Thơ tuyển


Tiếng xưa

Tôi về lật bóng hoàng hôn
Tìm em như thể tìm hồn tuổi hoa
Qua sông nhớ tiếng gọi đò
Mấy mươi năm vẫn dày vò vật đau.

Tôi về tìm lại Trân Châu
Bới trong tiềm thức tình đầu đời trôi
Cổ Viện Chàm(*) đã ngã màu
Về đâu em hỡi bể dâu đổi đời !

Tôi về ôm lấy khoảng trời
Hỏi mây hỏi gió, hắn lời cố nhân
Gốc già phượng vĩ trên sân
Vẫn còn nhỏ giọt lệ thầm đơn phương.

Tôi về đứng giữa sân trường
Nghe con ve nhỏ thân thương gọi hè
Níu thời gian để lắng nghe
Guốc ai gõ nhịp mà se sắt lòng.

Tôi về cõng phận long đong
Hóa thân cỏ dại nằm hong sân trường
Im nghe từng bước yêu thương
Tiếng thời gian gọi nghe chừng xa xăm.

Tôi về tìm cuộc trăm năm
Cây đa bến cũ khuất tầm nhân gian
Câu thơ chừ đã lỡ làng
Nghe trong tiền kiếp vỏ vàng tiếng xưa.

Tuyền Linh

(*) Viện lưu trữ tượng cổ Chiêm Thành Đà Nẵng.