Thơ tuyển


NGƯỜI DƯNG

Với người... em cũ từ lâu
Với anh là mối tình đầu em ơi!
Em là tất cả tinh khôi
Vốn thơ anh hết cả lời ngợi ca.

Thế mà trong mắt người ta
Tôi chỉ là ánh sao sa giữa trời
Vuông tròn chẳng được nữa rồi
Làm sao tôi vẫn nhớ hoài người dưng.

Người dưng ơi hỡi!.. Người dưng
Không cho tôi ít vui mừng người ơi!
Muốn mời người dưng sang chơi
Chắc người có chốn gửi nơi má hồng.

Giá như chim chửa vào lồng
Thì tôi hy vọng chờ mong tháng ngày
Góc trời mặt nước chân mây
Nếu người không đến thì đây buồn lòng ...

4 - 7 - 2015
Ngọc Phước