Thơ Duyên An

Các điều hành viên: Võ Nhân Sơn, Hoàng Mi Kha, hoanghoon

Duyên An
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 462
Ngày tham gia: 19 Tháng 7 2012, 13:26
Đã cảm ơn: 2424 lần
Được cảm ơn: 2797 lần

Re: Thơ Duyên An

HOÀNG HÔN TÍM
-bát điệp

Những cánh bằng lăng tím bóng làng
Hóa thân bướm tím rộn chiều hoang
Hoàng hôn va chạm cơn sầu tím
Ve vuốt tà huy giọt tím lan
Nhớ dáng con đò sang tím vắng
Mơ hình đợt sóng tím dâng tràn
Chiều sương tím lãng như mờ ảo
Áo tím chiều vơi ngóng nguyệt vàng

thẩmthyphượng


ÁNH CHIỀU XANH

Xanh chiều tha thướt lũy tre làng
Cỏ mượt êm đềm xanh bãi hoang
Rũ liễu triền sông xanh bóng ngã
Cong bờ lượn sóng vỗ xanh tràn
Viền xanh ấm mái trường quê phủ
Rộn lá xanh đường áo trắng lan
Hạnh phúc màu xanh gieo đáy mắt
Trời xanh nắng đỏ rực mây vàng

DA

Gửi bàigửi bởi Duyên An » 01 Tháng 8 2018, 11:15


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3527
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 7495 lần
Được cảm ơn: 13668 lần

Re: Thơ Duyên An



ÁNH CHIỀU XANH

Xanh chiều tha thướt lũy tre làng
Cỏ mượt êm đềm xanh bãi hoang
Rũ liễu triền sông xanh bóng ngã
Cong bờ lượn sóng vỗ xanh tràn
Viền xanh ấm mái trường quê phủ
Rộn lá xanh đường áo trắng lan
Hạnh phúc màu xanh gieo đáy mắt
Trời xanh nắng đỏ rực mây vàng

DA

ẤM CHIỀU XANH

Nắng có xanh chiều lên cỏ hoang
Sông xanh vắt vẻo chảy ôm làng
Bờ đan liễu mộng xanh mơn rũ
Lối tiếp tàng xanh mướt mỡn tràn
Ấm mái hiên đời xanh phủ dạ
Êm nhà khóm hạnh rộn xanh lan
Tình xanh xây đáy hồ trong mắt
Xanh tận đôi tim nghĩa đá vàng

thẩmthyphượng

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 02 Tháng 8 2018, 10:29


Duyên An
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 462
Ngày tham gia: 19 Tháng 7 2012, 13:26
Đã cảm ơn: 2424 lần
Được cảm ơn: 2797 lần

Re: Thơ Duyên An

BẾN TÌNH

Thơ chớ lạnh như chiều sâu thế kỷ
Tình chớ buồn như một tối không trăng
Hồn cao hát như giọng nàng ca sĩ
Ngọt ngào ru đêm hội sáng hoa đăng

Anh đứng lại thành ngàn năm cổ thụ
Có đầy hoa tô điểm những mùa sang
Em xây tổ âm thầm trong tán lá
Vùng chim ca lảnh lót bến thiên đàng

thẩmthyphượng

CÕI MỘNG

Thơ thiếu người như băng hà thiên kỷ
Tình đơn phương như đêm lẻ chờ trăng
Hồn chết quyện vào nỗi buồn thi sĩ
Ngọt ngào chi đom đóm hội hoa đăng

Anh mơ ước chợt thấy mình cổ thụ
Có cội cành chờ đợi tiết xuân sang
Em làm gió lay diu dàng phiến lá
Vùng cô đơn bỗng hóa cõi thiên đàng

DA

Gửi bàigửi bởi Duyên An » 04 Tháng 8 2018, 09:41


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3527
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 7495 lần
Được cảm ơn: 13668 lần

Re: Thơ Duyên An

[quote="Duyên An"]
.


