúc ngồi với nhau
Hình như nhân ảnh chênh chao
Vì chưa dám ngỏ nên đau đớn lòng.

Thế rồi lặng lẽ chờ trông
Thế rồi ôm lấy khoảng không đi về
Hồn hoang nương chốn chân quê
Hai vai nặng trĩu lời thề đơn phương.

Ươm mơ ủ mộng xanh vườn
“Đơm hoa kết trái” địa đường dài lâu
Ôm tình cao đẹp thiên thu
Viết trang tình sử dãi dầu Trác – Tương*.

Dệt thêu nguyện ước vô thường
Trông vào duyên phận kết đường cùng nhau
Đưa tay hò hẹn vẩy chào
Chờ hoa nở rộ ngọt ngào hồn quê.

UYÊN_ƯƠNG

*Tình sử Tương Như và Trác Văn Quân.

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 26 Tháng 10 2017, 14:24


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3527
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 7495 lần
Được cảm ơn: 13668 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

UYÊN ƯƠNG đã viết:
thamthyphuong đã viết:.
.
QUÊ HƯƠNG SỐNG LẠI
.
Quê nhà trở lại hôm nay
Con sông thong thả nối dài thân thương
Cỏ hoa bình thản ven đường
Đón đưa dìu dịu sắc hương lối về
.
Ngõ tình ai rắc bùa mê
Ngây ngô quên bỏ bộn bề giải nan
Niềm vui gói trọn ôn hàn
Sáng nghe chim hót mùa sang biết rồi
.
Nắng mai xóa hết buồn côi
Tìm trong niệm cũ ta ngồi nhớ nhau
Mơ màng cánh bướm nghiêng chao
Màu xanh hồi phục tan đau não lòng
.
Mẹ hiền thôi cửa hoài trông
Tầng mây gọi gió hư không hẹn về
Quán nghèo in đậm hồn quê
Buộc chân lữ thứ không nề ngại phương
.
Về nâng trái ngọt nơi vườn
Giản đơn ở mãi thiên đường bền lâu
Trong im vắng cảm thâm sâu
Môi say nhấp lại rượu đầu quỳnh tương
.
Vân vê khúc nhạc miên trường
Ai đem se kết con đường cho nhau
Hoàng hôn gởi gió câu chào
Thơ vang trời rộng đêm ngào ngạt quê!
.
05.10.2016
Thamthyphuong
.
Họa vần đêm tâm sự.
.

HỒN QUÊ

Câu thề gắn bó từ nay
Nghe con tim đập kéo dài nhớ thương
Ngả nghiêng hoa lá bên đường
Quyện đan sắc thắm ngát hương theo về.

Cắn vào trái cấm si mê
Tình yêu mở lối bốn bề gian nan
Người chia rẽ - kẻ gắn hàn
Đêm chưa chợp mắt đã sang canh rồi.

Dõi tìm giọt nắng mồ côi
Soi vào kỷ niệm lúc ngồi với nhau
Hình như nhân ảnh chênh chao
Vì chưa dám ngỏ nên đau đớn lòng.

Thế rồi lặng lẽ chờ trông
Thế rồi ôm lấy khoảng không đi về
Hồn hoang nương chốn chân quê
Hai vai nặng trĩu lời thề đơn phương.

Ươm mơ ủ mộng xanh vườn
“Đơm hoa kết trái” địa đường dài lâu
Ôm tình cao đẹp thiên thu
Viết trang tình sử dãi dầu Trác – Tương*.

Dệt thêu nguyện ước vô thường
Trông vào duyên phận kết đường cùng nhau
Đưa tay hò hẹn vẩy chào
Chờ hoa nở rộ ngọt ngào hồn quê.


