Potal

Chào mừng bạn đến với vnthivandan.net
06-06-2012

 

MÀU TÓC CỦA MẸ

Ngày về tóc mẹ màu mây
Vì con nên phải thân rày xứ xa
Nhiều đêm khoắc khoải nhớ nhà
Thương cha, nhớ cháu lệ nhòa bờ mi

Vô tình con có biết chi
Tưởng rằng mẹ mãi xuân thì như xưa
Cuộc đời gian khổ nắng mưa
Thân cò lặn lội sớm trưa một mình

Phòng không, gối chiếc, trăng in
Vì ai mẹ phải hy sinh cuộc đời
Nuôi con khôn lớn nên người
Thương con quên cả nụ cười ngày xuân

Nhìn trời mây trắng bâng khuâng
Bây giờ tuổi mẹ đất gần trời xa
Thương thân, cám cảnh nỗi nhà
Hai đầu nỗi nhớ xót xa cả lòng

Các con có hiểu mẹ không
Tấm lòng người mẹ ví dòng đại dương.

SN Thanh Tâm

CÕNG TÌNH QUA THU

Mùa thu trong mắt ai cay
Vàng cây trút lá về bay quanh vườn
Mùa thu thay lá rơi thương
Xa nhau có mấy mà dường miên man
Dẫu rằng đã biết thu sang
Đi trong nắng ngắt vừa màn chiều nghiên
Lá rơi chạm phiếm ưu phiền
Tay chạm khoảng trống niềm riêng trở mình
Tàn thu chiếc lá bay xa
Anh đi nhớ cõng tình ta dặm trường
Xa nhau vẫn nhớ người thương
Đêm nầy một bóng sầu tương trùng phùng
Anh đi bóng cũng theo cùng
Hai đầu nỗi nhớ mà chung một lòng
Ngoài đời dù chẳng cạn trong
Thuyền anh về đến khúc sông êm đềm
Tình em chan chứa dịu êm
Như dòng suối mát ngon mềm khát khao.
Trời đêm muôn vạn vì sao
Nhưng không thay đổi làm xao xuyến mình
Đò ngang chở ánh bình minh
Đem tỏa nắng mới hong tình lên ngôi
Bởi lòng cách trở xa xôi
Tình như sợi chỉ đưa thoi đến người...

Xuanquynh

GIỌT BUỒN !

Lất phất mưa thu nặng giọt sầu
Tí- ta tí -tách suốt canh thâu
Âm ba rưng rức khơi niềm nhớ
Giai điệu não nề gợi nỗi đau
Nay lá lìa cành ,vờn gió mới
Giờ thuyền bỏ bến,giỡn sông sâu
Trăng thu lạc lỏng,mây che nhạt
Hòa điệu giọt buồn trắng đêm thâu!

Xuanquynh

SẦU TRONG ĐÊM

Nỗi buồn cào xé tim em
Bước chân đơn lẻ về đêm thêm dài
cuộc đời đâu biết ngày mai
Giọt sương còn đọng mắt ai còn buồn.
Em đi ngăn giọt lệ tuôn
Phố buồn nghe gió thổi luồn qua tim
Ngoài hiên nghe một tiếng chim
Gọi nhau khản tiếng còn tìm đến nhau
Sao em còn mãi âu sầu
Buông tình trần xuống ,lo âu nhẹ người
Cho em môi nở nụ cười
Để anh thấy được bên người có em
Ước mơ giấc mộng êm đềm
Cho cơn trống vắng còn thèm nhớ nhung
Thuyền đi hạnh phúc sau cùng
Dòng đời chuyến cuối ,về chung bến tình!

Xuanquynh

THU NHỚ

Xao xác Cao nguyên ngập ánh vàng
Ve thôi rạo rực gió mơn man
Mây giăng nhè nhẹ ngang lưng núi
Gió lộng vi vu tận cuối ngàn
Cảnh đẹp ngât ngây mùa lá rụng
Trời xanh mát mẻ tiết Thu sang
Vấn vương kỷ niệm ngày xưa ấy
Nhung nhớ Thu nào vẫn nặng mang

Hồng Lĩnh

THU VỀ

Chiều nay một chút nắng hồng
Tìm về sởi ấm cánh đồng hoang vu
Ráng chiều buông nhẹ lời ru
Gió hiu hiu thổi. Ừ Thu đã về!
Trải dài giữa cánh đồng quê
Bóng người lữ khách lê thê gợi buồn
Trên sông lẻ bóng cánh chuồn
Một mình tôi lặng cô đơn. Thu về.

