Potal

Chào mừng bạn đến với vnthivandan.net
06-06-2012

 

PHẢI TÔI LÀ THI SĨ ?!

Nếu Tôi là Thi Sĩ
Tôi mãi miết làm thơ
Bởi trăng, hoa, mây, nước ...
Cũng có hồn kia mà !

Sương mai ôm đầu cỏ
Ráng chiều bịn đỉnh non
Nắng thập thò trước ngõ
Trưa... cây đứng mỏi mòn !

Sao níu được hoàng hôn ?!
Khó ngăn Thu vàng lá !
Lòng lại thấy bồn chồn
Tơ trời mong manh quá !

Kìa đôi mắt vọng xa...
Ai chườm mây lên tóc
Rưng rưng trời muốn khóc
Cho xao xuyến lòng ta !

Cái tâm hồn ủy mị
Tất cả sẽ hóa thơ !
Phải Tôi là Thi Sĩ...?
Sao khắc khoải từng giờ !!!

10/8/2010
Song Thu

Gởi tặng người

Cho, mua, biếu, đổi ít tặng không
Thời nay làm việc chẳng không công
Ngày đêm mệt nhoài nào ngơi nghỉ
Chỉ bởi cơm ăn ráng sức gồng.

Ngơi nhiều, làm ít muốn có tiền
Bình thường chê bỏ muốn như tiên
Siêng năng làm, học lại không muốn
Tự hỏi làm gì có quyền riêng ?

Thân phận bằng ai lại muốn tình
Người đến tìm hiểu có mà khinh
Tự mình đánh giá sao cho đúng
Tri âm, tri kỷ ý hợp minh.

Xem xét có không một tấm lòng
Để mà rộng mở cả trời không
Yêu thương như thể tâm hướng thiện
Cuộc sống, thiên nhiên đẹp màu hồng.

Có nghĩ gì chưa ở tương lai ?
Thời gian nhanh lắm thấm thoát phai
Không trở về được thời quá khứ
Vậy trước mắt thôi là phải cày !

Trước lạ, sau quen cứ mĩm cười
Cho đời tươi sáng mỗi con ngươi
Đồng tâm chung sức vì sống đẹp
Không biết lấy chi gởi tặng người.

ngongan otho

Không còn đường tư lự

Lẻ tự nhiên lớn lên là mơ mộng
Nhất tình yêu đôi lứa sống quanh ta
Cho đến khi con tim đã say ngà
Hương tình ái ngập đầy mà chưa đủ.

Bắt đầu yêu quá lu bu thấy đẹp
Luôn suôi lòng hay khép nép mà duyên
Không hờn la để sinh chuyện vậy hiền
Dù lúc ấy có cùng miền chật hẹp.

Khi đang yêu hệt như kép như đào
Lo lắng nhau đến cơm rau đơn giản
Vui đẹp nhất không phàn nàn khi nạn
Cùng quyết tâm giải quyết vạn khó khăn.

Rồi sau đây khi chợt vắng vài ngày
Luôn thăm hỏi cho vơi vài nổi nhớ
Mong, ngóng, đợi đến thẩn thờ bở ngở
Gặp được rồi không vội nở chia tay.

Với tình yêu như thế này thật sự
Đẹp vô cùng quý mến chử yêu đương
Được sống chung như xu hướng bình thường
Yêu ý nghĩa không còn đường tư lự.

ngongan otho

Thơ bồi bổ

Không buồn bả, mà chả thèm than trách
Cuộc đời mình bao ngỏ ngách bon chen
Xem như đang bương trãi vẹn kiếp hèn
Mọi thử thách với bao phen vấp phải.

Giờ một chút để đôi vai ngơi nghĩ
Lượm nhặt vài con chử ý thành thơ
Ghi câu văn trang trọng chớ thẩn thờ
Để khi nghĩ là vẫn chờ thơ mới.

Có những lúc đưa đến nơi mộng mị
Đở mệt nhoài lại được ví người mơ
Cho thân tôi cho người mớ thơ chờ
Được thêm hiểu và yêu thơ chút xíu.

Vòng quanh quẩn, lang thang vì tâm trạng
Giữ nhịp an giữa chốn vạn đời tranh
Kiếm cơm canh qua bửa, tránh tranh dành
Thơ bồi bổ trí thời ngành công nghệ.

ngongan_otho

BÀI THƠ TÌNH

Anh viết tặng em bài thơ tình
Khi trăng gầy soi bóng nước
Óng vàng đêm tha thướt
Đậu trên cành mong manh thương thương.

