Thơ Sáng Tác


Đà Nẵng Một Cõi Thân Thương

Nhớ Đà Nẵng sóng lao xao,
Cực biên nóng lạnh gió Lào miền Trung.
Hải Vân đèo núi mông lung,
Lăng Cô ,Bãi Bụt em chung lối về.

Sơn Trà , Điện Ngọc ,Mỹ Khê,
Nam Ô, Liên Chiểu cận kề đôi ta.
Chẳng ngại non nước nẻo xa
Kim Liên, Thủy Tú thiết tha tháng ngày.

Ngủ Hành Sơn tiếp Chân Mây
Đong đưa dấu ấn đắm say hương tình.
Dẫu mai đời có linh đinh
Bà Nà , Núi Chúa ,bóng hình còn vương.

Biết bao tình cảm thân thương,
Góc trời Đà Nẵng khói sương bềnh bồng.
Núi liền núi, sông liền sông,
Thắm duyên sơn thủy xanh trong tiếng cười

Nguyễn Hiền Nhân


SẮC MÀU TÌNH YÊU

Sắc hồng em gửi cho anh
Chiều qua trên phố mong manh nhớ người

Màu xanh là của mây trời
Yêu anh cho hết chơi vơi kiếp đày

Thu qua vàng lá me bay
Em gom nhặt hết tình say men nồng

Xám tro là của mùa đông
Aó len đan mãi chờ mong anh về

Sắc son giữ mãi lời thề
Đỏ con tim thắm phu -thê nhé chàng

Màu đen lòng dạ dối gian
Đừng trao nhau nhé lỡ làng đời nhau

Xin ai nhớ giữ mợt màu
Tím lòng chung thuỷ -sắc màu tình yêu….

hoatuongvi

TÌNH EM

Em vẫn là em của thuở xưa.
Vẫn yêu, vẫn đợi, vẫn mong chờ.
Vẫn hay đứng ngóng bên song cửa,
Nhìn trăng mà nhớ áng thơ xưa!

Em vẫn là em của thuở nào
Cầm kỳ thi họa thú tiêu dao!
Mối tình xưa ấy em còn giữ,
Chờ anh chung bóng dệt mộng đào!

Em vẫn là em của ngày nao.
Hồn thơ nhựa sống vẫn dâng trào!
Với em tất cả đều hư ảo,
Chỉ có tình anh mãi ngọt ngào!

Em vẫn là em của hôm qua
Vẫn lời ru ngọt, giấc mơ hoa.
Những lời ân ái em mãi giữ
Đậm nét trong tim chẳng nhạt nhòa!

Em vẫn là em với đam mê!
Với muôn nỗi nhớ lúc đông về;
Với nghìn khắc khoải đêm hè vắng.
Vẫn giữ lòng son, vẹn chữ thề!

- Ladieubong -

NGẪU HỨNG

Sao em lại lặng lẽ rồi?
Để tôi chờ mãi một lời cũng không
Dù cho cách núi, ngăn sông
Cũng không ngăn được mênh mông tình người.

Chợt cơn mưa đổ tối trời
Chợt trong tôi gợi nhớ thời ngày xưa
Cùng em dìu bước đón đưa
Bức tranh hai đứa vẫn chưa phai màu.

Bâng khuâng quá tiếng còi tàu
Kéo lùi quá khứ xa nhau mất rồi.
Sân ga trống vắng cuối trời
Chỉ còn thấp thoáng nụ cười hoàng hôn.

Dũng Trần

Chim Đa Đa

Thấm thoát trôi qua đã mấy mùa
Rừng buồn não nuột tiếng đa đa
Thầm thương phận gái nơi xa xứ
Trộm nhớ đời trai ở cạnh nhà.

Nắng cháy niềm thương khi đứng bóng
Sương tàn nỗi nhớ lúc đêm qua
Vâng lời chữ hiếu, yên lòng mẹ
Phụ bạc tình riêng dẫu thiết tha.

Đa đa có hiểu thấu cho ta
Chối bỏ tình gần, chọn xứ xa
Nhớ mẹ thương cha, sao dám trách
Trông người ngóng bạn, tháng ngày qua.

Miền đông nắng gió, đêm sương giá
Đất đỏ màu tim, nhớ diết da
Nơi ấy miền tây, xanh nuối tiếc
Đừng buồn nỗi nhớ, phận đa đa.

Tháng 10.1974

Anh Thi Đi


Ta về ươm mộng ngày nào
Tìm trong cõi nhớ ngọt ngào giấc mơ
Để ta viết nốt vần thơ
Mấy dòng ghi lại bên bờ sông Tương

Ta về tìm nỗi vấn vương
Một chiều Thu vắng mờ sương đợi người
Ai trao ta một nụ cười
Khiến ta ngơ ngẩn nửa đời khó quên

Ngày nào nỗi nhớ không tên
Mỗi khi chờ đợi sầu lên mắt buồn
Thẫn thờ nửa mảnh trăng suông
Tình như chiếc lá dọc đường rụng rơi

Ta về ru giọng à ơi
Bỗng như tiếng nấc chơi vơi đêm trường
Ta về tìm lại người thương
Mới hay thơ lạc trên đường ta đi...

HTG 17/14/2014

Anh thầm hỏi ...?

Đã mấy lần anh định bỏ làm thơ
Bởi nhớ em, không thể nào nghĩ được
Những con chữ cứ chập chờn phía trước
Kéo nó vào nó chẳng chịu theo anh...

Chiều... lại chiều...
Lững thững ngắm biển xanh
Nhìn con sóng vuốt ve bờ... hôn khẽ
Anh thầm hỏi: biển còn yêu như thế
Sao chúng mình chưa thể... đắm say nhau?

Đêm... nhiều đêm
Trằn trọc suốt canh thâu
Nghĩ mà tiếc...
buổi quen đầu... nhanh quá!
Tâm sự vài câu...
Nghĩa – tình sâu... chưa thỏa!
Hẹn nhau sang hạ...
Anh sẽ đợi em về!

Tuấn Phong

Pages

Subscribe to Thơ Sáng Tác