UYÊN_ƯƠNG
*Tình sử Tương Như và Trác Văn Quân.
.
HỒN QUÊ

Nắng vàng rót mật chiều nay
Cây lưa thưa lối trải dài nẻo thương
Thỏa thuê vùng nhớ con đường
Cỏ hoa vô thức đưa hương quyện về
.
Men say đồng cỏ đê mê
Diều ôm cánh gió lên bề không gian
Câu thơ rụng xuống đôi hàng
Hong khô mắt lệ cạn san sẻ lời


Bây giờ thấm thoát cút côi
Vườn ôm cảnh lạ cây ngồi ngó nhau
Động lòng mê sảng chiêng chao
Nhặt tiếng chim hót nhói đau tím lòng

Buồn đêm hỏi nguyệt còn trông

Lụa mây khoát áo mỗi hư không về
Hoa sen đằm thắm hương quê
Chân bùn tay lấm chẳng nề chân phương


Thậm thình nghe nhịp tim vườn
Chợt ta xa cách thiên đường đã lâu
Trở về nâng mối tình sâu
Khoang yêu gối giấc mộng đầu tiêu tương


Giở trang tình sử thiên trường
Thả nghiêng lọn tóc môi hường nhớ nhau
Dây trầu quấn quýt thân cau

Vạt tình sống dậy ngạt ngào yêu quê
.
thẩmthyphượng
.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 26 Tháng 10 2017, 18:57


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 492
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 2623 lần
Được cảm ơn: 2089 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

Lê Ngọc Ngà đã viết:Xa Nhau Rồi

Em theo dấu mỗi chặng đường anh bước
Bóng hình em mãi ngự trị trong tim
Nhưng quá xa, ngày cũ chẳng đâu tìm
Dấu tình yêu nhạt nhòa cùng năm tháng

Thời gian trôi, hết rồi, xin quên lãng
Em bây giờ là vợ của người ta
Lệ đau thương chảy mãi để xót xa
Kỷ niệm phải vùi chôn miền ký ức

Có khi nào anh lắng nghe tiềm thức
Nhắc nhở anh lòng thương nhớ vấn vương
Ngày chia xa mỗi đứa một con đường
Anh đứng lại nhìn theo, sao không nói ?

Nếu lúc trước anh cất lên tiếng gọi
“Đừng đi em, anh chỉ vẫn yêu em”
Thì chúng mình đã hạnh phúc ấm êm
Giờ xa cách đâu làm ngăn hai lối ?

Nhưng nhắc nữa cũng chỉ là bóng tối
An phận rồi một kiếp má hồng thôi
Chôn ân tình trong hai chữ phai phôi
Dù đau đớn em cũng đành câm lặng.

Ngoc Nga



<<<<<<<<<>>>>>>>>>>

TĨNH LẶNG

Thời gian trôi xói mòn dần quá khứ
Sóng vỗ về theo nhịp đập con tim
Còn đâu nữa khát vọng đã lần tìm
Mối tình xưa chìm đắm qua ngày tháng.

Chia tay nhau anh đi vào phiêu lãng
Bao kỷ niệm xao xuyến ở nơi ta
Bước sang ngang em có thấy xót xa?
Có lưu lại đức tin từ hồi ức?

Thu tràn về cùng gió mưa thao thức
Xao xuyến lòng lắng đọng nỗi tơ vương
Sải cánh buồn xuôi ngược vạn dặm đường
Buông thả cả đâu còn gì để nói.

Chim ca hát gió buông lơi mời gọi
Lòng ngất ngây anh bươn bả tìm em
Bao cung bậc dâng tràn nỗi dịu êm
Hồn thoát thai cùng chung chiêng đan lối.

Nghiêng vòng quay chiều đi vào tăm tối
Như tình mình tan hợp, hợp tan thôi
Chốn tâm như nhìn lại là mầm phôi
Đang yên giấc giữa linh hồn tĩnh lặng.

UYÊN_ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 27 Tháng 10 2017, 12:32


chauminhsan
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 753
Ngày tham gia: 09 Tháng 2 2015, 04:03
Đã cảm ơn: 2110 lần
Được cảm ơn: 3939 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG



Nghiêng vòng quay chiều đi vào tăm tối

Như tình mình tan hợp, hợp tan thôi
Chốn tâm như nhìn lại là mầm phôi
Đang yên giấc giữa linh hồn tĩnh lặng.

UYÊN_ƯƠNG


Thoáng khói sương chập chờn qua ngõ vắng.
tìm nơi đây những dư ảnh nồng nàn,
góp nhặt lấy làm hành trang ấm cúng,
quàng vai oằn cùng tiếp bước thủy chung.

