Thơ NGUYÊN THẠCH

ÁO TRẮNG HỌC TRÒ

Ngày xưa còn bé.
Áo xanh.
Học trò.
Hoa trắng nở quanh sân trường.
Xinh ôi cò lượng phố phường.
Anh người viễn khách.
Lạc đường tình mơ.
Mỗi tà áo.
Một vần thơ.
Áo Em xinh quá.
Ngẩn ngơ ngắm nhìn.
Một hôm.
Chợt hỏi lòng mình.
Ô hay tà áo.
Phất tình nào hay...

Ve sầu phượng đỏ rực cây.
Bâng khuâng nhung nhớ ngất ngay áo nàng.
Lòng yêu màu áo vô vàn.
Yêu màu áo trắng?.
Hay yêu nàng trinh nguyên?.
Em áo trắng.
Tựa nàng tiên.
Áo ơi.
Tôi đã lạc miền tương tư.

Nguyên Thạch.