Thơ tuyển


Em ơi, Thu !

Nắng vàng hanh hảnh trên cây
Tình theo xác lá vàng bay mất rồi
Thu về trên mắt trên môi
Trên bao kỷ niệm một thời tôi, em.

Trăng Thu trải lụa bên thềm
Lao xao hồn liễu, lênh đênh phận thuyền
Em chừ biền biệt nỗi riêng
Nhìn trăng lịm ngất giữa thềm phù vân.

Tôi chừ có cũng như không
Cái thân đầu núi, cái hồn cuối sông
Thu về trời đất mênh mông
Hỡi ơi nhân ảnh ngùi trông mù mù.

Thu ơi, sao đọng giọt buồn
Sao trong khóe mắt còn sương cuối trời
Lá vàng bao chiếc rụng rơi
Lá rơi kín hết nẻo đời tôi chăng ?

Phải chi ôm được vầng trăng
Tôi về nâng cốc trăm năm hẹn thề
Bây chừ liễu khuất sương che
Con đường phía trước bốn bề oái ăm.

Trăng Thu xa ngút chỗ nằm
Lòng Thu chừng cũng khuất tầm nhân gian
Câu thơ rồi cũng lỡ làng
Em ơi, Thu biếc về ngang lưng trời !

Tuyền Linh