Potal

Chào mừng bạn đến với vnthivandan.net
06-06-2012

 


QUÀ QUÊ

Bạn thơ tặng bức tranh chiều
Tôi nâng niu đón rất nhiều quà quê
Theo chân em bé đi về
Ngõ làng tím thẫm, bờ đê khuất dần

Xôn xao lời lá ân cần
Hình như người vẫn để phần trái ngon
Dù cho hẹn ước không tròn
Trăng treo đầu ngõ mãi còn lung linh

Gái làng vừa đảm vừa xinh
Ngân vang câu hát dòng kinh giát vàng
Bài thơ tôi viết dở dang
Bóng chiều đã vội khép hàng rào thưa.

Bình yên ngon giấc võng đưa
Hồn tôi ngự mãi vườn dừa Long An.

Lê Minh Liên Thanh Thơ

MÙA XUÂN VÀ MẸ

Mùa xuân là mẹ-mẹ ơi!
Là tia nắng ấm, là bầu trời xanh
Như chùm khế ngọt trên cành
Là dòng suối mát trong lành biết bao

Mẹ ru qua điệu ca dao
Lúc con còn bé ...nhớ sao mẹ hiền
Mẹ là Ông Bụt, Cô tiên
Bên con những lúc ưu phiền mẹ ơi!

Mẹ già chỉ một trên đời
Mặt Trăng cũng thế, mặt trời khác chi
Me con giờ cũng ra đi
Về nơi cõi ấy...con thì nhớ thương!

Xụân về đón tết ly hưong
Nhớ cha, nhớ cháu, đêm trường xót xa!
Xuân này như mấy xuân qua
Tay nâng ly rượu mừng mà...lệ rơi!

Nắng xuân tia nắng hồng tươi
Như tình của mẹ...một đời thương con

SN.ThanhTâm

Chiều lang thang tìm gì trong đêm tối
Ta bỗng nghe mình gối mỏi chùn chân
Tháng ngày qua tưởng ký ức phai dần
Đêm ta đứng tần ngần trong ngõ vắng ..!

Có nỗi nhớ từ lâu rồi thầm lặng
Khi chiều về nghe hoang vắng trong ta
Nhớ làm chi để nhận lấy xót xa
Chợt mệt mỏi rồi gục đầu bật khóc

Ta tìm gì phía bên kia con dốc
Một bàn tay lạnh lùng vẫy rời xa
Con đường nầy một thuở ngát hương hoa
Nay đơn lẻ chỉ toàn là sỏi đá

Nắng vội đến, hoàng hôn về hối hả
Một chuyện tình mang vật vã trong lòng
Ta tìm gì khi trước ngõ gió Đông
Lạnh lùng rít qua căn phòng cô lẻ

Ta tìm gì trong bước chân rất khẽ
Bụi thời gian thật nhẹ phủ hồn ta
Một ánh sao vừa tắt cuối trời xa
Trong ngõ vắng chỉ ta và tiếng gió ...

hoatigon 30/11/2013

GỌI MƠ VỀ

Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ
Biết đâu chừng thiên sứ lại vây quanh
Trái tim yêu đang mở lối chòng chành
Chao nghiêng mãi với mịt mùng sẫm tối.

Ngủ ngoan nhé giữa bộn bề vang vọng
Em nghẹn lòng thề thốt chẳng thành câu
Giữa thinh không lặng lẽ tiếng kinh cầu
Chưa đủ đầy để gom thành nỗi nhớ.

Ngủ ngoan đi giữa hai chiều nghiệt ngã
Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia
Ngôi sao nào thổn thức giữa canh khuya
Chưa đủ quên để gom thành ký ức

Ngủ ngoan nhé hỡi cỏ mềm bé nhỏ
Giữa trời đông thầm thĩ giấc mơ về.