Hồng Lĩnh

PHÙ SA SÔNG QUÊ

Sông quê lắng đọng hồn quê
Nỗi lòng ta cứ trôi về với sông
Phù sa xanh mượt lúa đồng
Môi người thôn nữ thêm hồng cuối thu
Ngọt ngào thoang thoảng lời ru
Gió đưa hương trái Mù u năm nào
Nhớ nhung mộng mị chiêm bao
Bóng người xưa vẫn đi vào trong mơ
Lạc vần xé nát câu thơ
Lạc duyên chi để vương tơ rối lòng
Lạc quê chi để phiêu bồng
Lạc tình chi để cho lòng lặng đau?
Chiều nay lạc giữa vườn cau
Thấy vườn ai đó giàn trầu chẳng xanh?
Sông quê uốn lượn loanh quanh
Phù sa lắng đọng ngọt lành trái thơm.
Vàng sân nồng ngát mùi rơm
Bên nhà ai đó mời cơm sum vầy
Người xưa ơi! Hãy về đây!
Dòng sông quê mẹ lắng đầy phù sa.

Hồng Lĩnh

HẠ RƠI ... XA

Hạ nay về vội vã
Trường thơ nắng chảy qua
Tiếng ve sầu nức nở
Chờ bao mùa phượng sa

Người kết chùm phượng vỹ
Thành ngàn con bướm hoa
Ta đan vần thơ nhớ
Cho cành phượng nở hoa

Ve đàn sầu lặng lẽ
Gió hát lời chia xa
Cánh hồng rung trước ngỏ
Bay đậu bờ thơ ta

Tóc mây lùa hương gió
Ngủ mền trên vai ngà
Hạ ru hời mi Nhỏ
Giấc mơ hồng thiên nga

Hạ xưa …

rơi ...

rơi ...

xa !

!
!
!

!

HÀN VI

Hương quê

Quê hương tôi có cánh diều bay mỏi
Làng xưa nghèo mái lá dựng tre pheo
Chòm xóm thôn vài căn hộ teo heo
Đi học phải vượt đèo ngang lội suối

Mùa Hạ sang nghe tiếng chim tu hú
Hót gọi bầy như lũ học trò tôi
Có vọng vang tiếng nhạn lưng chừng trời
Con sáo nhỏ tập nhại theo như vẹt

Quê hương tôi là miền Nam Đất Việt
Bốn nghìn năm văn hiến giữ cơ đồ
Có tích xưa lịch sử chống Hung nô
Và đế quốc hễ vô là đánh bạt

Quê hương tôi là giống thiên Hồng lạc
Mẹ Âu cơ một bọc nở trăm người
Quê làng tôi trai thảo gái hiền vui
Ông bà lão tươi cười thương dạy bảo

Quê hương tôi rộn vui nhờ tiếng sáo
Tiếng chim đồng gù gú gọi đùa chơi
Anh trai làng ghẹo nhại tiếng chim trời
-Cô cút cút gù gù cô cút cút ...

Các cô gái thẹn thùng cười rúc rích
Mắt lén nhìn: - Bọn nớ chộ bọn ni ?!
- Tui ngừ ta mà lại ghẹo chim gì ?
- Thiệt mắc cỡ cái anh nì kì lạ !

Rồi đến mùa nước nổi xoi tôm cá
Lại râm ran rộn cả cánh đồng xanh
Tiếng chiền chiền líu lo cứ vờn quanh
Mùa lúa mới chuyển nhanh vàng thơm phức

Tiếng cười thêm vang vang reo náo nức
Đến vụ vào háo hức tiếp mùa sang
Thửa ruộng bên xúm xích gái trai làng
Qua tiếp giúp bên này vài xà láng

Tiếng con chim chèo bẻo gọi bạt ngàn
Cánh đồng xa cũng xích lại gần chan
Hòa sức sống thênh thang mang hơi ấm
Hương quê tôi lớn niềm tin hy vọng

Làng tôi có chim hát vui cánh đồng…

Tiếng róc rách nhạc lòng như thác suối
Ai xa quê lòng cũng nhớ gọi thầm
Tiếng chim hỡi…
cánh đồng hương quê… thơm mùa lúa mới

HÀN VI

QUA DĨ VÃNG

Con nắng cõng đời tôi qua dĩ vãng
Nhạt vệt hồng kí ức phai thời gian
Bước lãng du trở lại xưa hoang mang
Về chốn cũ điêu tàn rêu kỉ niệm

Chuồm bóng tối dáng xưa ngày đưa tiễn
Khúc Hạ buồn nức nở vọng Thu tan
Chiều cô thôn sương phủ mái đình làng
Cây đa cũ chơ vơ buồn lặng ngắm

Khúc sáo diều vọng xa đưa trầm bổng
Điệu từ li chia biệt buổi phân kỳ
Mưa rớt sầu trĩu nặng cay bờ mi
Tiếng lặng thức giấc ngàn đi vĩnh viễn

Vì sao lạc xuống địa đàng tẫn lịm
Khắc nỗi chờ lên bia mộ không tên
Rồi một ngày em cùng ai lạc đến
Xin nhẹ giùm gót nhỏ để hồn … đau

Cỏ xanh ơi sao nhanh bạc úa màu ?!

HÀN VI

Pages