Chiều nay nhìn hoàng hôn vội xuống thấp.
mùa đông dường lại sắp bước đi qua,
dòng sông thân thương hai đầu nỗi nhớ.
nơi nầy miền xa đón buốt âm thầm..
châuminhsan



Gửi bàigửi bởi chauminhsan » 27 Tháng 10 2017, 21:20


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 492
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 2623 lần
Được cảm ơn: 2089 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

thamthyphuong đã viết:.

.
THI SỸ
.
Đi qua cánh gió của thời gian
Thi sỹ làm thơ ngợi ánh vàng
Lấp lánh giang hà tuôn sóng nước
Dập dềnh hoa tím lục bình mang
.
Khoảng lặng tâm hồn sâu thẳm nhung
Có khi thanh thản đến lạ lùng
Lúc lại bềnh bồng hoang hoải mộng
Khơi bầu dào dạt của không trung
.
Có phải hờn trăng kiếp lưu đày
Hôm nào lạc bước cõi trần ai
Chìm trong ngơ ngác sầu khôn tả
Để kết muôn thu lẽ sống dài
.
Làm sao khóa hết vầng mây ám
Phân tách tận tường huyễn ảo linh
Mơ hồ xuôi ngược tràn dâng tới
Trao vẹn vườn mơ thuở sắc hình
.
Này thôi trang trải khúc u hoài
Gợi những hồn đêm đắm giấc say
Trôi bến mông lung chìm hoặc thản
Cùng thơ no nưỡng những đêm gầy
.
Như ai thong thả áo buông tà
Đi dưới nắng hồng buộc ánh qua
Thi sỹ ghi vào thơ hoa cỏ
Chân dung bức họa giữ dòng xa
.
Cho tôi nắm bắt cuối mây ngàn
Đem thơ từng nấc bắt lên thang
Như tre trăm đốt đi tìm bạn
Nối những hồn thơm của dỡ dang!
.
Thẩm Thy Phượng
.

MỞ CỬA HỒN

Thả trôi mộng ước giữa nhân gian
Tan loãng tình thơ dưới nắng vàng
Lác đác lá thu vờn bóng nước
La đà dáng liễu rũ mơn man.

Đất trời ấp ủ một màu nhung
Sưởi ấm giấc mơ ngấm lạnh lùng
Từ đáy linh hồn đơm giọt mật
Ngập ngừng ý niệm đã niêm khung.

Lên ngôi huyền thoại lúc vơi đầy
Thêu dệt muôn màu gởi đến ai
Lả lướt mơ tiên từ ảo ảnh
Nhớ thương bay lượn vớt ngày dài.

Đêm về thức trắng đợi bình minh
Duyên khởi ngọt ngào cõi diệu linh
Ngơ ngẩn, ngẩn ngơ thời tuổi dại
Vuốt ve nguyện ước với bóng hình.

Nàng thơ thấp thoáng nét trang đài
Mở cửa tâm hồn đủ ngất ngây
Gom cả cuộc đời vào góc tối
Khát khao chắp nối mộng hoen gầy.

Buông lơi hương lửa giữa chiều tà
Khắc khoải tình hồng đã đi qua
Thi sỹ sục sôi lòng! nhập cuộc...
Xua bao cay đắng bước dần xa.

Hóa thân làm gió cuốn mây ngàn
Thơ muộn kết vần ghép bậc thang
Năm ngón tay đưa mời bạn hữu
Thăng hoa điệp khúc nhịp nhàng đan.

UYÊN_ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 28 Tháng 10 2017, 05:14

Sửa lần cuối bởi UYÊN ƯƠNG vào ngày 28 Tháng 10 2017, 06:01 với 2 lần sửa trong tổng số.

Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 492
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 2623 lần
Được cảm ơn: 2089 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

chauminhsan đã viết:


Nghiêng vòng quay chiều đi vào tăm tối

Như tình mình tan hợp, hợp tan thôi
Chốn tâm như nhìn lại là mầm phôi
Đang yên giấc giữa linh hồn tĩnh lặng.

UYÊN_ƯƠNG


Thoáng khói sương chập chờn qua ngõ vắng.
tìm nơi đây những dư ảnh nồng nàn,
góp nhặt lấy làm hành trang ấm cúng,
quàng vai oằn cùng tiếp bước thủy chung.