BẾN TÌNH

Thơ chớ lạnh như chiều sâu thế kỷ
Tình chớ buồn như một tối không trăng
Hồn cao hát như giọng nàng ca sĩ
Ngọt ngào ru đêm hội sáng hoa đăng

Anh đứng lại thành ngàn năm cổ thụ
Có đầy hoa tô điểm những mùa sang
Em xây tổ âm thầm trong tán lá
Vùng chim ca lảnh lót bến thiên đàng

thẩmthyphượng

CÕI MỘNG

Thơ thiếu người như băng hà thiên kỷ
Tình đơn phương như đêm lẻ chờ trăng
Hồn chết quyện vào nỗi buồn thi sĩ
Ngọt ngào chi đom đóm hội hoa đăng

Anh mơ ước chợt thấy mình cổ thụ
Có cội cành chờ đợi tiết xuân sang
Em làm gió lay diu dàng phiến lá
Vùng cô đơn bỗng hóa cõi thiên đàng

DA

BẾN MƠ

Thơ sẽ mãi bên người trang tri kỷ
Tình dạt dào sống lại một vầng trăng
Hồn tinh đẩu ươm ngào đời thơ sĩ
Ngọt ân tình thuyền hướng ngọn quang đăng

Anh lẳng lặng uy phong thân cổ thụ
Đón mầm non ca hát ngợi thu sang
Em nhỏ bé trong vòng tay của lá
Vùng yêu thương chim tha trái thiên đàng

thẩmthyphượng
.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 05 Tháng 8 2018, 20:24


Duyên An
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 462
Ngày tham gia: 19 Tháng 7 2012, 13:26
Đã cảm ơn: 2424 lần
Được cảm ơn: 2797 lần

Re: Thơ Duyên An

SẦU ĐÂU?

Sầu đâu em hỏi cùng chàng
Cây giăng hai hàng, sầu đố ai ngăn?

Sầu đâu em biết hay chăng?
Trên ngọn bằng bằng nắng lã chiều nghiêng

Sầu đâu vương mối ưu phiền
Đôi mắt anh hiền em vẫn hằng yêu

Sầu đâu ai đếm bao nhiêu
Khi nhớ nhung nhiều ấy chính sầu đây!

thẩmthyphượng





SẦU ĐÂY

Sầu đây anh gởi cho nàng
Nỗi nhớ dâng tràn biết lấy gì ngăn

Sầu đây người có biết chăng
Tim đỏ vết hằn tình chợt quay nghiêng

Sầu đây đêm trắng muộn phiền
Ai xóa lời nguyền để tội lòng yêu

Sầu đây dài biết bao nhiêu
Đứt sợi dây diều bay nỗi sầu đâu

DA

Gửi bàigửi bởi Duyên An » 17 Tháng 8 2018, 11:32


Duyên An
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 462
Ngày tham gia: 19 Tháng 7 2012, 13:26
Đã cảm ơn: 2424 lần
Được cảm ơn: 2797 lần

Re: Thơ Duyên An



ĐOẠN TRƯỜNG

Hoa nô chiếu tiệc buộc ôm đàn
Nuốt thẹn môi cười dạ nát tan
Lạc phím lời đau tràn nỗi hận
Dây chùng tiếng nghẹn buốt niềm oan
Anh hào chiến tử hùng tâm đứng
Liệt nữ tình si thống khổ quàng
Trí dũng thôi đành lưu hiểm địa
Thương Kiều một bước nữa sang ngang

DA

Gửi bàigửi bởi Duyên An » 17 Tháng 8 2018, 15:06


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3527
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 7495 lần
Được cảm ơn: 13668 lần

Re: Thơ Duyên An

.


