Thơ tuyển


TÓC VỜN

Quen nhau tóc chửa để ngôi
Tóc xanh xanh ngắt cái thời...tóc xanh

Có lần ướm hỏi mà đành...
Lạc trôi ánh mắt khất lần chờ trông
Kéo gần vấp chốn không không...
Đẩy xa lại vướng cơn dông bão lòng

Ghét chiều ai giũ ai hong
Ghét trưa ai phủ lưng ong tóc vờn
Lúc quên cho gió bông lơn
Khi mong thêm lặng thả hồn chân mây

Để giờ giăng mái sương bay
Tìm xanh gột bạc những ngày không nhau
Đừng vờn bay nữa mà chau...
Đảo chua khuấy mặn...về đâu xa vời.

Phạm Ngọc Vĩnh