Chiều nay nhìn hoàng hôn vội xuống thấp.
mùa đông dường lại sắp bước đi qua,
dòng sông thân thương hai đầu nỗi nhớ.
nơi nầy miền xa đón buốt âm thầm..
châuminhsan




Trăng vọng tình chơi vơi bên thềm vắng
Nét nghiêng tròn khêu gợi mãi đóng khung
Cắn trái xanh nghe lòng còn vị đắng
Bước vào đời tắm gội nỗi niềm chung.

Đêm tràn về màu đen thêm lắng thấp
Gió từ ngàn đem cái lạnh đông qua
Cả vòng tay ôm sao trời ủ ấp
Nhớ người đi độ ấy đã dần xa…

UYÊN_ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 28 Tháng 10 2017, 05:21


Hình đại diện của thành viên
Lê Ngọc Ngà
Bạn thân
Bạn thân
 
Bài viết: 294
Ngày tham gia: 09 Tháng 10 2012, 08:05
Đã cảm ơn: 2203 lần
Được cảm ơn: 1764 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG


Lê Ngọc Ngà đã viết:Xa Nhau Rồi

Em theo dấu mỗi chặng đường anh bước
Bóng hình em mãi ngự trị trong tim
Nhưng quá xa, ngày cũ chẳng đâu tìm
Dấu tình yêu nhạt nhòa cùng năm tháng

Thời gian trôi, hết rồi, xin quên lãng
Em bây giờ là vợ của người ta
Lệ đau thương chảy mãi để xót xa
Kỷ niệm phải vùi chôn miền ký ức

Có khi nào anh lắng nghe tiềm thức
Nhắc nhở anh lòng thương nhớ vấn vương
Ngày chia xa mỗi đứa một con đường
Anh đứng lại nhìn theo, sao không nói ?

Nếu lúc trước anh cất lên tiếng gọi
“Đừng đi em, anh chỉ vẫn yêu em”
Thì chúng mình đã hạnh phúc ấm êm
Giờ xa cách đâu làm ngăn hai lối ?

Nhưng nhắc nữa cũng chỉ là bóng tối
An phận rồi một kiếp má hồng thôi
Chôn ân tình trong hai chữ phai phôi
Dù đau đớn em cũng đành câm lặng.

Ngoc Nga




<<<<<<<<<>>>>>>>>>>

TĨNH LẶNG

Thời gian trôi xói mòn dần quá khứ
Sóng vỗ về theo nhịp đập con tim
Còn đâu nữa khát vọng đã lần tìm
Mối tình xưa chìm đắm qua ngày tháng.

Chia tay nhau anh đi vào phiêu lãng
Bao kỷ niệm xao xuyến ở nơi ta
Bước sang ngang em có thấy xót xa?
Có lưu lại đức tin từ hồi ức?

Thu tràn về cùng gió mưa thao thức
Xao xuyến lòng lắng đọng nỗi tơ vương
Sải cánh buồn xuôi ngược vạn dặm đường
Buông thả cả đâu còn gì để nói.

Chim ca hát gió buông lơi mời gọi
Lòng ngất ngây anh bươn bả tìm em
Bao cung bậc dâng tràn nỗi dịu êm
Hồn thoát thai cùng chung chiêng đan lối.

Nghiêng vòng quay chiều đi vào tăm tối
Như tình mình tan hợp, hợp tan thôi
Chốn tâm như nhìn lại là mầm phôi
Đang yên giấc giữa linh hồn tĩnh lặng.

UYÊN_ƯƠNG





Ưóc mộng

Bởi anh biết trái tim em là biển
Luôn bao dung rộng mở trước tình anh
Như trong lành vầng mây ấy màu xanh
Trôi êm ả trên vùng trời thương nhớ

Ước rằng em, một nàng tiên bé nhỏ
Hay cánh buồm dong ruổi giữa trùng dương
Bông hoa hồng bên cửa sổ yêu đương
Để anh mãi đợi chờ em, người hỡi

Em vẫn mong ngày nào anh sẽ tới
Giọt thơm nồng ấp ủ trọn tình em
Như trăng rằm mãi sáng với trời đêm
Như anh và em, chúng mình cùng vào mộng

Câu thơ anh giữa gió hòa lồng lộng
Biển điên cuồng gào thét với màn sương
Tình hai ta quấn quýt sợi vấn vương
Mà ai nỡ dứt rời trời hạnh phúc ?