ĐOẠN TRƯỜNG

Hoa nô chiếu tiệc buộc ôm đàn
Nuốt thẹn môi cười dạ nát tan
Lạc phím lời đau tràn nỗi hận
Dây chùng tiếng nghẹn buốt niềm oan
Anh hào chiến tử hùng tâm đứng
Liệt nữ tình si thống khổ quàng
Trí dũng thôi đành lưu chiến địa
Thương Kiều một bước nữa sang ngang

DA



ĐOẠN TRƯỜNG

Vẫn một bài xưa khải giọng đàn
Mà trời buông lệ khóc ly tan
Bàn tay rõ máu không trôi hận
Cung ngọc chùng dây ngậm tiếng oan
Khí tiết một giây thời thế đổi
Tang thương trọn kiếp ách tai quàng
Tiền Đường rữa nhục thân Kiều đắm
Đáp tạ ân Từ thoát trái ngang

thẩmthyphượng
.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 18 Tháng 8 2018, 10:44


Duyên An
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 462
Ngày tham gia: 19 Tháng 7 2012, 13:26
Đã cảm ơn: 2424 lần
Được cảm ơn: 2797 lần

Re: Thơ Duyên An

ĐOẠN TRƯỜNG

Hoa nô chiếu tiệc buộc ôm đàn
Nuốt thẹn môi cười dạ nát tan
Lạc phím lời đau tràn nỗi hận
Dây chùng tiếng nghẹn buốt niềm oan
Anh hào chiến tử hùng tâm đứng
Liệt nữ tình si thống khổ quàng
Trí dũng thôi đành lưu hiểm địa
Thương Kiều một bước nữa sang ngang

DA

ĐOẠN TRƯỜNG

Vẫn một bài xưa khải giọng đàn
Mà trời buông lệ khóc ly tan
Bàn tay rõ máu không trôi hận
Cung ngọc chùng dây ngậm tiếng oan
Khí tiết một giây thời thế đổi
Tang thương trọn kiếp ách tai quàng
Tiền Đường rữa nhục thân Kiều đắm
Đáp tạ ân Từ thoát trái ngang

thẩmthyphượng


TIẾNG NẤC

Cung tơ dứt đoạn thiếp buông đàn
Một kiếp phong trần mấy hợp tan
Héo liễu đào nghiêng đùa phận số
Tàn mơ mộng tỉnh xót lòng oan
Quê nhà gởi lại duyên tình chị
Viễn xứ còn vương nợ nghĩa chàng
Gánh nặng nhờ em gìn mối đạo
Phật Đường mắt lệ chợt rưng ngang

DA

Gửi bàigửi bởi Duyên An » 20 Tháng 8 2018, 14:34


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3527
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 7495 lần
Được cảm ơn: 13668 lần

Re: Thơ Duyên An

[quote="Duyên An"]
ĐOẠN TRƯỜNG

Hoa nô chiếu tiệc buộc ôm đàn
Nuốt thẹn môi cười dạ nát tan
Lạc phím lời đau tràn nỗi hận
Dây chùng tiếng nghẹn buốt niềm oan
Anh hào chiến tử hùng tâm đứng
Liệt nữ tình si thống khổ quàng
Trí dũng thôi đành lưu hiểm địa
Thương Kiều một bước nữa sang ngang

DA

ĐOẠN TRƯỜNG

Vẫn một bài xưa khải giọng đàn
Mà trời buông lệ khóc ly tan
Bàn tay rõ máu không trôi hận
Cung ngọc chùng dây ngậm tiếng oan
Khí tiết một giây thời thế đổi
Tang thương trọn kiếp ách tai quàng
Tiền Đường rữa nhục thân Kiều đắm
Đáp tạ ân Từ thoát trái ngang

thẩmthyphượng


TIẾNG NẤC

Cung tơ dứt đoạn thiếp buông đàn
Một kiếp phong trần mấy hợp tan
Héo liễu đào nghiêng đùa phận số
Tàn mơ mộng tỉnh xót lòng oan
Quê nhà gởi lại duyên tình chị
Viễn xứ còn vương nợ nghĩa chàng
Gánh nặng nhờ em gìn mối đạo
Phật Đường mắt lệ chợt rưng ngang

