Potal

Chào mừng bạn đến với vnthivandan.net
06-06-2012

 

Mẹ và mương rau

Trăng ngà dát ngọc mương rau
Điểm tô má thắm cắm sào chiều đông
Long khom nhổ cỏ, khơi dòng
Phất phơ tà áo giữa lòng ao sâu
Thầm thì gió hát bên cầu
Bổng trầm giai điệu ấm câu trử tình...
Canh thâu giá buốt thân mình
Thương đàn con dại hy sinh một đời
Bao trang sách lấp lánh ngời
Mẹ là nhân tố tuyệt vời tim ta!
24.09.2012
Hồng Phấn

THU VỀ

Thu về ! Lành lạnh rắc màn sương
Ta sánh vai nhau rộn bước đường
Anh nắm tay em thầm ước hẹn
Trên đầu : Hoa sữa nhẹ rơi vương

Thu về ! Rực rỡ ánh ban mai
Sưởi ấm đôi ta , nắng trải dài
Trăng sáng ru hồn say cõi mộng
Ân tình sau trước chẳng mờ phai

Thu về ! Xanh ngắt cả trời mây
Cuồn cuộn trong tim nỗi nhớ này
Gió nhẹ thơm nồng hương cốm mới
Đất trời ngào ngạt chất men say

Thu về ! Buông khẽ tấm rèm đêm
Lấp lánh trên vai mấy giọt mềm
E ấp trao tình đôi mắt ướt
Em cười, anh lại nhớ thương thêm !

Hoa Ngọc Lan

Đêm vắng em

Anh lắng nghe tiếng gió gọi mùa xuân
Vườn cau nhỏ xạc xào rung rinh lá
Khắp trời khuya, vọng vang lời biển cả
Sóng ầm ào gợi nỗi nhớ người xa...

Hương cau thơm, dâng vị ngọt quanh nhà
Môi nồng ấm, đượm men tình quê biển
Màn sương buông, nỗi sầu vương chợt đến
Hồn bâng khuâng, xao xuyến nghĩ về em...

Đêm chờ xuân, trằn trọc ngủ không yên...
Tình cách biệt, thấy lòng thêm trống vắng
Xung quanh anh, đất trời tĩnh lặng
Gió vẫn đùa với cây lá lao xao

Biển xuân reo, dồn sóng vỗ dạt dào
Tình xuân dậy... nhớ em, buồn da diết.
Những vần thơ đêm nay ngồi đây viết
Là nỗi niềm tâm sự của lòng anh

Văng vẳng nhà ai, tiếng gà gáy sang canh
Anh biết lắm, giờ này em còn thức.
Đêm vắng em, làm sao anh ngủ được?
Nhắn tin về : gửi gió... khẽ hôn em !

Đêm 31 – 12 – 2010
Hoa Ngọc Lan

Biển chiều thu

Anh lại về với biển cùng em
Nơi sóng nhấp nhô, xô bờ vẫy gọi
Nơi gió trùng khơi mênh mang, mát rượi
Nơi nắng xòe, buông một chút ... vàng hoe

Biển chiều thu không ồn ã như hè
Vẫn khao khát, say mê làn nước biếc
Đi bên nhau, nỗi nhớ về ... da diết
Như hôm nào dạo bước đợi trăng lên

Bãi cát dài óng ánh dưới chân em
Nghe sóng vỗ say men tình biển cả
Ơi , Mùa thu ! Mùa yêu thay sắc lá
Đôi môi nồng, thơm vị ngọt chiều thu

Em ơi em ! Biển hát - khúc nhạc ru ...
Tình biển rộng không bến bờ, thèm khát
Ta yêu nhau , nhớ thương luôn dào dạt
Sóng mãi yêu bờ . Anh mãi mãi yêu em !

Hoa Ngọc Lan

MẸ DỪA !

Sáng nay con trở lại nhà .
Con đường lối xóm trải ra bao tình !
Dừng chân trước cổng...lặng thinh !
Căn nhà với cả bóng hình MẸ yêu !

Cây dừa cao tuổi lêu nghêu !
Vết bom ngày ấy nhăn nheo vẫn còn !
Dừa trồng con thuở lên năm !
Giờ con tóc bạc, xa xăm MẸ rồi !
Trên cao, tàn toả che trời .
Trái quằn vây bám thân đời già nua !
Đời con, đời Mẹ,đời Dừa...
Chiến tranh xuyên suốt....nên chưa kịp nhàn !
MẸ DỪA tàn bọc trái non !
Quằn vai MẸ gánh đời con tới già !

Sáng nay con trở lại nhà .
Trông DỪA nhớ quá MẸ già ngày xưa
Cũng tần tảo với nắng mưa !
Thương con chẳng khác MẸ DỪA thương con !
MẸ DỪA thân lão vẫn còn .
Mà hình dáng MẸ đầu non khuất rồi !
Bơ vơ...CON tận góc trời !

Tô Chí Tự

TIỄN EM
LÊN ĐỒI HOANG...

Tiễn Em lên đồi hoang...
Chiều... Mây chùng xuống thấp
Cánh chim lạc đầu non
Bơ vơ trời một góc

Tiễn Em lên đồi hoang...
Cuộc diễu hành thất thểu
Đưa Em vào hư ảo
Khoảnh khắc giữa mất còn

Tiễn Em lên đồi hoang...
Chôn thời gian vào tối
Gục đầu vào sám hối
Nghe nuối tiếc dâng lên

Tiễn Em lên đồi hoang...
Ngẫm cuộc đời vô nghĩa (!)
Em an phận cô đơn
Bên chập chùng gió vỗ

Tiễn Em lên đồi hoang...
Quay lưng... Đêm oà vỡ
Hay tiễn mình vào nhớ
Mà nghe lòng bơ vơ?