Để đôi tim bây giờ như chết gục
Chảy tan theo dòng nước vội về nguồn
Chỉ mình em còn lại với trăng buồn
Tròng trành nhớ...phương trời xa xăm đó...


Ngoc Nga

Gửi bàigửi bởi Lê Ngọc Ngà » 28 Tháng 10 2017, 08:38


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3527
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 7495 lần
Được cảm ơn: 13668 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

UYÊN ƯƠNG đã viết:
thamthyphuong đã viết:.

.
THI SỸ
.
Đi qua cánh gió của thời gian
Thi sỹ làm thơ ngợi ánh vàng
Lấp lánh giang hà tuôn sóng nước
Dập dềnh hoa tím lục bình mang
.
Khoảng lặng tâm hồn sâu thẳm nhung
Có khi thanh thản đến lạ lùng
Lúc lại bềnh bồng hoang hoải mộng
Khơi bầu dào dạt của không trung
.
Có phải hờn trăng kiếp lưu đày
Hôm nào lạc bước cõi trần ai
Chìm trong ngơ ngác sầu khôn tả
Để kết muôn thu lẽ sống dài
.
Làm sao khóa hết vầng mây ám
Phân tách tận tường huyễn ảo linh
Mơ hồ xuôi ngược tràn dâng tới
Trao vẹn vườn mơ thuở sắc hình
.
Này thôi trang trải khúc u hoài
Gợi những hồn đêm đắm giấc say
Trôi bến mông lung chìm hoặc thản
Cùng thơ no nưỡng những đêm gầy
.
Như ai thong thả áo buông tà
Đi dưới nắng hồng buộc ánh qua
Thi sỹ ghi vào thơ hoa cỏ
Chân dung bức họa giữ dòng xa
.
Cho tôi nắm bắt cuối mây ngàn
Đem thơ từng nấc bắt lên thang
Như tre trăm đốt đi tìm bạn
Nối những hồn thơm của dỡ dang!
.
Thẩm Thy Phượng
.

MỞ CỬA HỒN

Thả trôi mộng ước giữa nhân gian
Tan loãng tình thơ dưới nắng vàng
Lác đác lá thu vờn bóng nước
La đà dáng liễu rũ mơn man.

Đất trời ấp ủ một màu nhung
Sưởi ấm giấc mơ ngấm lạnh lùng
Từ đáy linh hồn đơm giọt mật
Ngập ngừng ý niệm đã niêm khung.

Lên ngôi huyền thoại lúc vơi đầy
Thêu dệt muôn màu gởi đến ai
Lả lướt mơ tiên từ ảo ảnh
Nhớ thương bay lượn vớt ngày dài.

Đêm về thức trắng đợi bình minh
Duyên khởi ngọt ngào cõi diệu linh
Ngơ ngẩn, ngẩn ngơ thời tuổi dại
Vuốt ve nguyện ước với bóng hình.

Nàng thơ thấp thoáng nét trang đài
Mở cửa tâm hồn đủ ngất ngây
Gom cả cuộc đời vào góc tối
Khát khao chắp nối mộng hoen gầy.

Buông lơi hương lửa giữa chiều tà
Khắc khoải tình hồng đã đi qua
Thi sỹ sục sôi lòng! nhập cuộc...
Xua bao cay đắng bước dần xa.

Hóa thân làm gió cuốn mây ngàn
Thơ muộn kết vần ghép bậc thang
Năm ngón tay đưa mời bạn hữu
Thăng hoa điệp khúc nhịp nhàng đan.