DA


:-s

TRẦM BỔNG

Người xưa còn tiếc ngọc thương đàn
Nghĩ tủi nhan hồng cát bụi tan
Nào chốn khuê môn nâng bóng cát
Đây Tiền Đường nước rữa khiên oan
Hiên ngoài lá rụng hay tình chị
Trướng gấm trông mưa xót dạ chàng
Nửa kiếp phù bình duyên đã sạch
Cung tơ thanh thoát buổi trùng hoan

thẩmthyphượng
.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 21 Tháng 8 2018, 11:45


Duyên An
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 462
Ngày tham gia: 19 Tháng 7 2012, 13:26
Đã cảm ơn: 2424 lần
Được cảm ơn: 2797 lần

Re: Thơ Duyên An

THƯƠNG XƯA

Thương em tóc lạ nhìn ưa
Thương ta bỏ mất ngày xưa tóc thề

Nhìn quanh
Lạc nẻo đi về
Đường xưa mất dấu
Chiều lê thê buồn

Thương đời năm tháng dần buông
Thương bao kỉ niệm
Như tuồng tích xưa

thẩmthyphượng



THƯƠNG

Thương đời sớm nắng chiều mưa
Mưa nghiêng vào nắng nắng thưa úa vàng

Thương chiều sợi gió lang thang
Gió lay phiến lá ngỡ ngàng lá rơi

Thương đêm tóc ướt sương trời
Bởi vì trăng mãi rong chơi một mình

Thương thơ nhạt ý mỏng tình
Như nhánh lục bình xuôi ngược dòng trôi

Thương chừa lại chút thương tôi
Tóc bạc phơ rồi thơ nửa vời thơ

DA

Gửi bàigửi bởi Duyên An » 26 Tháng 8 2018, 13:17


Duyên An
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 462
Ngày tham gia: 19 Tháng 7 2012, 13:26
Đã cảm ơn: 2424 lần
Được cảm ơn: 2797 lần

Re: Thơ Duyên An



VỀ LẠI CHỐN XƯA

Tôi về lại chốn xưa
Bao năm rồi cách biệt
Bờ kênh thay áo mới
Xa vợi nhánh tràm quen

Tôi về lại chốn xưa
Con đường bê tông xám
Mái nhà tôn hút nắng
Ao tôm nước rêu màu

Có ngôi trường sáng đẹp
Áo trắng đùa lao xao
Nụ cười trong mắt nhỏ
Dấu chân non nhịp nhàng

Có cây cầu cong lượn
Ngang dòng kênh êm đềm
Con nước triều lơ đãng
Gió lay tà áo bay

Tôi về lại chốn xưa
Mắt già rươm rướm lệ
Thời gian vèo qua cửa
Vệt nắng chiều vàng hoe

Tôi về lại chốn xưa
Nơi khu rừng quá khứ
Quả bần chua chát ngọt
Và tên tôi lẫn vào

DA

Gửi bàigửi bởi Duyên An » 02 Tháng 9 2018, 13:33


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3527
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 7495 lần
Được cảm ơn: 13668 lần

Re: Thơ Duyên An

[quote="Duyên An"]


VỀ LẠI CHỐN XƯA

Tôi về lại chốn xưa
Bao năm rồi cách biệt
Bờ kênh thay áo mới
Xa vợi nhánh tràm quen

Tôi về lại chốn xưa
Con đường bê tông xám
Mái nhà tôn hút nắng
Ao tôm nước rêu màu

Có ngôi trường sáng đẹp
Áo trắng đùa lao xao
Nụ cười trong mắt nhỏ
Dấu chân non nhịp nhàng

Có cây cầu cong lượn
Ngang dòng kênh êm đềm
Con nước triều lơ đãng
Gió lay tà áo bay

Tôi về lại chốn xưa
Mắt già rươm rướm lệ
Thời gian vèo qua cửa
Vệt nắng chiều vàng hoe

Tôi về lại chốn xưa
Nơi khu rừng quá khứ
Quả bần chua chát ngọt
Và tên tôi lẫn vào

