Thơ Sáng Tác

Mưa và em

Mưa
hai góc nhớ liêu xiêu
nhớ người
mỗi bước
đường chiều
cô đơn

Còn anh
đâu để dỗi hờn
chỉ là thoảng gió
qua hồn mộng du

Mưa rơi
từng giọt tương tư
giữa hai thành phố
tưởng như
rất gần

Bao lần
chưa gặp cố nhân
sao như vương vấn
mãi còn đêm thâu

Mắt em
lóng lánh nhiệm mầu
soi tình muôn dặm
hai đầu nhớ thương

Mưa về
nối giọt vấn vương
cho hai người ở
hai phương thắm lòng ...

vad
Hồng Hoang

Lối về đâu có bao xa
Sao anh lại ngại ghé nhà tìm trăng
Xin đừng ngại bước băn khoăn
Ở nơi đầu núi bóng trăng vẫn chờ

Lâu rồi đã khép vườn thơ
Người xưa bóng cũ lờ mờ trong tim
Nửa vầng trăng khuyết lặng im
Loanh quanh lạc bước chưa tìm lối ra

Trăng xưa là của người ta
Từ ngày chiếc bóng trăng ngà héo hon
Thẫn thờ phấn nhạt môi son
Đầu ghềnh cuối bể gót mòn rêu phong

Chập chờn tỉnh giấc chạnh lòng
Dư thừa đâu thấy mênh mông nỗi buồn
Đêm qua trời bỗng mưa tuôn
Cuồng phong sấm chớp che đường trăng qua...

hoatigon


Củ Dong

Bao giờ về lại ngày xưa
Ấm trong lòng Mẹ nắng mưa lần hồi
Nhỏ nhoi một bóng đơn côi
Mẹ tôi giành giật với đời nuôi con

Vẫn còn thoang thoảng hương thơm
Củ Dong Mẹ chế thay cơm ngày nào
Lát Dong thái mỏng Mẹ xào
Sắc hương gia vị vẫn nao nao thèm

Nồi cơm Dong độn thân quen
Lơ thơ vài hạt cơm chen đáy nồi
Dẻo thơm hương vị Dong lùi
Canh Dong Mẹ nấu quyện trôi tháng ngày

Mài Dong lọc bột mòn tay
Mỏng tang sợi miến mà dày công lao
Nhớ Dong thương Mẹ biết bao
Thiêng liêng đỏ thắm trời cao Mẹ hiền

Mỵ Duy Sơn


HOÀNG HÔN
TRONG BÌNH MINH

Sông quê,
Phủ bóng chiều tà
Bến xưa chỉ một mình ta...
Chờ người!
Lờ đờ một chiếc thuyền trôi
Trên dòng xa...
Chở bồi hồi nhớ thương
Đôi bờ chung một dòng Tương
Mà sao mây khúc sông buồn...
Ngẩn ngơ
Mai bình minh
Có ai chờ?
Hay là...
Sông chảy lặng lờ...
Về đâu... ?!

SƠN PHƯƠNG


Tiếng mưa rơi

Đêm nằm nghe tiếng mưa rơi
Tiếng mưa thánh thót như lời mẹ ru
Thoảng nghe trong gió vi vu
Biển reo sóng vỗ... hình như gọi mình
Vườn cau nghiêng lá rung rinh
Đêm mưa thao thức tự tình với nhau
Gió mưa rả rích canh thâu
Gợi thương, gợi nhớ, gợi sầu... riêng ai
Tiếng mưa trầm bổng, ngân dài
Giọt rơi xuống đất, giọt cài trên cây
Tiếng mưa duyên nợ vơi đầy
Giọt buồn sâu nặng, giọt say ngọt ngào
Đêm nay nhớ lại đêm nao
Tiếng mưa - bản nhạc dẫn vào cõi yêu

