Thơ tuyển chọn

TRẮNG

Người đi rũ bỏ nghĩa tình
Để người ở lại mỗi mình xót xa
Thời gian rồi cũng phôi pha
Còn đâu tiếng nói lời ca êm đềm

Đâu rồi đôi mắt nâu đen
Đưa tình nồng cháy hong mềm bờ môi
Và đâu một thưở sánh đôi
Âu là giấc mộng đến rồi lại đi

Nhủ lòng chớ để hoen mi
Chớ làm yếu đuối tình si nơi mình
Vậy mà nắng vẫn lung linh
Vẫn rơi từng giọt trắng tinh giữa đời

Cho người khóc tiển đưa người
Nhuộm màu trắng xoá một trời tang thương
Não nùng tiếng vạc kêu sương
Càng thêm nhức nhối nỗi lòng cô đơn

Mà nghe đêm xuống bềnh bồng
Cuốn đi tất cả trắng trong mất rồi.

LÊ VI