DA




-bài họa
VỀ LẠI CHỐN XƯA

Ngơ ngẩn con đò xưa
Đưa qua bờ ly biệt
Nỗi sầu như còn mới
Ánh mắt nhìn thôi quen

Lẫn ngày vào cõi xưa
Cuộn tròn vầng mây xám
Bơ vơ chiều vương nắng
Xanh rêu những mãng màu

Ngôi trường tôn nét đẹp
Rộn lòng người xuyến xao
Vẫn đàn chim non nhỏ
Tà áo trắng nhẹ nhàng

Con đường me lá lượn
Mênh mang ngủ êm đềm
Có chút gì lãng đãng
Hương thời gian ngưng bay...

Nơi cây cầu dừa xưa
Đã chìm sâu ước lệ
Bước ngập ngừng bên cửa
Mảng sân buồn vắng hoe

Chốn đây là nơi xưa?
Chuyến trở về lai khứ
Không tìm ra vị ngọt
Trái bần xanh đung đưa...

thẩmthyphượng

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 02 Tháng 9 2018, 23:03


Duyên An
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 462
Ngày tham gia: 19 Tháng 7 2012, 13:26
Đã cảm ơn: 2424 lần
Được cảm ơn: 2797 lần

Re: Thơ Duyên An



HOÀI NIỆM

Lá chiều nay sao rơi nhiều trong gió
Con đường vàng bóng ngả rợp hàng cây
Nắng lang thang gieo từng vệt hao gầy
Băng đá lạnh chờ ai về đủ ấm

Giờ thánh lễ chuông giáo đường ngân vọng
Em nguyện cầu thành kính Chúa trên cao
Tôi quán nhỏ giọt cà phê tí tách
Rơi vào sâu một khoảng lặng tâm hồn

Xa cửa lớp áo dài em nắng mỏng
Nhịp bước đi lặng lẽ chẳng quay nhìn
Tôi ngơ ngác bên hàng cây tâm sự
Băng đá buồn còn lại chỉ đơn côi

Lá chiều nay lại rơi nhiều trong gió
Nghiêng con đường hối hả giọt thời gian
Lòng bỗng nghe xác xao lời hoài niệm
Bóng mờ xa tôi mơ níu nẻo về

DA

Gửi bàigửi bởi Duyên An » 09 Tháng 9 2018, 16:15


Duyên An
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 462
Ngày tham gia: 19 Tháng 7 2012, 13:26
Đã cảm ơn: 2424 lần
Được cảm ơn: 2797 lần

Re: Thơ Duyên An



ƯỚC MƠ ĐỜI CÒ

Khuôn mặt cúi xuống cánh đồng
Quơ nhanh những nhát liềm cong đứt lìa
Cắt ngày dài cắt tối khuya
Xanh mùa cắt vệt nắng kia vô tình

Ngước mặt tìm ánh bình minh
Cái cò cô quạnh một mình chắt chiu
Vũng sâu vũng cạn tiêu điều
Sục vào năm tháng đã nhiều gian truân

Cúi mặt trơ tấm lưng quằn
Nắng mưa nào đếm bao lần ghé thăm
Đường cày trâu rãnh thăng trầm
Ngô khoai nhạt với tháng năm bạc màu

Ngửa mặt về phía trời cao
Cầu vòng kia đến khi nào rực lên
Cánh đồng vàng lúa mông mênh
Cái cò giấu mỏ nằm yên tổ mình

DA

Gửi bàigửi bởi Duyên An » 27 Tháng 9 2018, 16:10


Duyên An
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 462
Ngày tham gia: 19 Tháng 7 2012, 13:26
Đã cảm ơn: 2424 lần
Được cảm ơn: 2797 lần

Re: Thơ Duyên An



HÀNH TRÌNH TRÊN CÁNH ĐỒNG XANH

Kìa dòng sông chạy vòng quanh
Lúa vờn cong lượn sóng xanh xanh đồng
Mưa trong nắng giọt mưa hồng
Thắm vào ngực đất thắm lòng người quê

