Potal

Chào mừng bạn đến với vnthivandan.net
06-06-2012

 

TÔI TRỞ VỀ

Tôi đã về
thăm vườn xưa ngày ấy
Để nghe hồn
xao xuyến với vần thơ
Để nghe tim
rung nhẹ những đường tơ
và để nhớ...
...một chiều mưa kỷ niệm.

Tôi đã về
lúc chiều buông sắc tím
Bước chân chùng
nghiêng bóng nhỏ cô đơn.
Người ở đâu?
Sao nghe những dỗi hờn
Chiều lịm tắt...
...cõi riêng mình tôi đợi.

Tôi đã về
và thu như vừa tới
Lòng trào dâng
vời vợi mối tình xưa
Người ở đâu?
Mình tôi đợi dưới mưa
Ngày sắp hết...
...ta vẫn chưa gặp lại!

Tôi lại về
giữa lạnh lùng tê tái
Thương ngày qua
vụng dại với ngu ngơ
Trời lập Đông
hàng cây trụi xác xơ...
...bên dòng vẫn hững hờ trôi....trôi mãi...!

Ladieubong

MƯA NỬA ĐÊM

Mưa đêm buồn thổn thức
Mưa trăn trở u hoài
Mưa cho ai nức nở
Mưa gợi sầu phôi phai...

Bước chân còn chếnh choáng
Vì bụi đời vương mang
Mắt còn chưa ráo lệ
Nhìn đời qua...ngỡ ngàng

Mưa cố hương buồn lắm
Nhắc nhở cuộc tình ta
Biết người đã đi xa
Vẫn biết tình...phôi pha

Mười mấy năm về lại
Phố Quảng vẫn như xưa
Ánh đèn đường vẫn đỏ
Dịu dàng những đêm mưa...

hoatuongvi_75

Lời tình trong ánh mắt

Êm mát như dòng suối mơ,
Gợi ta viết những bài thơ tâm tình.
Dịu dàng
lúng liếng mắt xinh,
Nguồn sáng em thắp bình minh cuộc đời.

Hữu tình chi lắm mắt ơi!,
Để ta đọc mãi bao lời yêu thương.
Sáng trong như một tấm gương,
Mà như bể thẳm trùng dương nhốt người.

Long lanh ánh mắt khóc cười,
Gieo bao cảm xúc buồn vui ta rồi.
Dẫu đi cuối đất cùng trời,
Ngút ngàn tầm mắt khó rời được nhau.

Dây trầu đã bén hương cau,
Em đem bóng mắt cắm vào tim ta.
Cộng sinh luồng sóng giao thoa,
Mắt nằm trong mắt chói lòa nợ duyên.

Hmhiennhan

GÓI MÂY TRONG ÁO

Gói mây em gửi áo trời
Dấu trong đáy mắt em phơi sóng tình

Lối về cầu gió chênh vênh
Rèm mưa che khuất gập ghềnh bước ai

Cô đơn thâm thẫm bờ vai
Lặng trong tiếng bấc dấu hài nửa khuya

Chập chùng sương lạnh màn thưa
Thân chưa đủ ấm tình chưa đủ nồng

Một mình phận mọn long đong
Chỉ có tấm chồng em cũng lỡ duyên

Bây giờ bến mới đợi thuyền
Biết đâu may rủi thủy nguyền ba sinh

Bạc đầu cũng nợ hư vinh
Bôn ba rồi cũng chỉ mình với ta

Em về mở áo đêm qua
Chút mây quấn quít áo nhà vẫn hương...!

NgayXuaPhungThi

TRẮNG

Người đi rũ bỏ nghĩa tình
Để người ở lại mỗi mình xót xa
Thời gian rồi cũng phôi pha
Còn đâu tiếng nói lời ca êm đềm

Đâu rồi đôi mắt nâu đen
Đưa tình nồng cháy hong mềm bờ môi
Và đâu một thưở sánh đôi
Âu là giấc mộng đến rồi lại đi

Nhủ lòng chớ để hoen mi
Chớ làm yếu đuối tình si nơi mình
Vậy mà nắng vẫn lung linh
Vẫn rơi từng giọt trắng tinh giữa đời

Cho người khóc tiển đưa người
Nhuộm màu trắng xoá một trời tang thương
Não nùng tiếng vạc kêu sương
Càng thêm nhức nhối nỗi lòng cô đơn

Mà nghe đêm xuống bềnh bồng
Cuốn đi tất cả trắng trong mất rồi.

