Potal

Chào mừng bạn đến với vnthivandan.net
06-06-2012

 

Cũng Chỉ Một Đêm

Đêm nay lại như ngàn bao đêm khác
Ta vẫn chờ đi lạc giữa rừng thương
Mộng tương tư xen kẻ những vô thường
Trăng lắng đọng buồn vươn trên cành lá
Lòng riêng mang cho cõi tình rất lạ
Chẳng đổi thay nhưng cũng chẳng quay về
Người giã từ vào vạn dặm sơn khê
Để tình vỡ nảo nề trong xác bướm
Lại một đêm thu tàn trên cánh phượng
Trút lá sầu cho vướng những sợi đau
Lòng lân lân lại cuộn sóng ba đào
Nhớ tràn nhớ ngọt ngào như đã mất...

Hốn Thi Khách

Nỗi Lòng Thi Nhân

Nhắm nghiền đôi mắt cô đơn
Để quên đi hết dỗi hờn tháng năm
Ta say nửa giấc mộng cầm
Hồn thơ hàn đã trăm năm lạc lòng
Bụi trần một kiếp thu phong
Cũng như sóng vỗ bềnh bồng kiếp thơ
Ai về giữ bến trăng mơ
Cho thuyền tình mãi đợi chờ thi nhân
Trăm năm một kiếp hồng trần
Đã gần thõa  nguyện nợ nần cùng nhau
Chỉ còn một nửa vì sao
Vì sao ai mãi vì sao hỡi người...

Hồn Thi Khách

Tháng Ngày Tâm Sự

Lá rủ trên cây những tháng ngày
Thu tàn lắng đọng giữa miên say
Hồn thu chợt vỡ tan ngàn mảnh
Có mảnh tình tôi giữa canh dài
Hoa chớm thu nào cũng chóng phai
Hoa rơi tan nát những tháng ngày
Kìa hoa đã vội xa miền nhớ
Rượu ngọt lòng đau hoa có say
Giấc mộng lòng tôi cõi thiên thai
Tay nắm bàn tay vui tháng ngày
Kìa mây kìa gió mờ hư ảo
Vỡ mộng chung đường ôi đắng cay
Bảy chữ dòng thơ viết đêm nay
Viết lên kỷ niệm những phơi bày
Rồi ta đi mãi miền hoang mạc
Cô độc lữ hành cánh chim bay...

Hồn Thi Khách

NHÂN QUẢ

Gieo nhân đắng tiền khiên đã lỡ
Qủa làm sao ngọt lịm bao giờ ?

Đời như trăng khuyết lu mờ
Trong đêm cuối tháng mệt phờ già nua

Thôi cắm cúi trả xong nợ cũ!
Nợ trả xong...mới thoát ngục tù

Mong tâm xua áng mây mù
Trái oan dẹp bỏ, hận thù buông xuôi..

Trái dù đắng, gắng công chăm bón
Qủa không chua , vị đắng không còn

Sau lúc khuyết trăng lại tròn
Mùa xuân đến muộn vẫn còn hơn không...

HoaLeBan

NGỦ ĐI THÔI!

Tiếng gà eo óc gáy vang
Ngày còn say ngủ, đêm lang thang sầu
Ô hay - mi mắt sẫm màu
Quầng thâm hiện rõ... vì đâu hỡi đời?

Ta than trời xót - lệ rơi
Giọng mưa thút thít, bao lời nỉ non
Cho mình tấc dạ héo hon
Tiếng mưa tí tách mỏi mòn từng cơn...

Mưa như trách. Mưa như hờn
Gió lùa song cửa nhẹ vờn tóc mây
Buồn gì thức trắng đêm nay
Bên ngoài cây lá u hoài ngã nghiêng?

Nghe bâng khuâng... Thoáng ưu phiền...
Chợt mong hạnh phúc ghé miền tang thương
Ấm lòng cô phụ đêm sương
Mơ hoa nhẹ gót... Đoạn trường bay xa...

Hoaleban

ĐÊM DUYÊN

Trắng đêm thao thức nỗi niềm
Em ngồi kêu ngọn nến duyên thủa nào
Ta ngồi đếm những vì sao
Tìm đôi sao mộng ước ao duyên tình

Em ngồi khêu ngọn đèn kinh
Nguyện cầu vôi thắm cau xinh ban đầu
Ta ngồi xây mộng cau trầu
Xưa kia em hẹn chờ nhau muôn đời

Em ngồi khêu ngọn nến rơi
Để cho nỗi nhớ chơi vơi đáy lòng
Ta ngồi gom nhặt lửa hồng
Hông vào chăn ấm đấp nồng giấc em

Đêm nay trăng bước xuống thềm
Ta Em hai đứa ước nguyền thành đôi
Nguyệt lão se duyên thành rồi
Ta dìu em đến bến đời đẹp xinh

LÁ CỎ

Tím chiều

Tím cả chiều xưa ... tím mấy chiều
Rừng Thu còn vọng tiếng cô liêu
Dáng xưa về lại miền mơ ước
Sương đọng rưng rưng cánh lá chiều

Năm ngón tay gầy hứng giọt ngâu
Buồn nao rưng rức hạt mưa sầu
Phi nhanh tuấn mã vể xưa ấy
Dốc cũ sườn mơ mờ bóng mây.