HoangHonTim

TÌNH THƠ

Thơ bao lần thơ đã nói thay ta
Thơ nói hết những điều gì thầm kín
Điều quan trọng có niềm vui là chính
Khi ta buồn cùng chia sẻ cho nhau

Cũng có khi vần thơ ấy ngọt ngào
Và có lúc làm lòng người chua xót
Ở trong em tình anh là mật ngọt
Sự thật ngoài đời chua xót lắm anh

Nhớ về anh em trăn trở năm canh
Nhưng em biết có đại dương ngăn cách
Chẳng biết làm sao nhờ thơ bộc bạch
Kể nỗi niềm cho vơi chuyện xa xưa

Biết anh chờ trong đêm vắng trời mưa
Chân muốn đi mà lòng sao ngần ngại
Bởi vì em qua rồi thời thơ dại
Nhờ vần thơ tìm lại chút dư âm

Trong lòng em mãi miết một con tằm
Nhả sợi tơ có bóng anh trong đó ...

hoatigon


Nỗi Niềm Hoa Giấy

Giàn hoa giấy trước nhà tôi chăm sóc
Lá xanh tươi đã nảy lộc đơm hoa.
Đỏ tím vàng chim nhảy nhót hát ca
Dưới nắng đẹp sao thiết tha đầm ấm.

Rồi không biết lẽ gì theo năm tháng
Hoa chợt tàn và nắng bỗng chợt phai
Muôn sắc màu chẳng đọng lại trong ai
Chim cũng quên những bài ca đã hát.

Ôi cuộc sống thật lắm điều chua chát
Muốn bình yên mà bão táp chẳng ngưng
Muốn hòa bình sao vẫn mãi chiến tranh
Điều chắc chắn tôi là người bại trận.

Giàn hoa giấy ngày nào nay lỗi hẹn
Cành lá khô chim bay hết còn đâu !..

Dũng Trần


Em mãi trong anh...

Trong thực tế, chúng ta người mỗi ngả
Hai phương trời cách núi chẳng liền sông
Tay không chạm, mắt nào thấy hình dong
Chỉ thơ thôi… mà nỗi lòng thổn thức!

Như biết nhau từ muôn vàn kiếp trước
Đã hẹn thề cùng chung bước thế gian
Đàn chùng dây lỡ nhịp, rẽ đôi đàng
Quăng mỗi đứa vào vòng xoay cuộc sống.

Trời run rủi… thơ dìu ta vào mộng
Vai kề vai, trộn mái tóc pha sương
Thầm thì bên tai, lời nói yêu thương
Chất chứa trong tim nhớ nhung đằng đẵng.

Đừng chờ anh giữa đêm khuya lặng vắng
Hãy hòa tan ngay từng phút, từng giây
Ta đến với nhau chẳng kể đêm, ngày
Trong mộng mị và cả trong đời thực.

Thơ - chính là tình mình đang thức
Em mãi trong anh... ngay cả khi xa.!

Mặc Nhân Sơn

TIÊN RỒNG

Lưng đồi áp núi kề sông
Trong xanh lòng biển thắm đồng phù sa
Lượn cong chữ S hiền hoà
Sóng ru bờ hát đảo xa về nguồn
Cha Rồng giật gió mưa tuôn
Mẹ Tiên rắc hạt yêu thương ngát trần
Rừng che mái đất chuyên cần
Bốn mùa cày cấy ruộng gần nương xa
Bốn nghìn năm lẻ trôi qua
Cờ Nam rạng nét son pha giữa trời
Đồng bào chung một giống nòi
Vòng tay kết chặt xây đời đẹp tươi

Duyên An

HÀ NỘI - THU

Tôi đến đây, Hà Nội lúc vào Thu
Giọt nắng nhẹ lướt qua hàng lá nhỏ
Thu bàng bạc khắp đất trời đâu đó
Nghe se lòng thương, thương quá Thu ơi !

Hồ Gươm chiều thoảng nhẹ chút đầy vơi
Gửi gió mát vào Sài Thành yêu dấu
Thu tản mạn quanh phố phường ba mươi sáu
Nét thanh tao, cổ kính những con đường

Hà Nội mùa Thu, hồn du khách vấn vương
Còn nhớ mãi thoáng hương xưa thưở ấy
Hai mươi năm rồi mới có ngày trở lại
Để trầm tư buổi Hà Nội vào Thu

Từ xa xăm vọng đến những lời ru
Của kỷ niệm tình yêu thời quá khứ
Và mang theo bước chân người lữ thứ
Vết tích buồn …Hà Nội buổi vào Thu.

Thụy Du

Pages