Thơ tuyển chọn

MƯỢN KÍNH

Đêm thu ngồi dưới hàng cau
Thi huynh, thi muội đổi trao thơ tình
Nhờ em đọc hộ giúp mình
Vì không có kính em đành mượn tôi

Kính anh sáng quá anh ơi!
Lại còn vừa mắt của người ngâm thơ
Giọng em trong sáng anh ưa
Hình em thon thả, bất ngờ để anh…

Với đôi mắt sáng long lanh
Làm sao xuyến cả hoa chanh, vườn trầu
Em không trả kính anh đâu
Anh mong cũng muốn để lâu em dùng

Cho dù nồi úp nhầm vung
Vẫn luôn tròn trịa như cùng một khuôn
Xa em tôi nhớ, tôi buồn
Hay vì kiếp trước ta còn nợ nhau

Để rồi trở lại kiếp sau
Đẹp tình thân ái, đẹp câu thơ lòng.

31-8-2013
Phạm Ngọc Phước