Thơ tuyển


LÚM ĐỒNG TIỀN

Trời sinh cái lúm đồng tiền
Bán mua chẳng phải cứ phiền lụy nhau.
Cách xa những nửa địa cầu
Mà như má áp môi nhau mất rồi.

Mẹ ban em nét hồng tươi
Em ban anh hết nét ngời thanh tân.
Tiếng lòng thức một trời xuân
Để vương đuôi mắt để lần cặp môi.

Nơi đâu đó một xa xôi
Lúm tiền em đã đánh rơi giữa trời
Nhặt trong vạnh vạnh ánh ngời
Hình như em đã trao lời rồi ư!

Ngày mai nào biết bao giờ
ĐỒNG TIÊN nhuộm đỏ hồn thơ....LÚM đầy.
Má hồng lúm bóng tiền xoay
Đưa nhau về với chiều say...má hồng.

Phạm Ngọc Vĩnh