Tuấn Phong

LỤC BÁT QUA CẦU

Trở về kỷ niệm ngày xưa
Tìm câu lục bát ước mơ thuở nào
Cái thời “Đuổi bướm cầu ao”
Chênh chao tiếng mẹ ngọt ngào lời ru
Đằm trong tiếng sáo diều thu
Thả nơi đánh đáo – Đánh đu hội làng
Lưng trâu thơ đọc chiều hoang
Ca dao hòa với mênh mang đất trời
Lớn lên thơ giúp một lời
Siêu lòng người ấy, làm vơi nỗi buồn
Nửa chiều phủ tím hoàng hôn
Thơ như đứng giữa nửa mòn, nửa rơi
Lục bát là lục bát ơi!
Hẹn mà chưa gặp để tôi cồn cào
Bây giờ đất thấp trời cao
Vẫn say lục bát dạt dào con tim
Suốt đời mải miết đi tìm
Mặc cho sóng gió nổi chìm bể dâu
Ai đưa lục bát qua cầu
Để tôi ở lại bạc đầu nhớ thương.

Ngọc Phước

Tình Xưa Vụng Dại

Em ơi anh nắm tay nào ?
Cho thuyền cặp bến tim trào nhớ nhung
Đường hoa Lê Lợi bước chung
Đông tây cách biệt dìu cùng hướng đi

Hồn anh mấy bận tình si
Dang tay ôm lấy mắt mi cận kề
Yêu em giữ mãi lời thề
Chất đầy kỷ niệm đêm về dưới mưa

Đưa tay anh nắm chịu chưa?
Hay còn mắc cỡ đợi thưa bóng người
Đêm nay dạ hết đơn côi
Người dưng khác họ bồi hồi gần nhau

Thời gian lại vội qua mau
Tình trong giây phút ngại trao nụ hồng
Đôi bên bẽn lẽn lòng vòng
Cận kề người ngọc nghe lòng ngất ngây.

nguoitruongphu

THƠ VIẾT CHO EM

Em xõa tóc thề hong nắng mai
Suối mơ tha thướt nét trang đài
Khóe thu gờn sóng trong làn nắng
Em khẽ môi cười, tôi ngất say

Tôi đứng bên nầy dõi mắt trông
Nghe như hoa tím nở trong lòng
Và tôi mơ được như làn nắng
Hôn nhẹ môi hồng , hôn mắt trong

Em vắt trâm cài bên khóm lan
Tôi ngồi dạo lại mấy cung đàn
Mỉm cười em nói đàn hay quá
Tôi chợt nghe lòng chim hót vang

Rồi những buổi mai đẹp nắng lành
Em ngồi hong nắng dưới cây xanh
Và tôi so lại dây đàn cũ
Hòa theo cánh bướm lượn vờn quanh.

Hồ Chí Thiện

BẾN MƠ

Đáy triều nhô bãi cồn cao
Con thuyền viễn xứ chạm vào cát nâu
Đắn đo giang cuối giang đầu
Tiêu tương mấy khúc thành sầu mấy ngăn

Cung hàn lạnh lẽo vầng trăng
Nửa treo lá trúc nửa hằn song thưa
Giấc mơ xuân vội gieo mùa
Mong chồi lộc biếc tiễn đưa lá vàng

Thuyền viễn xứ_dốc đời hoang
Bôn ba giữa chốn bạt ngàn sóng xô
Bến nào neo kiếp sông hồ
Xây thành cổ tích ném cô đơn vào

Đáy triều nhô bãi cồn cao
Con thuyền viễn xứ chạm vào cát nâu
Nghỉ ngơi sau chuyến dãi dầu
Dường như nghe khúc phượng cầu hoàng xưa

DA

LẼ NÀO

Lẽ nào phơi nắng mùa thương
Phơi khô nỗi nhớ phơi sương cái nhìn
Lẽ nào mình lại phơi mình
Hong vàng cái ghét cõng tình giấu lưng

Cái hôm lỡ gặp người dưng
Về nhà khó ngủ đem chưng cái tình
Nấu cho ngọt mát duyên mình
Nêm thêm hương vị cố hình dung ai

Nhưng sao nắng cứ giả nai
Bình minh khúc khích ôm khai trầu vàng
Biết mà hoa úa không sang
Đành nung cho cháy địa đàng quanh ta

Lẽ nào bẻ nhánh thơ ca
Hát ru mấy bận người ta không màng?
Lẽ nào
Anh để dở dang
Lẽ nào...em đến muộn màng hở anh?

Hoa Tím

 

Pages

Subscribe to Thơ Sáng Tác