Bài thơ e ấp thơm hương
Ép chặt chiếc lá Dương
Năm ấy hai đứa thường đi hái
Chiếc lá nằm im mãi mãi
Trong trang vở hồn nhiên.

Bài thơ anh viết chữ nghiêng nghiêng
Mà em ưa thích!
Con chữ gầy gầy, khúc khích…
Cười khi em chạm vào tay anh.

Bài thơ chép trên giấy trắng mực xanh.
Màu mắt em khi muốn khóc!
Lau giọt lệ bằng mái tóc
Dài ơi!..Nằm dọc đôi vai.

Bài thơ tình mãi đến hôm nay
Anh vừa đọc lại
Thuở viết tặng em. tặng người con gái...

Anh yêu…!

Duyên An

NƯỚC MẮT MÙA THU

Mùa thu

Ôi ! những mùa thu
Trăng mênh mông
Lá mịt mù_vàng rơi
Giọt sương_giọt lệ ngất trời
Mắt sâu thẳm
Sóng sánh đời nghiêng xiêu

Ao trong veo lặng tiếng chiều
Tường loang vết cổ phong rêu dáng hình

Mưa thu
Khoác áo thu tình
Nai vàng ngơ ngác
Nghe mình cỏ non

Hương nồng nàn ướp môi ngoan
Hồn thơ cháy bỏng thơm ngàn vết yêu

Duyên An.

NGÀY XƯA DỄ THƯƠNG

Ngày xưa cái thuở ngày xưa ấy
Cánh phượng hồng phơi áo trắng bay
Cổng khép bên đường xe đạp đợi
Trường tan nắng ngả bóng hàng cây

Tung tăng vạt áo đùa trong gió
Sợi tóc mềm rơi phủ kín vai
Tiếng vọng chuông chiều giờ thánh lễ
Em qua lối rẽ nhớ nhung hoài

Tôi – xe đạp thả buồn quanh phố
Quán cóc cà phê giọt ngắn dài
Đá lạnh tan – bờ môi giá lạnh
Thương nhiều ánh mắt lúc chia tay

Rồi me rụng lá bay vàng lá
Giả biệt đường quen đợi những ngày
Áo trắng thôi cài lên bóng nắng
Sân trường phượng đỏ có chờ ai…..

Duyên An

NHỚ CHỒNG

Đêm đông giá lạnh dạ buồn sầu
Nước mắt lăn dài chẳng thấy đâu
Sống cảnh cơ hàn nghèo vất vưởng
Con thơ nhỏ dại mẹ buồn đau
Chồng nhà bỏ xứ đi biền biệt
Chẳng ngại gia cang thiếu hụt sau
Khấn nguyện nơi xa anh sám hối
Quay về tổ ấm Thánh Linh mầu.

Nguyệt Anh.

SUY TƯ

Ước bừng sáng cơn mê thức dậy
Khỏi nhìn đời thêm mấy mươi năm
Hướng về thế giới xa xăm
Chẳng còn lưu luyến âm thầm chua cay

Vì đời bạc bẽo thay mau tới
Nên không vui đâu mới tháng ngày
Mắt buồn nghe chảy lệ cay
Tâm hồn giá lạnh lòng này tỏ ai

Bài thơ học tỏ bày câu vận
Sao tiếng lòng để lẫn hồn thơ
Dường như tủi phận bơ vơ
Giả ngơ giả điếc ơ thờ cho quen

Giữa cuộc thế đua chen lận đận
Không vì nghèo túng bấn triền miên
An tâm nương phép diệu huyền
Một đời trả dứt oan khiên mịt mờ

Lo canh cánh vàng tơ cuối chợ
Nẽo gian nan e sợ rã rời
Lau nước mắt , gượng vui cười
Cầu xin hạnh phúc cho người bình an

Lau nước mắt an nhàn cất bước
Thì cuộc đời như nước hồ thu
Còn đâu cảnh sống ngục tù
Bao nhiêu bạn hữu vào tu nhà dòng

Thôi đành cứ sống trong hy vọng
Để mai sau chút trọng trong con
Nhưng xin cho bớt mỏi mòn
Lòng thêm vững dạ dù còn nghĩ suy.

Nguyệt Anh.

TRĂN TRỞ

Yêu thương mới đó biết tìm đâu
Nguyện ước trao nhau đến bạc đầu
Sớm tối quây quần vui ngắm nguyệt
Trưa chiều rũ bỏ khóc canh thâu
Khứ hồi tương ngộ thôi than trách
Ly biệt chia phôi vẫn nguyện cầu
Dâng hết ưu tư đời tạm bợ
An lành hạnh phúc mãi dài lâu.

Nguyệt Anh.

Pages