LÊ VI

MẮC CỠ

Vẽ hoa mắc cỡ lên môi
Long lanh sắc thắm trên đôi mắt cười

Cảm ơn ai khéo tô lời
Cho hồng ửng má rạng ngời trong tim

Lá hoa mắc cỡ lặng im
Thẹn thùng xếp cánh nằm tìm lối mơ

Cuốn mình ru mộng vào bờ
Gió qua thoáng nhẹ hững hờ vuốt lay

Cảm lòng hoa mắc cỡ say
Nghe hồn thu lại ngất ngây nồng nàn

Trời mây bỗng hoá dịu dàng
Bầy chim ca hót từng đàng lượn quanh

Gọi mời hoa mắc cỡ khoanh
Sợ khi hé nụ giọt long lanh sầu

Cứ như từ thuở ban đầu
Lén nhìn mà giữ cho nhau không tàn

Niệm Tâm
02-18-2014

Hai tiếng “Em đây!”
(Kỷ niệm 42 năm ngày cưới)

Hơn bốn mươi năm
lại thèm khát khôn nguôi
Hai tiếng “ Em đây!”...
từ đôi môi thắm đỏ
Chỉ khe khẽ thôi...
mà sao nghe rất rõ
Dịu ngọt, êm êm - Tiếng vợ lúc còn son.

Nỗi khát khao
tuy nhỏ bé, giản đơn
Mấy chục năm qua
cứ xa vời vợi
Hai tiếng “Em đây!”...
mỏi mòn trông đợi
Chẳng bao giờ trở lại được ngày xưa.

Theo thời gian
thương nhớ trốn vào mơ
Chất men nồng,
tuổi xuân không còn nữa
Đốm lửa lòng
giờ lắt lay trong gió
Hai tiếng “Em đây!”...
chan chứa biết bao tình

Trái tim già bỗng chốc lại hồi sinh!..

7 – 11 – 2013
Tuấn Phong

DUYÊN MƠ

Mầm Xuân cây đổ hoa nồng
Ngát hương thơm toả hít lồng vào tim
Mộng vào giấc mộng thật êm
Dạo chơi vườn nhớ hình em bóng chàng

Buồn vươn một chút ngỡ ngàng
Len vào tâm ảnh nhẹ nhàng duyên mơ
Bàn tay chạm phải dây tơ
Buộc vào lại tuột làm ngơ ngẫn hồn

Lạnh luồng vào dạ héo hon
Sợi dây hồng thắm quắn tròn nằm yên
Cõi lòng đụng đến niềm riêng
Trở mình thức tỉnh chợt phiền vây quanh

Giấc mơ dâng giọt long lanh
Trào lăn xuống nỗi mõng manh của đời
Nhìn quanh không thấy dáng người
Chỉ ta với bóng in nơi vách tường

Cuối đầu bóng gọi nặng thương
Tên ai vang dội tâm nhường lặng thinh
Ngồi nghe tiếng gọi vô hình
Mộng ơi là mộng vườn tình rộ đau...

Niệm Tâm
02-10-2014

Dốc Tình Khói Trắng Bay

Gặp lại tà áo tím.
Phô duyên bên đồi thông.
Cả vùng trời kỷ niệm,
Làm tôi xao xuyến lòng.

Đà Lạt dịu nắng hồng,
Giữa chiều xuân hy vọng,
Tôi đã say lời tình,
Trong đôi mắt đẹp,xinh.

Khoảnh khắc đầu lặng thinh,
Choáng ngợp niềm vui sướng.
Nhỏ nhìn tôi thẹn thùng,
Rồi mở cửa yêu thương...

Khúc nhạc lòng vấn vương
Từ cao nguyên giá lạnh,
Bất ngờ thành ảo ảnh,
Mỗi người về một phương.

Nay Đà Lạt mù sương,
Nhỏ thuở xưa đâu rồi?
Bốn hướng đời gió thổi,
Đẩy tình đi xa xôi.

Áo tím nào của tôi,
Trôi giữa hồn trống vắng?
Dốc tình đầy khói trắng,
Hết thật rồi! nhỏ ơi!

Hmhiennhan

Như Có Hồn Thu Trong Xác Lá

Thu là Thu chỉ của riêng tôi
Xuân hạ thu đông của đất trời
Trong tận cùng xa hồn thi sỹ
Nàng Thu chung thủy khắp nơi nơi

Có thấy gì không trong dáng Thu
hiu hiu gió nhẹ lách sương mù
Đâu đây rất khẽ trên cành biếc
Một lá thu vàng rơi rất Thu .

Có những lần mưa rất dịu dàng
Đủ rung vàng lá nhắc thu sang
Màn mưa lất phất giăng tơ nước
Chẳng nhắc lòng ai khóc phũ phàng .

Chân bước khẽ khàng trên lá thu
Chợt nghe sâu thẳm tiếng lòng như
Có gì ngờ ngợ trong hương sắc
Tán thán lời ai phút tạ từ !

Như có hồn Thu trong xác lá
Bay lên ráp lại vết trên cành
Gió, cả mưa thu cùng rất lạ
Ta nhìn ...tất cả rất mong manh !!!

01/15/2014
Út MưaThu

Pages