Potal

Chào mừng bạn đến với vnthivandan.net
06-06-2012

 

CẦU ƯỚC

Bài thơ tình đầu tiên anh viết
Dành tặng em sinh nhật âm thầm
Trời cuối năm vàng nắng phương Nam
Tiếng chim hót trên cành tha thiết quá

Em hôn nhẹ lên từng chiếc lá
Nghe tim mình xao xuyến ngẩn ngơ
Tự hỏi lòng: Anh là thực hay mơ?
Anh hữu hình hay chỉ trong ảo ảnh?

Anh rất xa hay vẫn luôn bên cạnh?
Cùng em đi trên nẻo đường dài
Vật đổi sao dời chẳng thể chia hai
Thiên lý xa thêm vững lòng cất bước

Phút giây thiêng, em thực tâm cầu ước
Trọn kiếp này anh ở bên em
Ngọn nến hồng cháy mãi đến trăm năm
Thắp tình yêu trong tim mình anh nhé

19-1-2012
huonggiang

ÁO TRẮNG HỌC TRÒ

Ngày xưa còn bé.
Áo xanh.
Học trò.
Hoa trắng nở quanh sân trường.
Xinh ôi cò lượng phố phường.
Anh người viễn khách.
Lạc đường tình mơ.
Mỗi tà áo.
Một vần thơ.
Áo Em xinh quá.
Ngẩn ngơ ngắm nhìn.
Một hôm.
Chợt hỏi lòng mình.
Ô hay tà áo.
Phất tình nào hay...

Ve sầu phượng đỏ rực cây.
Bâng khuâng nhung nhớ ngất ngay áo nàng.
Lòng yêu màu áo vô vàn.
Yêu màu áo trắng?.
Hay yêu nàng trinh nguyên?.
Em áo trắng.
Tựa nàng tiên.
Áo ơi.
Tôi đã lạc miền tương tư.

Nguyên Thạch.

RAU DIẾP

Mẹ già vun xới đầu nương
Trồng cây diếp cá hợp tương ân tình
Xe duyên câu chuyện chúng mình
Theo làn ví dặm rập rình gió lay.

Em về dùng bữa cơm chay
Ăn rau diếp cá mừng ngày gặp nhau
Vậy mà mãi tận mai sau
Vẫn còn nhung nhớ hằn sâu vào hồn.

Thế rồi thấm đẫm hoàng hôn
Đêm xuân chột dạ dần mòn qua mau
Khi em cách bước qua cầu
Cập bờ bến đổ mịt mù trùng khơi.

Thương thay giọt nắng mồ côi
Vỡ tan tháng hạ giữa trời mộng mơ
Ngoài vườn rau diếp héo khô
Trong lòng người cũng ngẫn ngơ ơ hờ.

“Gửi hương cho gió”* đưa đò
Đơm bao sắc thắm thăm dò ý xuân
Đợi ngày rau diếp lên xanh
Chờ em quay lại cùng anh dệt tình!!!.

LÊ VI
*Tựa đề một tập thơ của Xuân Diệu.

NỬA VÒNG TAY

Nửa vòng tay ấm trao ai ?
Nửa vòng tay lạnh đêm dài cô đơn
Nửa vòng tay ấm dỗi hờn
Đi tìm một nửa mãi còn rong chơi .

Nửa vòng tay ấm buông lơi
Cho đây một nửa lạc trời dối gian
Nửa vòng tay lạnh lang thang
Cho ta tìm giữa hoang tàn …tâm tư .

Vòng tay ấm áp đêm thu
Quyện vào môi mắt lời ru dịu dàng
Nửa vòng tay ấm nhẹ nhàng
Dìu nhau vào chốn thiên đàng ái ân .

Cùng nhau tìm lại mùa xuân
Dẫu xuân nở muộn …xua dần đêm đông
Trọn vòng tay ...có vui không?..

HoaLeBan

Tóc đợi

Thuở xưa tóc túm đuôi gà
Đung đưa, tinh nghịch tuổi hoa yêu đời
Nắng mưa, tóc mãi rong chơi
Ướt mèm, rồi lại hong phơi gió trời.
Tỏa tung mái tóc, tiếng cười
Hồn nhiên quấn quýt bờ vai thon tròn.

Thế rồi, qua tuổi trăng non
Tóc mây dài, mượt trông mòn mắt ai
Bao chàng ước chạm bàn tay
Vuốt ve sóng tóc êm dày, thơm hương
Tóc dành chờ đợi người thương
Ủ mơ, ươm mộng một phương, nhủ lòng.

Nẻo nào lạc sợi tơ hồng?
Để từng sợi tóc ngóng mong mỏi mòn
Thời gian thôi thúc bồn chồn
Lỡ thì, e sẽ héo hon, ưu phiền
Chiều chiều phơ phất trước hiên
Vuốt ve, làn gió tiếc duyên muộn màng.

Mặc phai màu mỗi mùa sang
Tóc trinh vẫn đợi xốn xang tình về.

Sao Hôm


MẸ TÔI

Mẹ đã già con sắp già
Tóc mẹ bạc trắng con pha sương rồi
Mẹ con ôn chuyện xa xôi
Xoa đầu vuốt tóc như hồi còn thơ
Cuộc đời là một giấc mơ
Thời gian vun vút có chờ ai đâu
Da mồi má hóp mắt sâu
Một đời cơ cực dãi dầu nắng mưa
Tảo tần đi sớm về trưa
Nuôi đàn con dại còn chưa nên người
Mất chồng độ tuổi ba mươi
Nhiều người đưa đón mẹ cười nhìn con
Một lòng một dạ sắt son
Đợi chờ khôn lớn đưa con vào đời
Nào ngờ binh lửa khắp nơi
Chiến tranh cướp mất nửa đời của con
Xót xa lòng mẹ héo hon
Nhìn con bất hạnh mẹ còn đau hơn
Nhà tranh dột nát trống trơn
Mẹ ngồi hứng chịu từng cơn mưa về
Thương mẹ lòng dạ tái tê
Chưa tròn chữ hiếu não nề mẹ ơi...

Mặc Nhân Sơn    

Tôi lạc lõng giữa dòng đời hối hả
Bước chân về mang hoang lạnh đơn côi
Lời ngập ngừng sao đọng ở bờ môi
Xa xăm lắm những ước mơ hạnh phúc

Tôi và người lìa rồi thời mai trúc
Lúc tiễn đưa buồn đau nát con tim
Bỏ mặc vòng tay trơ trụi kiếm tìm
Xa xôi lắm ơi tháng ngày qua đó

Giờ mình tôi với khoảng đời bỏ ngỏ
Giấc mộng vàng thôi chôn lấp còn đâu
Nghe xanh xao vùng héo úa thu sầu
Mà xa lắm buổi hẹn hò tao ngộ

Bởi ngang trái lập lờ nhiều thách đố
Nên nụ cười chết lịm mãi ngàn sau
Và nghẹn ngào mình đành phải xa nhau
Để thu lụi, thu tàn cùng cô quạnh

Thuỵ Du

Pages