LẠC LÕNG - THỤY DU

Tôi lạc lõng giữa dòng đời hối hả
Bước chân về mang hoang lạnh đơn côi
Lời ngập ngừng sao đọng ở bờ môi
Xa xăm lắm những ước mơ hạnh phúc

Tôi và người lìa rồi thời mai trúc
Lúc tiễn đưa buồn đau nát con tim
Bỏ mặc vòng tay trơ trụi kiếm tìm
Xa xôi lắm ơi tháng ngày qua đó

Giờ mình tôi với khoảng đời bỏ ngỏ
Giấc mộng vàng thôi chôn lấp còn đâu
Nghe xanh xao vùng héo úa thu sầu
Mà xa lắm buổi hẹn hò tao ngộ

Bởi ngang trái lập lờ nhiều thách đố
Nên nụ cười chết lịm mãi ngàn sau
Và nghẹn ngào mình đành phải xa nhau
Để thu lụi, thu tàn cùng cô quạnh

Thuỵ Du