Kìa môi sông mỏng chân đê
Bóng cò chưa mỏi đi về chiều hôm
Chai tay mòn gối lưng khòm
Chắt chiu từng cánh sen thơm giữa đời

Kìa mây xâm xẫm lưng trời
Tròn căng hạt nước thả rơi hạt đầy
Lưng chừng nghiêng ngọn gió bay
Lúa ngây thơ tắm cả ngày còn son

Kìa quanh thôn những lối mòn
Lăm tăm vạt cỏ gãy giòn lối sương
Hoa cau bung trắng bìa vườn
Con ong quấn quít vờn hương cúc vàng

Kìa thôn quê mới rộn ràng
Lúa chăm hứng giọt mưa quàng ruộng nông
Bầy cò phủ trắng đê sông
Mưa xuyên nắng ấm nhuộm hồng hạt nghiêng

DA

Gửi bàigửi bởi Duyên An » 10 Tháng 10 2018, 14:45


Duyên An
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 462
Ngày tham gia: 19 Tháng 7 2012, 13:26
Đã cảm ơn: 2424 lần
Được cảm ơn: 2797 lần

Re: Thơ Duyên An




HƯƠNG XƯA

Gọi như đêm gọi mặt trời
Gọi em áo trắng của thời me bay
Gió thu nghiêng vạt áo dài
Cổng trường nghiêng nắng hàng cây nghiêng tàn

Sợ thầm niên cuối hè sang
Sợ mai hai đứa vội vàng chia xa
Trường xưa niệm nhớ quê nhà
Đường về ai lỡ chuyến phà thăm nhau

Gọi người mình chợt tim đau
Ly cà phê ướt nỗi sầu vu vơ
Đêm nằm nắn nót bài thơ
Gởi ai không dám ngu ngơ giận mình

Sợ hoài một sớm bình minh
Sợ quên tiếng trống thùng thình trường tan
Nép sau vai xếp thẳng hàng
Nụ cười khúc khích thêu ngàn nét môi

Gọi như đêm gọi mặt trời
Gọi tên đường phiến lá rơi thuở nào
Sân trường giọt nắng xôn xao
Phượng hồng còn nở hoa vào tim xưa?


DA

Gửi bàigửi bởi Duyên An » 22 Tháng 10 2018, 10:49


Duyên An
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 462
Ngày tham gia: 19 Tháng 7 2012, 13:26
Đã cảm ơn: 2424 lần
Được cảm ơn: 2797 lần

Re: Thơ Duyên An




CHÚT NẮNG THU PHAI


Miên man lượn sóng cong bờ
Tóc bay cho gió ngẩn ngơ hiên chiều
Nhuộm vàng đóa cúc liêu xiêu
Thời gian hờ hững cánh diều vô tư

Tháng mười vệt nắng du cư
Bờ vai nghiêng nhỏ tạ từ thu phai
Hai mươi nỗi nhớ thêm dài
Ước quanh năm mãi một ngày đấy thôi

Hạ đi thu mãn đông vời
Hương hoa lắng đọng nụ cười thanh xuân
Sông Hàn dòng chảy bâng khuâng
Đò duyên tải đạo sóng dâng đỉnh triều

Hồng sen lụa dáng mỹ miều
Gởi vào câu lục trăm điều vấn vương
Cầu rồng mấy nhịp thân thương
Ngẩn ngơ câu bát hỏi đường thăm ai?


DA

Gửi bàigửi bởi Duyên An » 22 Tháng 10 2018, 11:07


Hình đại diện của thành viên
thamthyphuong
Moderator
Moderator
 
Bài viết: 3527
Ngày tham gia: 02 Tháng 2 2016, 07:52
Đã cảm ơn: 7495 lần
Được cảm ơn: 13668 lần

Re: Thơ Duyên An

.
.
ĐÊM KHÔNG TÊN

Đèn hiu hắt gọi đêm mơ
Sương buôn nỗi nhớ sang bờ hớ hênh
Đi hoang cái lạnh trùm lên
Con trăng ngủ gật lềnh bềnh gối mây

Vô tình gió đãy hương đầy
Chen qua kẻ lá tiếng cây xì xào
Rặng bần thắp sáng muôn sao
Bỏ quên trái chín xuống ao nổi chìm...