Tím cả chiều thương ... tím mấy chiều
Hồn Thu giá buốt rừng tịch liêu
Bước chân tan lạnh vào hư ảo
Xơ xác bóng chiều ... vẳng ... vọng kêu.

LÁ CỎ

Tìm Lại Vầng Trăng

Ta về tìm lại vầng Trăng
Lối chưa chốn cũ in hằn hoa mơ
Ta về tìm lại vần thơ
Trang sầu lắng đọng chơ vơ không lời

Ta về nhặt xác phượng rơi
Ép thành bướm mộng vẽ Trời thêm Sao
Trăng chênh chếch bóng phương nao
Nghiêng vành Trăng khuyết lạc vào cõi mơ

Trăng in đáy nước Trăng chờ
Bức tranh thi sĩ ghép thơ họa vần
Thuyền khua Trăng động loang dần
Tan tành mảnh vỡ vạn lần chia hai

Màn đêm phủ tím vòm mây
Trùm lên vạn vật cỏ cây mịt mùng
Gió đông buốt giá lạnh lùng
Đèn dầu khơi cạn côn trùng nỉ non

Vầng Trăng khuất nẻo có còn
Dư âm thổn thức héo hon canh tàn
Đàn ai tích tịch tình tang
Len vao ngỏ tối mưa tràn đắng mi

Mùa Trăng xưa tiễn người đi
Chia đôi nửa mảnh tình ghi hai miền
Phương xa ước nguyện thiên duyên
Ngày về tròn mộng ghép duyên Trăng đầy

Nhưng tình xa mãi trời mây
Ai ngăn Trăng nhớ khuyết hoài vành mơ
Nửa Trăng dõi nửa khuất mờ
Xa xôi nỗi nhớ thẫn thờ mòn trông

Ai có nhìn thấy nửa không
Trả tôi nửa mảnh Trăng lòng trời xa !

LITTLE STAR

Xa Mờ

Ta về một sớm Thu sang
Tìm người xưa cũ dặm ngàn bặt tăm
Mấy mùa Thu, Hạ, Xuân, Đông
Một mình ta bước lặng căm lối về

Nàng đi bỏ lại câu thề
Ta về gom nhặt giấc mê ban đầu
Pháo hồng tiễn em qua cầu
Mưa ngâu mấy giọt ... anh sầu bấy nhiêu

Em đi bỏ anh những chiều
Một mình giữ mãi những điều hẹn xưa
Nhớ em viết mấy cho vừa
Bài thơ vọng tiếng lệ mưa ướt tình

Em đi quên hẹn ba sinh
Để anh nhớ mãi lời tình khắc ghi
Em đi còn nhớ những gì
Anh thì nhớ mãi tình si một người

LITTLE STAR

Bóng Chiều

Bóng chiều ngã xuống bờ hư
Tương tư một nỗi tà dư mấy mùa
Nặng sầu trúc mộng đong đưa
Tình thư một bóng nắng vừa hanh hao

Bóng chiều lả ngọn trúc đào
Trăng non vội ướm lòng ao Tây Hồ
Mộng vàng mặt nước lặng lờ
Cho hình bóng ẩn bên bờ tà dương

Vấn vương niệm khúc Ngưu tương
Sầu bao nhịp đợi bước đường Chức sang
Đàn lên tiếng nhạc miên man
Gửi vào giấc mộng dở dang tự tình

Chiều nay bóng ngã nghiêng hình
Sầu như một khúc tự tình mi cay
Nặng sầu trĩu giọng oán ai
Đàn lên khúc hát vắn dài châu rơi

Lá Thu đẫm ước sương tơi
Mưa phùn giăng kín nghẹn lời thề xưa
Còn không ... vẳng tiếng ... âm thừa
Buồn lên ánh mắt mấy mùa Thu bay

Màn buông bóng ngã về tây
Sóng soài nhân ảnh gợi ngày tình xưa
Tìm về kí ức thu mưa
Tim nghe tiềm thức vẳng đưa tiếng sầu !

LITTLE STAR

Pages