Thơ tuyển


BẤT CHỢT NẮNG MƯA

Anh đến đây khi cơn mưa vừa rớt
Tuy muộn màng mà dịu mát lòng em
Tình len lén bất chợt đến êm đềm
Em cảm nhận nghe con tim rộn rã.

Có phải anh sóng từ lòng biển cả
Trôi vào bờ để hạt cát lăn tăn
Có phải anh là nửa mảnh vầng trăng
Từ phương xa để trăng đầy mười sáu.

Em bất chợt trở mình thành chim Sáo
Hót vang lên về đậu gốc cây đa
Nhánh mù u nở đầy những đoá hoa
Chú Bướm vàng từ xa bay đến đậu.

Nét thẹn thùng vội vàng em muốn giấu
Anh mỉm cười khẽ đưa nhẹ bàn tay
Thu cũng về bất chợt buổi chiều nay
Nắng cùng mưa tạo cầu vồng bảy sắc ...

Hoatigon