Sông trăng áo lụa choàng im
Hình như đã ngủ trong.. chiêm bao rồi
Đồng hồ tích tắc trên môi
Thằn lằn tặc lưỡi dài hơi giận mình

Đêm rình giấc ngủ hiện sinh
Trôi thầm rớt nhịp mà hình không hay
Dưỡng thần tỉnh tọa chờ mai
Côn trùng mặc niệm trong bài kinh đêm...

thẩmthyphượng
Thy Phượng thăm bạn thơ Duyên An chúc bạn mọi điều tốt đẹp.
.

Gửi bàigửi bởi thamthyphuong » 23 Tháng 10 2018, 09:37


Duyên An
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 462
Ngày tham gia: 19 Tháng 7 2012, 13:26
Đã cảm ơn: 2424 lần
Được cảm ơn: 2797 lần

Re: Thơ Duyên An




LỜI TỎ TÌNH ĐẦU TIÊN

Tôi muốn tỏ tình ba mươi năm trước
Nhưng chưa kịp gặp em
Tuổi ba mươi mềm sợi tóc đen
Đi hoài chẳng đến

Rồi mười năm sau
Con thuyền không bến
Tôi muốn tỏ tình

Em kiêu kỳ tôi lại lặng thinh
Mênh mang kiếp lục bình trôi xuôi về ngược
Sao mai ẩn mình sao hôm tha thướt
Gió đông lạnh lùng chân bước
Lạc nẻo xuân thì

Lời tỏ tình chấp cánh thiên di
Bởi vì thu muộn

Chiều vàng buông hoàng hôn rơi xuống
Nắng tắt công viên
Giữa khô cằn tôi lại gặp em
Tim đèn lóe sáng
Vết xước trăm năm mòn cạn
Mà ngọn lửa trào sôi

Lời tỏ tình ấp ủ trong tôi
Sáu mươi năm dài bật khóc
Tuyết sương em cài lên mái tóc
Tôi ngập ngừng giây phút đầu tiên
Chợt quên mất từ…Yêu !!

DA

Gửi bàigửi bởi Duyên An » 09 Tháng 11 2018, 14:28


Duyên An
Bạn tri kỷ
Bạn tri kỷ
 
Bài viết: 462
Ngày tham gia: 19 Tháng 7 2012, 13:26
Đã cảm ơn: 2424 lần
Được cảm ơn: 2797 lần

Re: Thơ Duyên An



ĐỒNG ƠI TA ĐÃ VỀ RỒI

Phố ơi ta phải về đồng
ướm chân đỡ nhớ giữa lòng dấu trâu
cheo leo qua mấy nhịp cầu
cành tre lắc lẻo mương sâu nước đầy

Gió đùa rung cánh chuồn bay
qua mùa tết đợi giêng hai hội làng
quằn vai trĩu gánh lúa vàng
lưng anh lại dẻo eo nàng lại thon

Ngõ cong quanh lối cỏ mòn
sương chan mùa ổi nắng giòn mùa sen
mẹ ru con ấm bấc đèn
câu hò căng sữa mà quen tảo tần

Cảnh chùa vọng tiếng chuông ngân
lặng im hoa sứ trắng ngần trầm tư
trải lòng bồ tát nhân từ
thập phương thanh tịnh vô ưu cõi thiền

Nỗi lòng than tiếng đỗ quyên
gieo trăng nước bạc thả thuyền sông trôi
đồng ơi ta đã về rồi
dấu chân trâu ấm cuối đời chân hoang


DA




Gửi bàigửi bởi Duyên An » 01 Tháng 12 2018, 15:15


Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về Thơ Sáng Tác

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến5 khách