24/10/2010
Tô Chí Tự

Mối Tình Đầu!
***nguoitruongphu***

Men lối nhỏ ,ta về căn gát trọ
Bụi thời gian, che khuất ánh đèn đêm
Xa quê hương, mấy mùa cây thay lá
Ánh trăng tà , vàng vọt lững lờ trôi
*
Em yêu hởi! Quay về đừng giận dổi
Bởi anh buồn, ngấn lệ nhớ tình xưa
Thời gian đi ,có bao giờ trở lại
Chỉ con đò ,nằm đợi khách sang sông
*
Em xa lâu ,mới biết giá nụ hôn đầu
Phút bồng bột ,em không hề biết trước
Anh ngẫn ngơ ,bởi vị ngọt môi mềm
Ngây thơ ấy ,ta sa vào vụng dại
*
Thời gian ơi! Sao cứ mải dần trôi
Giử em tôi ,nơi đất khách quê người
Những nụ cười,còn nở trên môi không?
Hay đã tắt ,lúc theo chồng xa xứ
*
RE: Tan Vỡ. - 29.9.2010 15:32:04
*******

Tình yêu Bất diệt!
***nguoitruongphu***

Em yêu hởi ! sao ôm nhiều ích kỷ
Bởi vì anh, chỉ một trái tim son
Dâng cho em ,chắng dám nhìn ai nửa
Tiếng thở dài, đau oặn thắt từng cơn
*
Em lo nghỉ ,anh thầm yêu kẻ khác
Sợ hẹn hò ,lén lút với người xa
Khi anh vắng ,em chợt buồn ,chợt khóc
Đòi dổ dành ,nhõng nhẽo suốt thâu canh
*
Em chỉ muốn ,tình em là bất diệt
Suốt khoãn đời ,anh chỉ biết em thôi
Yêu em nhé ,không ngoài ai khác nửa
Hãy thề đi đừng lưỡng lự chối từ
*
Anh đã hứa thì ,đừng bao giờ chối
Dối lòng em thì thịt nát xương tan
Em nguyện giử, tình em là vĩnh cữu
Anh đừng hồng , dối gạt trái tim em
*
RE: Tan Vỡ. - 29.9.2010 3:17:53

CON ĐƯỜNG LỐI XÓM ...!
 

Anh học trường xa về xóm muộn !
Em cô thôn nữ cấy đồng sâu !
Áo em trây trết bùn quê mẹ !
Ôm chiếc lưng ong nửa bạc màu !

Con đường lối xóm không hò hẹn !
Ai xúi nên sao gặp mỗi ngày !
Em thẹn nghiêng che vành nón lá !
Cúi chào...đôi má đỏ hây hây !

Một quãng đường chung bước mỗi ngày.
Nắng chiều...bóng ngả chập thành đôi !
Nghe trong thời khắc âm thầm giục !
Ngập ngững nhau hoài...bước cứ lơi !

Lối về ...ngã rẽ chia hai hướng!
Lắc lẻo cầu tre nối nhịp qua !
Trăng chia bên ấy chòm cau thẫm !
Cao vút lên trời...phía hướng xa !

Mấy lần định tỏ câu tâm sự.
Lại cứ ngại ngần...lại cứ thôi !
Ba năm chưa mãn trường trên tỉnh !
Biết sẽ ra sao !_ dám mớm lời !

Bẵng đi mấy độ không còn gặp !
Em gởi sang tôi tấm thiệp hồng !
Dường như giông bão vừa ập đến !
Cuốn mất chiếc cầu nối hai thôn !

Chiều...vẫn là chiều như mọi hôm .
Khói lam quyện tỏa cuối bờ thôn !
Cớ sao lại thấy xa xôi quá !
Bóng dáng chòm cau ngỡ chẳng còn !!!!

Song Thu

Thời Gian Cho Một Cuộc Đời

Nếu tính thời gian bằng tuổi ,
Thì thời gian quả thật qua mau !
Nếu tính thời gian bằng niềm đau ,
Thì thời gian ôi dài da diết !
Nếu tính thời gian bằng mong ước ,
Thì thời gian như cứ chạy lòng vòng !
Nếu tính thời gian bằng hạnh phúc trong tầm ,
Thì thời gian quả là ngắn ngủi !

Cả cuộc đời luôn mong thay đổi ,
Vì mấy ai thoả mãn với bây giờ !
Mơ ước , hoài mong , hy vọng , đợi chờ ...
Dằn vặt thời gian ...
nên quĩ thời gian khánh kiệt !
Ngày nào đó ...rồi thời gian sẽ hết ,
Chẳng vừa lòng cũng phải bước ra đi !
Bỏ lại cho đời những dang dở ta gây ,
Tốt xấu , khen chê ...theo biển đời trôi dạt ,
Bồng bềnh mãi rồi cũng trôi vào quên lãng ,
Thế là xong !_chấm dứt một cuộc đời !
Không thể định mức thời gian sống thật của một con người ,
Vì thời gian dành cho một cuộc đời
do chính bản thân mình vẽ chọn .
Chỉnh sửa mãi ...nên không bao giờ cố định !

Song Thu
(30-4-2010 )

Pages