UYÊN_ƯƠNG
.
[CENTER]
TÂM HỒN
.
Trùm phủ áo thơ xuống thế gian
Màu trăng hồ điệp khỏa thân vàng
Hứng sương vời vợi trường giang nước
Níu hồn trụ vũ buộc mênh mang


Ngập ngừng thổ lộ với đêm nhung
Thả mái chèo khua vớt lạnh lùng

Mượn vách muôn thu làm điểm tựa
Huấn từ mộc mạc vị trung dung


Neo bến thiên hà lưng lửng đầy
Trong hồn khuê cát ngập sầu ai
Tiền kiếp phiêu linh mờ khói ảnh
Phẳng phiêu mối chỉ thả dây dài


Khắc nét điêu phù biện giải minh
Thiên nhiên tô vẽ mỹ miều xinh
Trăm thức ngô nghê xâu kết lại
Vườn thanh u sắc vẫn nguyên thinh


Này thơ trắc ẩn ngõ hoang hoài
Kéo mộng miên thùy đắm giấc say
Xếp chùm thời gian vào khuất tối
Buồn trong hốc mắt đã hao gày


Sương lạnh buông neo lúc nắng tà
Chiều mây ráng đỏ chở tình qua

Lập trình muôn thuở trong vô thức
Dẫn lối nhịp nhàng mút mác xa

Lẫn trong mưa gió có hương ngàn
Tự đỉnh cao trời thả nấc thang

Nên chốn rừng thiêng hay biển lộng
Tim người vẫn nhịp với tay dang…


Thẩm Thy Phượng
.
[/CENTER]

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 28 Tháng 10 2017, 19:40


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 492
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 2623 lần
Được cảm ơn: 2089 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

thamthyphuong đã viết:.
.
QUÊ VƯỜN
.
Bài thơ viết giữa khu vườn
Có hoa sứ trắng đưa hương nội ngàn
Nên lòng luôn cứ vương mang
Như con sóng gợn trường giang trước nhà
.
Cành xoài mộc mạc nhánh ra
Chim đan tổ nhỏ trứng mà còn non
Rồi mình ngắm chú chim con
Bao ngày nhanh chóng lớn hơn trưởng thành
.
Xuồng ai nương sóng chòng chành
Nắng hồng soi nón quay xanh ngang mày
Thời gian thôi tính tháng ngày
Về quê sẽ có vận may lo gì
.
Sống hiền lòng chẳng sân si
Cơm rau thanh đạm có gì so hơn
Gom lá dọn cỏ trống trơn
Rảnh rang lối sỏi đường mòn dạo quanh
.
Cảnh đời ai vẽ nên tranh
Vui trong ánh mắt long lanh ấm lòng!
.
08/10/2016
thamthyphuong
họa THEO ANH
.

CHÊNH VÊNH

Trăm hoa đua nở trong vườn
Tình như chớm nụ đơm hương ngút ngàn
Theo dòng gợn sóng đa mang
Mù khơi cửa biển tràng giang không nhà.

Làm chim xây tổ vô ra
Nguyên sinh một thuở mặn mà còn non
Dãi dầu lặn lội nuôi con
Thế rồi tình cũng lớn khôn hình thành.

Trải qua giấc mộng yến anh
Yêu thương cuộc sống tân thanh mặt mày
Ngất ngây đón tháng đưa ngày
Xúc xắc ướm vận cầu may ôm ghì.

Thả lòng đan chéo tình si
Thơm tho tuổi dại dậy thì man mơn
Tâm hồn dậy sóng bôi trơn
Lên ngôi ngũ sắc cầu vòng lượn quanh.

Khung trời bỗng chốc thành tranh
Tìm về nguồn cội chênh vênh biển bờ.

UYÊN_ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 28 Tháng 10 2017, 22:55


Hình đại diện của thành viên
UYÊN ƯƠNG
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 492
Ngày tham gia: 24 Tháng 7 2012, 10:51
Đã cảm ơn: 2623 lần
Được cảm ơn: 2089 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG



Ưóc mộng

Bởi anh biết trái tim em là biển
Luôn bao dung rộng mở trước tình anh
Như trong lành vầng mây ấy màu xanh
Trôi êm ả trên vùng trời thương nhớ

Ước rằng em, một nàng tiên bé nhỏ
Hay cánh buồm dong ruổi giữa trùng dương
Bông hoa hồng bên cửa sổ yêu đương
Để anh mãi đợi chờ em, người hỡi

Em vẫn mong ngày nào anh sẽ tới
Giọt thơm nồng ấp ủ trọn tình em
Như trăng rằm mãi sáng với trời đêm
Như anh và em, chúng mình cùng vào mộng

Câu thơ anh giữa gió hòa lồng lộng
Biển điên cuồng gào thét với màn sương
Tình hai ta quấn quýt sợi vấn vương
Mà ai nỡ dứt rời trời hạnh phúc ?

Để đôi tim bây giờ như chết gục
Chảy tan theo dòng nước vội về nguồn
Chỉ mình em còn lại với trăng buồn
Tròng trành nhớ...phương trời xa xăm đó...


Ngoc Nga

<<<<<<<>>>>>>>

GIẤC NỒNG SAY

Gom cả trời huyền thoại bờ với biển
Ngọn sóng cồn cất tiếng gọi em anh
Cả bầu trời lúc trắng lúc lên xanh
Gối lên đầu chập chờn bao nỗi nhớ.

Dẫu mùa thu còn trong nhau rất nhỏ
Cũng ngập tràn khao khát tận đại dương
Đóa phù dung ẩn hiện kiếp vô thường
Có tượng trưng cho tình mình không hỡi?

Giữa giao mùa nắng mưa luôn cày xới
Có nồng nàn ấp ủ mắt môi em?
Có trải lòng sưởi ấm ngàn sao đêm?
Cho ta dệt tình mình vào cõi mộng.

Họa vần thơ bắt nhịp tim vang vọng
Kéo trăng về bay lượn cuộn ngàn sương
Sóng sánh nhân duyên thắt sợi tơ vương
Trăm năm viên mãn khứ hồi hồng phúc.

Theo dòng trôi thuyền soi nghiêng đáy vực
Vững tay chèo lèo lái khép cội nguồn
Cùng chung vai xoa dịu vạn nỗi buồn
Ru ta ngủ giữa vòm trời huyền thoại.

UYÊN-ƯƠNG

Gửi bàigửi bởi UYÊN ƯƠNG » 28 Tháng 10 2017, 23:04


chauminhsan
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 753
Ngày tham gia: 09 Tháng 2 2015, 04:03
Đã cảm ơn: 2110 lần
Được cảm ơn: 3939 lần

Re: THƠ UYÊN ƯƠNG

UYÊN ƯƠNG đã viết:
chauminhsan đã viết:



Nghiêng vòng quay chiều đi vào tăm tối

Như tình mình tan hợp, hợp tan thôi
Chốn tâm như nhìn lại là mầm phôi
Đang yên giấc giữa linh hồn tĩnh lặng.

UYÊN_ƯƠNG


Thoáng khói sương chập chờn qua ngõ vắng.
tìm nơi đây những dư ảnh nồng nàn,
góp nhặt lấy làm hành trang ấm cúng,
quàng vai oằn cùng tiếp bước thủy chung.

Chiều nay nhìn hoàng hôn vội xuống thấp.
mùa đông dường lại sắp bước đi qua,
dòng sông thân thương hai đầu nỗi nhớ.
nơi nầy miền xa đón buốt âm thầm..
châuminhsan




Trăng vọng tình chơi vơi bên thềm vắng
Nét nghiêng tròn khêu gợi mãi đóng khung
Cắn trái xanh nghe lòng còn vị đắng
Bước vào đời tắm gội nỗi niềm chung.

Đêm tràn về màu đen thêm lắng thấp
Gió từ ngàn đem cái lạnh đông qua
Cả vòng tay ôm sao trời ủ ấp
Nhớ người đi độ ấy đã dần xa…

UYÊN_ƯƠNG





THƯƠNG CÓ EM THÔI
Cung sai nhịp lỡ..cuộc tình đành xa.
uổng phí cả đời dành lòng, ấp ủ
chịu gian truân, cạnh bốn mùa đi qua
giữ chung thủy.. mỗi hoàng hôn xuống thấp.

Đường trần ngắn.. mơ cuối dốc bước chung.
chia xẻ nhau..ngọt bùi lẫn cay đắng
hứa yêu thương nồng ấm đến vô cùng
biến đổi thế nào vẫn không thiếu vắng.
(Nguyện đời nầy thương mãi chỉ Em thôi..)!
châuminhsan


Gửi bàigửi bởi chauminhsan » 29 Tháng 10 2017, 00:50


Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về Thơ Sáng Tác

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến8 khách