CÀI KHUY ÁO LẠI ĐI EM

Hình đại diện của thành viên
Hoài Niệm
Member
Member
 
Bài viết: 19
Ngày tham gia: 18 Tháng 2 2019, 18:47
Đã cảm ơn: 104 lần
Được cảm ơn: 137 lần

CÀI KHUY ÁO LẠI ĐI EM


CÀI KHUY ÁO LẠI ĐI EM

Cài khuy áo lại đi em
kẻo trăng rớt xuống chỗ mềm mại thu
kẻo sông xa sóng mịt mùng
tội con cá tự nhiên mù tịt khơi
.
Cài khuy áo lại em ơi
kẻo mây lơ đãng bỏ trời mồ côi
kẻo rừng xanh với nương đồi
rũ nhau trút hết lá rồi mênh mang
.
Cài khuy áo nhé em ngoan
kẻo không gió sẽ ngang tàng nặc nô
kẻo thiên hà những muôn sao
sáng lung linh phía mắt thao thức tìm
.
Cài đi em dẫu một khuy
kẻo bàn tay lỡ lầm ghì chặt vai
đụng bờ môi tiếng thở dài
lúc quay gót sẽ giẫm lai láng chiều
.
Cài khuy áo ngực em yêu
kẻo người đi nhuộm muối tiêu tóc mình
kẻo người về cứ đinh ninh
bước phong trần lẫn phiêu linh như vừa
*
Từ ngày xửa đến ngày xưa
mẹ rằng áo mặc chớ chừa lại khuy...
.
Sài Gòn, 7.2013
(Nguồn: Facebook của Bình Địa Mộc)
LỜI BÌNH:
Trần Thị Thúy Nga

Xin bắt đầu bằng câu van nài (Mình xin gọi lời khuyên của chàng quân tử ấy là câu "van nài". Vì mình nghe có cái giọng "anh xin em hãy cài khuy" ở trong ý thơ ấy, nghe có cái sự dùng dằng của chàng quân tử ở trong cái tứ thơ ấy):
cài khuy áo lại đi em
kẻo trăng rớt xuống chỗ mềm mại thu.
Mình thích nhất là hai câu này. Trăng ngẩn ngơ vì cái gì ở chỗ sau cái khuy ấy thì đâu cần nói nữa. Cái cần nói ở đây là: "cái mềm mại thu". Ghê thật! Cái chàng "quân tử tóc muối tiêu" có khác. Trải đời rùi. Biết mọi nẻo "đường đi lối về rùi" nên mới có cái nhìn bóc trần người ta như thế. Nhìn thôi đã biết rùi - Mềm mại. Hổng cần giảng cái sắc thái gợi cảm của từ mềm mại nha! Vì muốn giảng thì phải so sánh với "mềm". Mềm mại thì không chỉ là mềm mà còn... "mại" nữa. Mại riêng thì không có nghĩa gì, nhưng mềm mại thì lại gợi được quá nhiều. "Mềm mại thu". Trăng- Thu- và mềm mại. Thu quyến rũ- trăng si mê- mềm mại cũng làm ai "chết" như Từ Hải. Mình thích cách dùng từ "chỗ" của anh. Chỗ - địa chỉ. Mà cái địa chỉ đó thì đang bất an vì hổng có đóng cửa. Chán thật! Cái cô bé này sao vô ý thế!
Mỗi khổ thơ là mỗi cách van nài. Mỗi cách khuyên can theo từng cấp độ. Để coi tiệm tiến hay tiệm thoái đây?
- cài khuy áo lại đi em
- cài khuy áo lại em ơi
- cài khuy áo nhé em ngoan
- cài khuy áo ngực em yêu
- cài đi em dẫu một khuy
Mức độ thân thiện thì tăng dần, và nội dung khuyên giải thì có vẻ giảm dần: đi em - em ơi, em ngoan, em yêu --> tăng
- Cài đi em dẫu một khuy --> giảm. (Cài hết và cài một)
Hóa ra cô bé này mặc áo không cài khuy à? Hay ai mở khuy quên cài? Thấy nghi nghi chỗ này ghê! (Đừng nghi oan cho tác giả nha!)
Có một điều là vì sao cuối các câu cầu khiến anh không đặt dấu chấm than ( !). Anh không biết dùng dấu câu hay có ý gì? Cái gì cũng có cái lí do của nó cả. Những lời nghe như van xin ấy tưởng anh nói ra với cô bé ấy nhưng đâu phải. Anh chỉ nói trong lòng thôi. Đâu có dám lại gần. Anh đang quay gót để "giẫm lai láng chiều mà".
*
cài khuy áo ngực em yêu
kẻo người đi tiếc muối tiêu tóc mình
Ngậm ngùi là đây! "Quân tử dùng dằng" là đây. Đi thì cứ đi đi! Còn tiếc làm gì? Sao lại sợ, gió, mây, trăng, sao ngắm cái "chỗ" mềm mại thu ấy nhỉ?
Cài khuy áo lại đi em!
Nghe thì rất hài hước - vì hiểu được cái dùng dằng, ngậm ngùi của mấy chàng quân tử "tâm hồn hổng chịu già". (Tóc thì già trước rùi - tại tóc hư) . Nhưng thực ra lại chứa đựng một quan niệm thẩm mĩ. Cái đẹp muôn đời ai cũng thích. Nhưng... Nét đẹp mang văn hóa Việt mình cần phải giữ. Nhé em!
*
Lời bình của bạn Violet:

... Vi rất thích câu này: "kẻo trăng rớt xuống chỗ mềm mại thu". Đọc xong, chỉ biết kêu thầm: Cái anh chàng này, bảo người ta cài lại nhưng thơ thì cứ cởi tuốt tuồn tuột ra, để thấy... rừng xanh với nương đồi rủ nhau trút lá, để mơ... làm gió ngang tàng nặc nô, để muốn... lỡ lầm ghì chặt vai. Hihi, thèm lắm, nhưng lỡ làm người quân tử bảo em cài khuy lại rồi, nên đành nén lòng buông tiếng thở dài chứ sao...
*
Lời bình của Hoàng Lập

Tôi chưa có cái may mắn lần nào được rơi vào hoàn cảnh ngó thấy "trăng rớt xuống chỗ mềm mại thu" như anh hai Sài Gòn BĐM, nên không rành ba cái vụ này lắm, vì thế không đủ tự tin để phụ chém chuối với bạn TTTN và Violet ở trên.
Hơn nữa, có cái chỗ ngon chém nhất thì 2 bạn ấy đã làm tới mất rùi, đến lượt tôi thì còn nước nôi gì mà phụ họa .
Tuy vậy, cứ thấy tiếc rẻ cho cái lời ru ở câu kết chưa được hai thi nữ để mắt tới :
từ ngày xửa đến ngày xưa
mẹ rằng áo mặc chớ chừa lại khuy...
Không biết có bao nhiêu cô Tấm thời @ còn nhớ lời mẹ rằng… ấy?

Nguồn lucbat.com

Gửi bàigửi bởi Hoài Niệm » 06 Tháng 3 2019, 10:19


Quay về Từ nguồn khác

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách