Thơ Sao Hôm

Tóc đợi

Thuở xưa tóc túm đuôi gà
Đung đưa, tinh nghịch tuổi hoa yêu đời
Nắng mưa, tóc mãi rong chơi
Ướt mèm, rồi lại hong phơi gió trời.
Tỏa tung mái tóc, tiếng cười
Hồn nhiên quấn quýt bờ vai thon tròn.

Thế rồi, qua tuổi trăng non
Tóc mây dài, mượt trông mòn mắt ai
Bao chàng ước chạm bàn tay
Vuốt ve sóng tóc êm dày, thơm hương
Tóc dành chờ đợi người thương
Ủ mơ, ươm mộng một phương, nhủ lòng.

Nẻo nào lạc sợi tơ hồng?
Để từng sợi tóc ngóng mong mỏi mòn
Thời gian thôi thúc bồn chồn
Lỡ thì, e sẽ héo hon, ưu phiền
Chiều chiều phơ phất trước hiên
Vuốt ve, làn gió tiếc duyên muộn màng.

Mặc phai màu mỗi mùa sang
Tóc trinh vẫn đợi xốn xang tình về.

Sao Hôm